PHONG

 

 

 

 

 

 

 

 

 

PHONG

TRẦN

CA

 

 

 

 

Thơ Ph Du

1972 1988

53 bi

 

 

 

 

 

lập ngn

 

ngửa mặt ng tinh h đảo đảo

nghing đầu xem nhật nguyệt đin đin

khn chi m vịn cửa thiền

dại chi m gnh ưu phiền bn rong

đi về phố thị xa gần

hỏi xem ta thật c cần lập ngn?

1979

 

 

 

 

 

xưng danh

 

ối Ph Du Lo Hiền

chẳng ghiền cũng chẳng thiền

bốn mắt thu trời đất

ngang dọc ci hạo nhin.

1982

 

 

 

 

 

ph du ngũ trảo

 

vi nu u minh chơi với quỷ

thả tung chơn diệu ngủ cng sư

bn tay ngũ trảo ngất ngư

bm bờ bu vực ph du đu l?

1982

 

tn

 

cơm trưa lưng bụng trống

cho tối lỏng ruột mềm

xc kh, hồn cũng động

mộng mị suốt ma đin

 

rau thơm say dạ đi

muối mặn rt lưỡi trầy

đm nằm trơ mới hỏi:

diệu l lo hồ lai?

1975

 

 

 

thn

 

trưa cơm v st chn

tối cho hp vừa t

chim bao m xiểng liểng

ngấp ngh cửa nh mồ

 

rau xanh hương ph ảo

muối mặn vị v thường

sinh ra l trt mộng

h vấn thập ma phương?

1975

 

 

 

 

 

 

 

 

ảo tiếu mộng trung ca

 

đm qua sờ ti thấy tiền

hỏi ra mới biết Lo Hiền nằm mơ

sng nay nổi hứng lm thơ

tưởng rằng thi sĩ ai ngờ thi ăn

ngn ơi, ci g phong trần

mặt cn non choẹt m lng hom hem.

1977

 

lo phu tả on

 

miếng cơm mưu sống hỗn độn tr văn nhn

đồng bạc kiếm ăn hồ đồ tm thi sĩ

thin thần, địa quỷ

đnh đĩ ci lng

những ph du với lại những phiu bồng

hốt một nắm phong trần nm vụt!

1978

 

 

 

lo phu ngm

 

ngm rằng hồ thỉ nam nhi hử?

suốt thng quanh năm đụt mi nh

ngm rằng tứ hải vi gia

lo đo ci phản cũng đ mỏi lưng

rằng ho kiệt hung trung binh gip

bụng lo phu một khạp chữ cuồng

ngm rằng thin hạ v nhơn

anh hng biết được anh hng kh thay!

1978

 

 

lội nước đường xa

(lụt ở Din Khnh)

ti đi lội nước đường xa

sau lưng trước mặt giang h chảy x

trời chen nước

đất chung bờ

sng đn gi tấp

mịt mờ non sng.

1980

 

 

 

 

Ph:

Vịnh cảnh ngho ở số nh 69 Nguyễn Thi Học,

Nha Trang, Khnh Ho, Việt Nam.

Thời khốn kh, bất luận trưa hay tối, cha con người một chn, hn hoan đớp, cơm tiu chuẩn lấm tấm t cọng hnh;

Buổi ngặt ngho, chẳng quản nắng hoặc mưa, huynh đệ đứa vi xu, hỉ hả cười, ch quốc doanh lo to ba hạt đậu.

Chnh phủ nhn xem thử!

Nh nước ng m coi!

Cơm độn khoai, ăn vẫn cứ l ngon, rảy mắm muối, ớt, hnh, chanh đủ vị;

o đệm vải, bận tuồng như cũng ngộ, chm hoa ho xanh, đỏ, lục lắm mu.

Nghĩ phận mnh m ngn nỗi đu đu!

Cũng c lc ng cao xanh han hỏi.

Ny, sự ngho đo sự dại, lẽ no ngho vẫn ngho hoi?

Nọ, ci kh b ci khn, dễ đu kh m kh mi?

Hồng nhan phận, nam nhi tri

Ci đồng tiền n nặng ngi nặng tnh

Gẫm sự đời, tớ cũng muốn qun

Nhưng m tin sư n, qun no c được?

Nh ba thước, mi tn hừng hực, nước một lu uống mi khng chừa;

Bụng năm gang, cửa miệng thm thm, cơm nửa bt ăn hoi chẳng ngn!

Ci số ngho cũng l c hạn

Chn chi chi m ngn nỗi chi chi?

Ti trống trơn, bụng cũng phải c g

Đu c lẽ ngho trơ trống trốc?

Ừ, nh tớ

Chứa nơi đu cho hết, văn chương đầy bụng u u;

Đựng chỗ no cho xong, m nhạc trn lng, te t tot.

Tiền dẫu hết, thi phong lưu no c hết?

Rượu ma đng, chắt xuống lửng lừng chai, nhai đậu phụng, nhắm hnh ty, rỉ rả cn khn tu lu;

Tr ma hạ, đun ln ăm ắp ấm, rt thuốc lo, ăn bnh thuẩn, nhm nhi thin địa to lao.

Gi cng nương, chạy đng đng, đo đng ty, tung tăng bước hng xn chợ trời, đong đưa giỏ, quyết đi cho ra gạo;

Trai hong tộc, ngồi đo bn, nằm đo phản, gật g đầu, cu thơ tiếng ht, ấm ớ ti, chẳng tậu được ra cơm.

Gạo mua k, c mua con, vậy m bon bon khắp chợ, ra ci điều tiểu thư bạc dắt vng đeo;

o lủng lưng, quần lủng đy, cũng đnh phy phẩy cng đường, lm như thể qun tử mi son mặt trắng.

Lấy lm thương? Kh m thương!

Trơ trọi ci từ đường

Khng một đồng lương

Thấy người ta bảnh choẹ tư lương, mặc kệ, mnh phận tn qun, thi cũng được!

Xem thin hạ gồ ghề cng x, đếch cần, tớ thn thất nghiệp, thế m xong!

Qun tử thẹn thng phơi bụng ốm, ch nam nhi lơ lửng mấy tầng my;

Thuyền quyn e lệ giấu tay chai, hồn thục nữ đầm đa bao lớp lệ.

i thi kể lể !

Ơi hỡi thở than!

Thời đ thế thi chớ mng thế thi

Nhớ lấy cu bất cập nhn tnh

Mặc cho người ph qu với ph vinh

Th cứ giữ lấy lng trinh bạch

Mang trn lưng, ờ, một chữ ngho

Ngho

Ngho

Ngho

Chết vẫn cn đeo!

1978

 

rền chuyển

 

sng trăng con mắt quay mng

đầu người lố nhố ln đồng canh khuya

sương rơi giọt nặng hồn m

khi m lng đất bay về như my

đạn rền chuyển tri trăng đầy

đm tn ta p mặt ngy man di.

1971

(qun trường Ph Ct, đm pho kch)

 

 

 

 

gh Bồng Sơn

 

gh Bồng Sơn ng cửa nh

ch rong sủa mặt trời gi cỗi xưa

hai bn phố thị lưa thưa

vch xiu qun đổ, cy dừa lẻ loi.

1972

 

 

 

 

hnh qun trong rừng Đ Hang

 

ln non sầu cuồn cuộn

my khi phủ dặm đường

dốc phơi thn đ dựng

đầu non thc chảy tun

thc cuồng reo kinh dị

đường mn l ẩm hơi

tiếng rừng ngn bất tuyệt

xo xạc xa đời

trung su ghềnh đ nhọn

ru ướt giy trượt ngang

gi go trong hốc ni

cao tiếng sầu chon von

bước chn dồn trung quạnh

động rừng chim vụt bay

trng ln vm l mịt

nh lửa hồng ngọn cy

dưới khe suối rc rch

đ ghềnh ru m u

sườn non nghing dốc chếch

cổ thụ tay nghn thu

băng ngang ven rừng thưa

gi xa đưa tiếng vượn

đồng kh, cỏ xc xơ

tiếng sầu chon von lượn

trong rừng khơi bếp lửa

khi thot ln tng cy

sưởi mặt trời lạnh lẽo

ring ta m một ngy

ring ta m một vi.

1972

 

 

 

 

nộ kh

 

m ngay một lưỡi gươm thing

bước ln đầu ni ta liền khua ngang

bầu trời bỗng rch tan hoang

hồn ma rơi xuống sắp hng m đi.

1972

 

 

đỉnh mộ phần

 

đầu lu trộn đất rả chưa?

đem ln đồng ruộng cấy ma thng năm

đứng chơi trn đỉnh mộ phần

người ta gieo mạ chỉ ngần ấy thi.

1972

 

 

 

 

buồn trng mấy dặm sa trường

(căn cứ Eo Gi, KonTum)

 

lều tranh hiu hắt mi sương

gi ngoi quan ải dặm trường bn ba

sơn lm eo c tiếng g

trận tiền lửa bốc khi xa lưng trời

sng cau mặt sng bời bời

hng cy trẩy l xuống ngoi trung my

ruộng chằm dấu đạn bom cy

đất co mnh khi, trời quay hương m

trăng thin cổ, trăng sơn khu

c nghe hồn nước khc từ mun xưa?

1972

 

 

 

 

 

trn cao

 

trn cao đ xun sầu con đất chết

đỉnh hồn người gọi những đm my ln

v tnh nhn lốc m cơn mỏi mệt

hỏi ta rằng mu đ bốc như men?

 

trn cao đ xun buồn đi mắt mẹ

đỉnh non trầm con đứng gọi niềm tin

bắn ln trời những đốm lửa linh thing

cầu nguyện những tay người bung vất sng

 

trn cao đ xun tn hương khi lạnh

đỉnh mộ phần quang quc tiếng chim ku

người nằm sấp ngửi mi hương đất nng

nắg chiều đi qua cửa mộ tiu điều

 

trn cao đ xun nồng hương khi độc

những thy người lăn xuống huyệt v tnh

v trn cao nhừng đọt nắng bnh minh

ta nhn thấy xun hồng t ti rụng.

1972

 

 

 

 

 

 

phiu trong chuồng cọp

 

nghe chu thn lịm rả rời

ho quang rực sng ln trời lao đao

đất nồng đốt lửa chim bao

di cơn m tỉnh rối nhầu hư v

nghe m ba dậy m mờ

nắng chưa tắt ngọn đ ngờ xanh khuya.

(phi trường Nha Trang, 8/ 1972)

 

 

 

dạ ảnh

 

đn giăng chy lũng sa m

trăng t điếng rụng mấy dư ảnh vng

gi la tiếng ni m vang

trăng đi để lại vết loang lưng trời.

(trại lin đon 250 Địa Phương Qun,

chn đo R R, 1972)

 

 

 

 

 

cắn niềm ưu tư

 

lc về ngang bi rừng im

con chim giọng nhỏ cắn niềm ưu tư

lng ta một ci sương m

bỗng nhin sng động thỉn thu khng ngờ.

(mật khu Đồng B, 7/ 1972)

 

 

 

 

 

nhớ nh

 

nhớ gin bng giấy ra hoa

nhớ sn gạch nhỏ đ gi mấy xun

chớm theo con mộng ngập ngừng

e rằng cửa ng qu chừng xa xăm.

(căn cứ An Sơn, 6/ 1973)

 

 

 

 

th pht

 

hm nay tc xo phong trần

tấm thn du mục quay mng cuộc chơi

hm nay trả tc lại đời

đầu khng với một nụ cười cũng khng.

(cạo đầu lần đầu, 1981)

 

 

 

 

phiu bn bn đn

 

nửa chừng trời rớt lnh đnh

đn chong leo lt, khi ln l m

nữ tin cười ng ph du

cong hơi rướn tận ngn thu điu tn.

1972

(ht thử phiện đen lần đầu)

 

 

 

 

nắng ảo bn quan ti Bi

 

sng ln ngọn nắng hư v

chm ku bn dưới l cờ nhịp bay

ng hồn động bng thin thai

mu nhn gian đ từ đy phai rồi

trầm hương một cht la trời

thong nghe nắng ảo nửa đời sắc khng.

(khc Bi, L Đnh Tn, tức Hội,

tử trận tại Lạc An, Ninh Ho, 28/ 4/ 1972)

 

 

 

 

vui cng cỏ cy

 

my về cười cợt nhe răng

thời gian chấp chới, khng gian chập chờn

qun xiu đn rọi chn dung

ừ m mộng huyễn vui cng cỏ cy.

(khc Nguyễn Văn Thịnh, tử trận tại

Tam Quan, 28/ 3/ 1973)

 

 

 

 

 

 

trn bờ sng Trường Lạc

 

ngồi lại bn bờ sng

chiều đi qua đời khng

my ngang trn đầu tối

nho bng trog ging trong

ngồi lại xem chiều lan

nắng tắt theo chiều dng

i ta by giờ thi

ngậm ngi bao giờ ngui

ngồi lại bn bờ kh

ging mơ xa hồn thơ

đời vắng chưa hề thấy

người xt đau tnh xưa

ngồi lại bn trời hoang

nươớ chảy phơi m vang

xa tri từ v tận

chiều thấm xua buồn sang

chiều ướt xua buồn qua

bờ sng im mu hoa

l xui cnh rũ lặng

đời trống m hồn ta

đời vắng như ging sng

gi rớt qua hồn khng

người trt yu từ xưa

tiếng ht nay thờ ơ.

1976

 

 

 

 

 

 

giọt c ph

 

giọt c ph giọt đầm đa

đen ln hồn phch đen về tm tư

đen trong chất đắng sa m

tri tim man rợ l đ r ln.

1981

 

 

 

 

 

 

ht thuốc lo

 

rt ln một khi o o

sơn h đại địa ng nho ra my

cng t hồn thỏm lũng say

nửa chừng thao thức, hay phổi m.

1981

 

 

 

ngy ta trở lại đời

 

ngy ta trở lại đời

chắc trn ba hằn su

v bao năm ba đ

trắng đm di nui sầu

ngy ta trở lại đời

chắc mắt me đ nho

v bao năm me đ

khc thằng con sa cơ

ngy ta trở lại đời

chắc em đ lấy chồng

v bao năm em đ

nhạt phai nỗi chờ mong

ngy ta trở lại đời

chắc đời xa lạ lắm

ta như kẻ đin khng

giữa phố cười hư khng.

(bi thơ phổ nhạc trong trại giam

Bin Ho, Đồng Nai, 1986)

 

 

 

 

cũng đnh xa my

 

xun về em cũng về theo

m\ừi năm xưa cũ vẫn nhiều tương tư

ti đi thả khi sương m

m tnh mộng hỏi ph du thuở no

vc xưa dng đ gầy hao

niềm ring thơ dại cn cho mắt xanh

thong nghe trời đất tan tnh

nửa đời d hạc cũng đnh xa my.

(1987, mồng Bảy Tết Qu Hợi,

Ph Dung Ngọc Trinh về thăm lần cuối)

 

 

 

 

 

tự tro

 

tớ cũng như ai cũng tự tro

vng thau lẫn lộn biết lm sao?

văn chương ăn ớt lời hay hiểm

chữ nghĩa uống tr hẳn su

bốn mắt mơ mng xem thế sự

tứ chi lỏng khỏng dạo chim bao

ngy đm viết lch chưa nn chuyện

được tiếng cuồng thi, đủ bạc đầu!

1978

 

 

 

 

tự vịnh

 

tớ cũng như ai cũng biết buồn

buồn v thin hạ kh ai thương

vạch mi chẳng được lời xu nịnh

cạy miệng khng nn tiếng thở than

buổi loạn lang thang ngoi trận địa

thời bnh lửng thửng giữa giang san

cũng tr cũng rượu bn lầu mộng

một bng c đơn giư tấn tuồng.

1978

 

 

 

 

tự tn

 

tớ km g ai cũng biết yu

yu vừa t lại cũng vừa nhiều

vần thơ chưa đủ tnh phong vận

khun nhạc kh thnh tịch siu

cao thấp nước cờ đi vụng kế

đậm mờ nt hoạ vạch sai chiều

rằng yu từ thuở cn teo bụng

tứ tuyệt đến nay nht chật niu!

1978

 

 

 

 

 

xc hồn đối đp

 

Xc: sng ra ruột thắt gan bo

kh thương ci bụng to lao xập xnh

Hồn: hỏi rằng qun tử d qun

phong lưu h luỵ đồng tiền ph hoa?

Xc: ấy nhưng m rất nhưng m

phong lưu chi đ một nh thiếu no?

Hồn: rằng qun tử chẳng cầu no

ngy ba bữa vn bụng d nng su

văn chương chữ nghĩa lm đầu

đắm m vật dục ấy sầu thế nhn

Xc: đp rằng ph qu vi dm

nhưng bần cng h chẳng cần t xu

ngy hai bữa vn bụng c

văn chương ro hoảnh, l đ trng cơm

trng vo bếp lạnh nồi trơn

giận mnh thi ph lm tuồng ch chi?

v bằng đổi được khoai m

ci ti thi ph u th cũng trao

Hồn: rằng trăm năm c l bao

sng su cn lấp, ni cao cn dời

nhỏ nhoi ci phận con người

thăng trầm thế sự ấy lời ghi tm

Xc: đp rằng đệ nhất ci bần

bụng đy cn trống, ci lng cũng trơ

ra vo ngớ ngẩn bơ thờ

nồi khoai chưa chn, hồn thơ đ chm

biết rằng ảo mộng triền min

xc thn đi km nhn tiền vẫn hơn

biết rằng sng vỗ mưa dồn

m sao bụng dạ cũng thm ci ăn?

ngn ơi, ci kiếp phong trần

ăn khng cầu đi, sống khng cầu ngho!

bụng buồn th dạ cũng reo

năm canh mộng mị eo so hạt cơm

ngy th nịt bụng ra đường

ngẫm xem thin hạ tầm ruồng phởn phơ

đm th mở bụng nằm co

rằng no th thật l no nước rồi

nằm nghe n khc ỉ i

bụng si m mắt cũg si mới kỳ

ci ngho no c ra chi?

một nồi cho lỏng, một b văn chương

văn chương nấu chẳng ra cơm!

Hồn: than rằng ti tử đa cng đ thi

miếng cơm chẳng tạu con người

ci ngho chẳng tri được đời ti hoa

Xc: ấy nhưng m rất nhưng m. . .

1978

 

 

 

sinh nhật cảm tc

 

sng cơm, trưa cơm, chiều m xo

phong ph ph nhiu qui lạ sao!?

tr thơm kẹo ngọt phương phi thật!

lạc th trần gian, co lẽ no?

sinh nhật 16/ 1/ 1980

 

 

 

 

nợ phong trần

 

ci nợ phong trần nghĩ cũng hay

oan khin nghiệp dĩ bm theo hoi

ti thơ thao thức hồn sinh tử

gối mộng mơ mng tr tỉnh say

thiệt phận hn gia nn chẳng được

được thn thi sĩ đắng thm cay

thi thi xin cng ng trời nh

hăm chn năm rồi tớ đ ngy!

1980

 

 

 

thơ chc tết Canh Thn

 

mưỡu: năm hết Tết đến c lời chc

giu sang c thời, ngho c lc

khi đi khi no chẳng nn buồn

lc thiếu lc dư đừng c bực

phải biết cng thng nghĩa thi lai

mới hay tắc biến cu bỉ cực

thời hn đt cũng đỏ như son

vận rủi đầu thường đen như mực

m thịnh dương suy ấy lẽ thường

sinh k tử qui l lẽ thật

ph hoa ph qu tựa my bay

phiu bạt cơ hn như gi quất

nng chn đầu năm chc sự đời

chc khắp đất trời vun một cục!

Rằng: năm mới hanh thng vng chy nh

tn xun thịnh vượng bạc vch nứt

tnh duyn khấm kh năm bảu nường

danh vọng trn trề ba bốn bậc

bạc đng xuống chiếu hớn hở la

cờ lọt vo tay hng hổ phất

lỡ ra c giấy m phủ đi

cũng xuống đ lm ng phủ nhất!

1980

 

 

 

 

thơ tết chn

 

tết nhất lm chi chn mớ đời

khng tr khng mứt cũng khng xi

đ đng bnh pho ngoi ng họ

lch tch hạt dưa ở miệng người

bếp lạnh tro tn mong t lửa

nồi khng đĩa trống nhớ bao mi

cơ hn ci số thm năm thọ

khốn khổ bao năm cũng thấy vui!

 

tết nhất lm chi chn bỏ sừ

khng quần khng o cũng khng xu

ci quần bảnh choẹ ba năm lẻ

chiếc o mới toanh bốn tuổi dư

đn tết khng tiền khng phải dại

mừng xun v sản chẳng thm ngu

l d ra ng m xem tết

ngứa miệng chĩn e lại ở t!

 

tết nhất lm chi nghĩ cũng kỳ

c tnh c tnh lại khng t

lầu thơ tn nữ ngồi mơ mộng

gc nhạc hong thn đứng nội suy

o Mỹ quần Ty thy kệ họ

rượu nồng thịt bo mặc cha mi!

mừng xun CANH cnh THN v thế

chữ mệnh chữ ti chữ bất tri !

1980

 

 

 

 

lo Hiền chăn g

(ba thng chăn g ở trại g Suối Hiệp, 1980)

 

1.     tng phải ln đy hốt của ny

nề h g chuyện cứt đầy tay?

cục ta cục tc om sm mụ

thập thọt thập th lo liến thầy

Hn Tn ln trn thy xc tớ

Tử Tư bn dp liệu hồn bay!

chăn người th dễ, chăn g kh

kh b khn liền, tng ho ngy!

 

2.     ngy phải đem thn ở đợ người

sớm thưa tối bẩm chẳng hề ngơi

chổi đa sonh soạch văng tung cứt

tay mc loi ngoi bỏ mẹ di

ngy cứ phơi lưng cho nắng rt

đm th phểnh bụng mặc trăng soi

người khn mnh dại nn đnh chịu

nhất định kiếp sau phải mọc đui!

1980

 

 

cho từ gi đn g trắng

 

thi cho mấy đứa lo tao về

rng ở m vui với lo Ph

bốn thng cưu mang tnh cũng nặng

ba tuần du biển thấy m gh

thương bay nui nấng cng no quản

ght tớ nảy sinh chuyện chẳng d

oan khuất khng nn lời biện bc

trường đời thm được tiếng: nui k!

1981

 

 

 

lượm một đồng

 

thấy tiền rớt giữa đường

bung mũ chụp

đố my bay thot khỏi Ngũ Hnh Sơn?!

 

 

 

 

uống rượu lm thơ tết

 

đi m mừng xun no nức hồng

chếnh chong ra vo giỡn với xun

đầu năm say qu xun e lệ

xun nấp trong thơ qu nửa dng.

xun 1981

 

 

 

uống rượu đạp đất nh 69

 

đạp đất nghe

đng!

con pho nổ

ối ch!

năm mới mũi nghe thơm!

1981

 

 

 

 

 

 

đm giao thừa Tn Dậu

 

rượu vo thần tr bốc men

đm xun mới lại tưởng đm xun no

chn đi bước thấp hồn cao

hồn cao ln tận lời cho tn nin

cho ti năm mới cũng hiền

ru ria du tử một thin phong trần.

1981

 

 

 

chc tết lo Hiền

chc lo năm nay thng sự nghiệp

giang hồ k sự mặc tnh bịp

thơ cng ngy tn cng hung hăng

văn mỗi lc viết mỗi lo tot

tiền nht ti trước lọt ti sau

số đen đằng đầu đỏ đằng đt

ăn chay nằm đất đắc dạo t

liễu ngộ tử sinh m tiếng ht!

1981

 

 

 

lng tử cạo đầu

 

một cơn pht tiết nhu cầu

c xem nhn dạng vo đu ư m?

cng trong một đập st na

đ đầu rụng tc hằng h tc bay.

1981

 

 

 

 

khai bt tết con cầy

 

thm một tuổi gi thm một xun

vỗ tay chc tết cũng tưng bừng

văn chương v hạn khng thnh c

ti lợi v thường c ho khng

trời đất đnh hanh cơn cực bỉ

nhn sinh o p cuộc hanh thng

tết ny khai bt coi chừng đắt

mỗi tuổi thm gi thm mỗi ngng!

1982

 

 

 

 

 

 

Khc chu Bi Minh Thảo Trang

 

Hồn non trẻ la xa đời giả tạm, xt tnh cha phẫn uất cuộc ph sinh;

Nắm hnh hi về với đất bao dung, đau lng mẹ đoạn trường cơn tử biệt.

Sống gởi đ, hồn nhin tuổi ngọc, gt tung tăng ngy thng v tư;

Thc về đy, tĩnh lặng đời xanh, thn b bỏng thin thu bất diệt.

Du biển trần gian lưu dấu tch;

Hoa hương ci Phật ướp tinh thần.

Từ nay trời đất ring chung.

(chu Trang mất ngy 18/ 1/ 1982)

 

 

 

 

 

phố tết Nhm Tuất

 

cũng ngợm cũng người cũng tết nhất

cũng pho nổ đonh cũng bnh mứt

cũng cơn rậm rật, cười lăng xăng

hỏi ra mới biết Tết Nhm Tuất!

 

cũng rượu thịt say chng chc nhau

vng gom bạc chứa lũ mnh giu

chng dn đi khổ giang sơn rch

mặc kệ, đỉnh chung ta cứ bu!

1982

 

 

 

 

 

 

chơi xun

 

loạng choạng bước ra. lảo đảo vo

ba hồi kỳ trận tết to lao

cứ tưởng vui xun ton hảo sự

no biết chơi xun rặt chuyện pho

bạc đnh thu canh đen chy ti

rượu tu cạn cốc đỏ tận đầu

năm nay nhất quyết xơi thịt ch

c lm sao cũng chẳng lm sao!

 

c lm sao cũng chẳng lm sao

ăn tết loanh quanh một ci rầu

nh khng khch viếng chn buồn cất

ti chẳng tiền thăm miệng ngp kho

 

lởm chởm ru ria ngồi tợ phổng

bần thần mặt mũi đứng như chầu

nm nay nhất quyết tu đạo rượu

c vo đu cũng chẳng vo đu!

1982

 

 

 

 

 

 

 

khi về lại nhớ

 

(kỉ niệm ba năm lao động ở trại tập trung A. 30, La Hai, Tuy Ho, 1985 1988)

 

khi về lại nhớ vườn rau

nhớ mi đất ẩm, nhớ mu cải xanh

nhớ ngy thng ấy thm tnh

bn ti sới đất bn anh tưới c

khi về lại nhớ vườn ta

nhớ r rau muống, nhớ hoa cải vng

nhớ mương nước chảy bn đng

nhớ khu bến tắm, nhớ gin dưa leo

khi về lại nhớ thật nhiều

nhớ đm bầu bạn, nhớ chiều lin hoan

nhớ ai, ai nhớ cho chăng?

1988

 

 

 

 

 

 

khc cha

(knh vọng hương hồn Ba Bửu Đo i Mỹ,

từ trần năm 1987)

 

Ba ơi Ba!

Giữa đm t con ku ln thảng thốt

Nước mắt con khng đủ tưới mồ cha

Nước mắt con khc muộn một tuần qua

Dưới huyệt lạnh Ba c nghe lời trẻ gọi?

Ba ơi Ba! Sinh ly kia qu vội

Tử biệt ny thm nhức nhối hồn con

Ba ngủ đi khi trời đất vo xun

Chưa kịp thấy con về ngy mn n

Dẫu biết kiếp nhn sinh l hữu hạn

Vết đm ny vẫn x nt lng con

o của Ba con dnh để đầu giường

Đm đm ngủ cn nghe mi Ba phảng phất

nhớ lời thơ Me,

Ba, vầng dương đ tắt

Chốn lao t thm tối bng m sa

Con gượng đau ngồi lại giữa ta b

Nỗi mất mt ngoi sức con cảm nhận

Tri tim con mất một niềm vui sống

Gi nua thm v cằn cỗi thm ln

Ba ơi Ba! Con đ mất hẳn bng hnh

Người từ phụ với nụ cười dịu ngọt

Khng bao giờ con được nhn thấy mặt

Người cha yu với nh mắt khoan dung

Nhn thấy cha l nh sng tưng bừng(thơ Me)

Vng, Ba mất l con đ mất đi nguồn sng

Con ngồi lặng giữa ngục t ảm đạm

Nỗi th lương trĩu nặng cả hnh hi

Nn hương lng con thắp gởi my bay

Về v tận khấn hồn Ba cảm ứng

Con bất hiếu chưa đền ơn sinh dưỡng

Ba đ xui tay rời khỏi trần gian

Măng mọc chưa cao m tre đ vội tn

Đời khốn quẩn giam vng tay con bo hiếu

Bạn b con thay con về ai điếu

Con v tri tay cuốc sới vườn rau

Đoạn trường kia con đang bước qua cầu

Đau cắt ruột m khng g băng b

Pht lm chung, trời ơi, Ba c nhớ

Hai đứa con, mỗi đứa một phương t

(Vĩnh Hiền, Vĩnh Hảo)

Khi Ba về tịch lặng với thin thu

Con đang thức giữa bng đm m lặng

Con đang đếm từng ngy tri c quạnh

M khng hay mnh đ mất cha rồi

(Bng cu vo qua cnh cửa đời

Hay di qu một đời người khổ luỵ?)

Con gắng sức khng cho mnh ng quỵ

M vẫn nghe mu ứa tự trong lng

Giọng cười ai đang nhảy giữa hư khng

Hay vọng giữa hồn con đang chết điếng?

Ba đ chết hay chỉ l mộng huyễn?

Con cầu cho mnh sống giữa chim bao

Vĩnh biệt, Ba ơi, c lẽ no?

Ngy con về, bn thờ, nơi hội ngộ?!

Con th lnh một n t cấm cố

Cn hơn chung thn khng thấy mặt cha hiền

Pht x lng con muốn nổi cơn đin

Để qun mất rằng Ba đ chết

Con muốn nghiệm lẽ sinh thnh hoại diệt

Để qun đi nỗi trống vắng kinh hong

Nhưng trời ơi, mộng dữ chẳng hề tan

Con bạc phước chốn giam cầm thc thủ

Đm tang Ba, anh chị em con về đủ

Con đnh chn Ba trong cng tận tri tim

Thơ khc cha, con gi trọn nỗi niềm

Mắt mờ lệ trn từng trang chữ viết

i, giữa lc con sức cng lực kiệt

Lại nhận hung tin Ba đ la trần

Trăm dặm đường khng đủ cch ngăn

M bản n ngăn con về thăm mộ

Nỗi thương tm biết tm ai bộc lộ?

Đnh trt lng con ra giữa những vần thơ

Khng ai đn trước được sự bất ngờ

Sao con tin cảm được vầng dương sắp tắt?

Niềm đau khổ nghe như huyền hoặc

Mồ ci cha, ba tiếng phũ phng chưa!?

Con by giờ như kẻ sống trong mơ

Khng hiểu nổi mối kinh hong thực tại

Ht điếu thuốc r m lng nghe t ti

Nhớ hnh ảnh Ba đứng tựa cửa khoanh tay

Ph khi thuốc trong nắng ấm ban mai

V bng quơ mỉm cười nhn my trắng

Nhớ trong bếp Ba thường ngồi mỗi sng

Lui cui khơi từng đốm lửa rực hồng

Lửa chy pha ngoi l m Ba tỉnh như khng

Nhớ Ba rt tr lm rm dng Nội

Mấy em con giờ đang dng tr sng tối

Dng ln bn thờ Ba cng mấy nn hương

i biết bao giờ con trở lại từ đường

Rt cng Ba một tch tr bi khốc?

Ti thuốc r của Ba l di vật

Con sẽ đem theo bn cuộc đời con

Ba ơi Ba, nghĩa nặng như non

Tnh phụ tử từ nay đnh đứt đoạn

Cnh hạc cao bay, t dương khuất bng

Dặm đường trần giờ chỉ một mnh Me

47 năm nặng tnh nghĩa phu th

Lẽ tan hợp, hợp tan Me cũng hiểu

Tầng gc vắng ba hồi chung qun chiếu

Khi hương trầm lng đng tiễn hồn Ba

Ba ơi Ba, kẻ hnh lữ chốn giang h

Về chốn ấy m cười vui my trắng.

(đầu năm 1988, trại cải tạo A. 30, Tuy Ho)

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Thơ Ph Du

 

1/- lục bt ph du. 1982

2/- bước nhảy chập chng. 1982

3/- ph du ca. 1970 1982

4/- phong trần ca. 1972 1988

5/- ct đ ph du. 1971 1991

6/- ging xanh lục bt. 1988

7/- trời xanh đất lục. 1992

8/- trăng ngn dặm lữ. 1994

9/- thơ mộng nẻo về. 1990 1994

10/- sương khi ph du. 1991 1997

11/- giọng cười bt ngt. 1994 2000

12/- say lng thơ Đường luật. 1993 1999

13/- giọt tuệ. 2005 2011

14/- ha. 2011 = 2013