Truyện ngắn của Phan Trang Hy

 

NGƯỜI THẦY DẠY BP B

(Knh tặng cc thầy c gio của ti)

 

Tm kiếm trong cc ngăn ko, đem ra những con bp b của lũ chu, lo Gio xếp từng con một ngồi theo hng ngang. Giọng lo đầy đam m:

- Ny, cc em ! Hm nay thầy giảng cho cc em nghe nguồn gốc của Người.- Lo đằng hắng rồi tiếp lời - Cc em yn lặng học bi !

Từng con bp b ngồi, mở to mắt nghe lời lo. Nhn chng, lo mn nguyện: C thế chứ ! Thật l lũ học tr ngoan !.

Lo l người thầy đ về hưu. Từ khi nghỉ dạy, trong giấc ngủ, lo thường mơ thấy lớp, thấy trườngLo mơ hồi lo cn sung sức, lo như bay bổng trn bục giảng. Bọn học tr knh lo một lẽ lo dạy hay.

Lng yu nghề cứ bm riết lấy con tim lo để m hnh hạ. Thế m lo thấy thch khi được khổ đau trong nghề nghiệp. C lẽ trời định vị ! Lo phải lm trn thin chức m lo đ mang.

Lo nhớ cứ đến ngy Nh Gio Việt Nam, cc học sinh, cc phụ huynh đến nh tết lo. Niềm tự ho v nỗi xt đau cứa con tim của lo trong ngy ấy. Đm nằm, lo cười một mnh

Lo biết rằng phụ huynh v học sinh vừa thương vừa phục lo. Nhưng điều ấy đối với lo đu c phải l quan trọng. Cn thở l lo cn phải lm trn thin chức.

Những ngy đầu về hưu, những điều tri tai gai mắt lm cho lo ngứa miệng. Cựa một t l lo giảng giải, ln lớp. Những lũ học tr ngy no đu cn nghe lo dạy. Chỉ c những đứa con của lo chịu số phận lm học tr. Được ci thằng con trai đầu của lo l đứa hiền, n chịu đựng ngồi im nghe. Nhưng ngặt nỗi, n khng c thời gian dnh cho lo ln lớp khi đn con của n đang cần n. Rồi lo đem những sự tch thời tu-hut-tu-đế để dạy lũ chu nội. Bọn trẻ rất t khi rảnh để học những g lo ni. Chng cn phải đến nh trẻ, đến lớp, học vi tnh, chơi điện tửLời lo khng cn ai ngheM c ai rỗi để nghe lo dạy ?...

Niềm vui nghề nghiệp bỗng le sng khi những con bp b ngồi khng chớp mắt, nghe lo giảng :

- Cc em biết đấy ! Nhn chi sơ tnh bản thiện, c nghĩa l tnh Người vốn từ gốc thiện m ra. Cho nn đ l Người th phải thiện mới hợp đạo.

Nhn lũ học tr bp b, mắt lo nhe

 

1995

P.T.H