Thơ- Trần Mộng T

 

Xm Ti

 

C những con dốc đi ln đi xuống

ln ng no cũng thấy mặt hồ trong

xuống ng no cũng lăn xuống mnh mng

cũng đối mặt với những căn nh cửa đng

 

Những mảnh vườn hoa lc no cũng nở

hoa to ma xun hoa lựu ma h

ma thu về với một cht gi se

l vng gọi nhau ơi ơi trong xm

 

Bc đưa thư chẳng bao giờ g cửa

vẫn trt vo thng những giấy nợ cho nhau

bc đi ln đồi bước thấp bước cao

chỉ cho ti qu bc bn kia ni

ni th cao m đất trời vời vợi

bc gửi nỗi ring vo những l thư chung

 

Ti đi khi mở nỗi nhớ mng lung

trn những tờ quảng co

 

Xm của ti những con đường sạch bng

khng c trẻ em

chỉ thỉnh thoảng c người gi dắt theo con ch

hai bng chập vo nhau đi xiu xiu

chiếc xch căng ra ko sập cả buổi chiều

 

Xm của ti thỉnh thoảng những chiếc xe rất đẹp

từ đu tới

đi khi đậu lại trước của nh ai

c đi ba người trẻ gh chơi

họ đến họ đi bnh xe lăn rất khẽ

bng người gi đứng nhn theo

lặng lẽ

gi khng về m mặt hồ nước vẫn lao xao

 

Xm của ti nhn pha no cũng buồn v đẹp

ni v hồ như cảnh vẽ trong tranh

ai đem bồ hng pha vo với nước

nn vẽ thế no nt cọ cũng khng vui

v chẳng ai vẽ được vo tranh thủy mặc tiếng cười

 

Xm ti đấy

nỗi buồn đi ra từ bức tranh thủy mặc.

 

Trần Mộng T

12/2015