Trần Mộng T

 

Như Truyện Thần Tin

 

Chiều ba mươi cuối năm, người B đi thắp mấy nn nhang trn bn thờ tổ tin, rồi lấy một nn cắm xuống trước thềm nh. B mang ba đứa chu nhỏ ra ngồi với mnh. Hai đứa chu ngoại lớn hơn ngồi hai bn, thằng cu chu nội nhỏ nhất được ngồi giữa lng. B chỉ cc chu nhn xuống mặt hồ bn dưới ngi nh, rồi bắt đầu kể chuyện:

 

Ngy xửa ngy xưa, ở đất nước xa xăm đ, đất nước c hnh giống như chiếc đn gnh, gnh hai đầu hai thng thc. Đ l đất nước của B. Một thng thuộc miền Bắc ở trn, ci đn gnh gầy g l miền Trung, ci phần cong lại bn dưới l miền Nam.

 

Cả ba miền đ đều c những con sng. Những con sng c tn rất thơ mộng v đầy ắp tnh người. Sng Hồng một giải ph sa, m những bờ ct hồng ho như da thịt bc nng phu. Mỗi năm nhờ ph sa của sng đ cho bao nhiu mu mỡ vo đất đai trồng trọt lm nn hoa nn tri. Sng Hương thơ mộng trữ tnh tỏa hương thơm ngt lng nho sĩ, l đề ti cho bao nhiu bản văn trc tuyệt, bao bi thơ trữ tnh. Cửu Long giang cung cấp những con c vẩy bạc, những mẻ lưới lm nặng trĩu mạn thuyền l nguồn sống của người dn.

 

Miền Bắc c bao nhiu lng mang tiếng ht đi thật xa; c những chiếc cổng lun ci xuống m ấp con đường lng; con đường lng m cy đa, cy đa tỏa bng xuống bờ đ; con đ m bờ ao rau muống, rau muống m đn lợn, đn vịt; c con g m tổ trứng; con ch con mo yu gc bếp đơn sơ.

C chồng yu vợ, c mẹ yu con; C thầy gio cả đời hy sinh cho chữ nghĩa thnh hiền, rồi truyền xuống học tr nối tiếp.

 

Miền Trung c những lăng tẩm để ai dắt ai tm lối vo phủ Cha; c đường vo thnh nội, mun thức ru phong nếp o chầu cho người sau nhớ mi người xưa; c l trc che ngang mặt chữ điền, c nn bi thơ che tc thề thiếu nữ để chng trai mới lớn đ biết lm thơ; c phố cổ Hội An để mắt ai thương nhớ mi lung linh nh sng đn lồng lc đm về; rồi những cồn ct in vết chn của mẹ, của cha; c rừng quế tỏa hương cho đời nhọc nhằn lam lũ.

 

Miền Nam với tất cả sự tr ph: Con c lc to bằng cnh tay em b, vựa la vng chạy tới chn trời, c những con người chn thật yu nhau hiền ha như cọng gi sống; c niềm tin vo đời sống, giản dị như những chuyến xe đ lục tỉnh mỗi buổi sng khởi hnh m ả; miền Ty Nam Bộ với những bờ sng, bi biển, ni đ. Đu đu cũng l di tch, thắng cảnh để hồn người chạm với hồn qu. Si Gn nắng sng mưa trưa, o b ba trắng mẹ vắt vai chiếc khăn rằn lau mồ hi giấu nụ cười dưới nn.

 

Rồi bỗng chốc những đm my đen ko vo bầu trời trn đầu, cơn hồng thủy dng ln giữa thnh phố; bỗng chốc trc chẻ, ngi tan. Những người dn lương thiện tri như l tre tri trn biển, ng như cy đổ trn rừng. Bao nhiu anh hng tử sĩ, bao nhiu người sống c tn m chết v danh. Nước mắt nhiều hơn mưa thng su, hồn đau rt như nắng thng năm. B cũng thất lạc tha phương đi khng tới nơi về khng tới đch.

 

Rồi bỗng chốc tất cả thnh cổ tch, thnh chuyện thần tin trong những giấc mơ; bỗng chốc tc xanh B như sương, như khi, trắng như giải my bn kia hồ; bỗng chốc bốn mươi năm rơi như những giọt mưa trn l.

 

Bỗng chốc B ngồi đy trong buổi chiều cuối năm, ở một đất nước rất xa xăm với qu nh.

 

Ba đứa chu như ba mn qu của Thượng Đế tặng cho B, ko B về với hiện tại. Giọng kể chuyện của b nhẹ dần, c cht nước mắt ứa ra, B đưa ống tay o ln ngang mặt:

 

Rồi cc con biết khng? Chuyện cổ tch bao giờ cũng đẹp: với hồn thing sng ni, với vong linh của cc anh hng tử sĩ, họ sẽ h hơi thổi những đm my u m tan dần trn bầu trời, họ sẽ giơ tay rt cơn hồng thủy ra khỏi thnh phố, rồi những con khủng long sẽ chết dưới cnh cc thin thần.

 

V cc con sẽ c một ngy được hưởng những ơn huệ trn qu hương thần tin đ.

 

B tin như vậy.

 

Trần Mộng T

Tết Bnh Thn 2016