QuaQuyt-ARyunosuke-QuynhChi

 

Quả qut

Nguyn tc: Mikan , Akutagawa Ryunosuke

 

Vo một buổi chiều đng u m. Ti ngồi ở một gc toa tu hạng hai của chuyến tu đi từ ga Yokosuka ln Tokyo v đang lơ đng đợi ci tu khởi hnh. Trong toa hnh khch đn đ bật sng từ lu, lạ thay ngoi ti chẳng c một người khch no khc. Nhn ra ngoi sn ga mờ tối, hm nay cũng lạ thật, sao chẳng thấy bng người ra tiễn, m chỉ c một con ch con bị nhốt trong cũi thỉnh thoảng cất tiếng sủa ra chiều buồn b. Cảnh vật sao m giống tm trạng của ti lc ấy đến lạ. Cảm gic mệt mỏi v một nỗi buồn chn kh tả trong tm tr như thể đang trĩu nặng xuống dưới một bầu trời tuyết u m. Ti cứ để yn hai tay trong ti o măng t m chẳng buồn rt tờ bo chiều trong ti ra đọc.

Rồi tiếng ci tầu vang ln. Ti thấy lng hơi dịu lại, tựa đầu vo khung cửa sổ, hờ hững chờ cho sn ga trước mắt sắp chầm chậm li dần. Thế nhưng ngay trước đ ti bỗng nghe c tiếng guốc gh ta qun quẹt vang ln từ pha cửa sot v, rồi cng với tiếng chực qut mắng của người sot v trn tu, cnh cửa toa hạng hai của ti bật mở ra, v một c gi chừng mười ba mười bốn tuổi hấp tấp bước vo. Cng lc đ con tu nặng nề lắc mnh rồi từ từ chuyển bnh. Từng chiếc cột trn thềm ga chia cắt cảnh vật trước mắt vụt tri qua, chiếc xe rải nước như bị bỏ qun, rồi người phu khun vc đang cảm ơn ai đ trn tu đ cho tiền thưởng, tất cả những hnh ảnh ấy đều đổ di xuống v li dần như nuối tiếc trong ln khi tu tạt vo cửa sổ toa xe lửa. Bấy giờ ti mới thấy lng nhẹ nhm, vừa chm lửa điếu x g, vừa nhướng m mắt mệt mỏi ln thong nhn vo mặt con b đang ngồi trước mặt.

Đ l một con b nh qu đặc sệt, mi tc xơ xc khng chải dầu được vấn ra đằng sau, hai g m nứt nẻ đầy những vết quệt ngang đỏ ửng trng pht khiếp. Hơn nữa, con b cn quấn chiếc khăn chong len mu vng lục bẩn thỉu bung xuống trn đi c đặt một bọc tay nải lớn. Thm vo đ l đi bn tay nứt nẻ v buốt gi đang m ci bọc ấy, cn khư khư nắm chặt chiếc v tu hạng ba mu đỏ. Ti khng ưa được nt mặt qu kệch của con b ny. Bộ quần o bẩn thỉu của n cng lm ti thm kh chịu. V sau hết l sự ngu ngốc đến nỗi khng phn biệt được hạng hai với hạng ba của n lm ti bực mnh. V vậy sau khi chm điếu thuốc ht, để qun hẳn sự c mặt của con b ny, ti bn lấy tờ bo chiều trong ti nẫy giờ mở ra lơ đng đưa mắt đọc. nh sng bn ngoi đổ trn trang bo chiều lc đ bỗng chuyển sang nh đn điện, những cột bo bị in mờ bất ngờ lại hiện r trước mắt ti. Th ra con tu đ chui vo đường hầm đầu tin trn tuyến đường Yokosuka lắm đường hầm ny.

Thế nhưng khắp mặt trang bo buổi chiều được chiếu sng bởi nh đn điện ấy đăng ton những chuyện hết sức nhm chn tầm thường trn đời đ chẳng lm dịu được nỗi phiền muộn của ti. No tin về vấn đề ha ước, tin c du ch rể, tin tham nhũng, no co ph. Từ lc con tu chui vo đường hầm, ti c ảo gic như l tu đang chạy ngược, v hầu như ti chỉ lần lượt đưa mắt lướt như ci my qua cc bản tin kh khan v vị ấy. Thế nhưng suốt nẫy giờ, ti vẫn khng thể khng ch đến con b, với dng vẻ như thể l một thực thể thấp hn của con người, đang ngồi trước mặt. Con tu đang chạy trong đường hầm ny v con b nh qu kia, với trang bo đầy kn những bản tin đời thường ấy tượng trưng cho điều g đy, nếu khng phải l cuộc đời buồn chn, thấp hn, kh hiểu. Ti thấy tất cả đều tẻ nhạt, bn bỏ mặc trang bo chiều đang đọc dở, lại tựa đầu vo cửa sổ của toa tu, nhắm nghiền mắt lại như thể chết rồi, bắt đầu ngủ g ngủ gật.

Chỉ vi pht sau, ti bỗng cảm thấy như thể c điều g bất ổn, bất gic đảo mắt nhn quanh, th thấy con b nọ đ từ chỗ ngồi ở pha bn kia chuyển sang chỗ ngồi ngay bn cạnh ti từ lc no khng biết, v n đang cố mở cửa sổ của toa tu. Nhưng hnh như cnh cửa knh nặng trịch nn con b khng ti no nng ln nổi. Hai g m nứt nẻ của n đỏ ửng ln, tiếng mũi sụt sịt thỉnh thoảng xen lẫn với với tiếng thở hổn hển dồn dập lọt vo tai ti. Dĩ nhin l ngần ấy thứ hẳn l cũng đủ lm cho ti hơi mủi lng thương hại. Thế nhưng đấy l lc con tu sắp chui vo đường hầm, triền ni hai bn đường phủ đầy cỏ a sng bừng ln trong nh chiều sắp p st vo cửa sổ tu, thế m con b ny lại cố mở cnh cửa sổ đang đng kn. Ti khng thể hiểu được tại sao n lại lm thế.. Hay ni đng hơn, ti đ nghĩ rằng đ chỉ l một việc lm v nghĩa của n. V thế, với mối c cảm vẫn chất chứa tự đy lng, ti đ nhn bn tay bị nứt nẻ v gi lạnh đang cầy cục cố mở cnh cửa sổ bằng knh ấy bằng nh mắt tn nhẫn, như thể chỉ mong cho n mi mi khng bao giờ mở được. Chẳng mấy chốc, đng lc con tu vừa gầm tht vừa lao vo đường hầm, chiếc cửa knh m con b kia muốn mở cuối cng cũng đ được nng ln v rơi xuống. Qua khung cửa sổ vung vức của toa tu, luồng khng kh trộn lẫn bụi than đen kịt đ tạo thnh một ln khi nghẹt thở, m mịt a vo đầy ắp cả toa tu. Ti vốn bị đau cổ họng, khng kịp đưa khăn mi xoa ln che mặt, đ bị ln khi ấy phả vo mặt, ho sặc sụa đến khng kịp thở. Ấy thế m con b vẫn khng c vẻ g đoi hoi tới ti, cứ th đầu ra ngoi cửa sổ, mặc cho tc hai bn thi dương bị ngọn gi trong bng tối thổi thốc vo, n mải nhn về pha con tầu đang lao tới. Ti cn đang nhn dng điệu ấy của con b trong khi v nh đn, th pha bn ngoi cửa sổ toa tu cũng đang mỗi lc một sng dần. Nếu mi đất v cỏ kh cng với hơi nước mt lạnh khng a vo, th bấy giờ vừa mới ngớt cơn ho, chắc hẳn l ti đ mắng t tt vo mặt con b khng quen biết ny, hoặc đ bắt n đng kn cửa sổ lại như trước.

Nhưng lc ấy con tu đ m ả chui ra khỏi đường hầm v sắp đi qua một cổng xe lửa ở một xm ngho no đ nằm giữa những triền ni phủ đầy cỏ kh. Gần cổng xe lửa l mấy căn nh chen chc cạnh nhau, ci th lợp rạ ci th lợp ngi, nh no nh nấy đều lụp xụp tồi tn. Một l cờ mu trắng nhạt lay động trong bng chiều ủ rũ, c lẽ l do người canh cổng xe lửa đang phất.

Tu vừa ra khỏi đường hầm, liền trng thấy c ba đứa b trai hai m đỏ au đang chen nhau đứng gin hng ở pha bn kia thanh chắn của chiếc cổng xe lửa đu hiu vắng vẻ ấy. Chng n đều b loắt choắt như thể bị bầu trời u m kia đ bẹp d xuống. V chng mặc những chiếc o bạc phếch giống như khung cảnh lầm than ở cuối phố ny. Chng n vừa ngước ln nhn chuyến xe lửa đi qua, vừa nhanh nhẹn đồng loạt giơ tay vẫy, đồng thời ra sức gn cổ ln go thật to những tiếng g ấy m ti khng nghe ra. Đng vo lc ấy, con b nọ đang nhoi cả nửa người ra ngoi thnh cửa sổ tu, tay vươn ra v ci bn tay nứt nẻ v buốt gi ấy vừa mới vẫy sang hai bn, tức th liền thấy chừng năm su quả qut vng ửng như nh nắng ngọt ngo ấm p lộp bộp rơi xuống trn đầu mấy đứa trẻ đang đứng nhn theo con tu. Bất gic ti nn thở. Trong một thong ti đ hiểu cả. C lẽ con b sắp đi ở cho nh người, đ nm qua cửa sổ xe lửa mấy quả qut cất trong ngực o, để thưởng cng cho lũ em trai đ ra đến tận cổng xe lửa đưa tiễn chị.

Cổng xe lửa ở cuối phố trong bng chiều t, cng với tiếng ba đứa trẻ h reo như bầy chim non ru rt, v những quả qut mu tươi ri rơi tung ra trn đầu lũ trẻ, tất cả đều thong vụt qua bn ngoi cửa sổ tu trong khoảnh khắc. Thế nhưng quang cảnh đến l xc động ấy đ in su vo tm khảm ti. V khng hiểu sao từ đ ti đ cảm nhận được một niềm vui lai lng tro dng. Ti ngẩng đầu ln nhn thẳng vo con b ấy lc ny như đ thnh một người khc. Con b đ về lại chỗ ngồi trước mặt ti từ lc no, đi m đầy những vết nứt nẻ vẫn ủ trong chiếc khăn len qung cổ mu vng lục, v bn tay đang m chiếc bọc tay nải to tướng vẫn nắm chặt chiếc v tu hạng ba.

Kể từ lc ấy, ti mới qun được phần no ci cảm gic mệt mỏi r rời v cuộc đời khng sao hiểu nổi, thấp hn v buồn chn ny.

Nguyn tc: Mikan (4-1919)của Akutagawa Ryunosuke

Người dịch : Quỳnh Chi (14/12/2009)