ThoThangBa-TTKDung

 

Trương Thị Kim Dung

 

 

 

 

 

 

Trăng ma đng

 

 

Trăng

xanh lỏng trong cốc thủy tinh trong

khng nỡ uống

Đường

mờ sương

uốn lượn

xa gần

Trong giấc mơ em dạo bao lần

Tm gặp phần tm linh anh giữ

 

Trăng con tem em dnh vo thư

Những dng chữ viết hồi tuổi nhỏ

Mực l xoan theo gi bay đi

Chỉ cn tiếng thầm th trn giấy

 

Anh hay cy ngoi ấy đợi em.

 

 

 

 

Ghi

 

Trời mo g cắt tiết

Những cơn mưa ghẹo rt lại trở về

Sũng nước

chiều nn m my đụp

Cy một mnh

đứng lạnh cuối đường cm

 

 

Ngược về miền gi bấc cuối năm

Phần mộ tổ tin thăm thẳm ngoi đồng

Bao đời độc đinh

nay phận gi một dng

Bn ngấn vng chn hương cn buốt

 

 

Sau mọi chuyện chẳng thể no biết trước

Con vẫn ghi lng những n đức thing ling

 

 

Đất qu nh xin đắp bồi thm

Trn tất cả dẫu chỉ l nấm cỏ

 

 

 

 

 

Qu

 

 

 

Xanh lạnh nh trăng con đường lạnh

Con chim no ngủ gật trong cy

Rớt bng nhỏ thơ ngy trn đất

 

Xo xạc tờ sen l lật a nu

Những con c ngc đầu vng ngậy

Quẫy đui

khuấy một cht bn ln

 

Sng gợn đường viền sng

Mờ ảo sương giăng mạng nhện khắp đồng

 

La gặt xong chn trời bập bỗng

Hạt thc rơi nh mậm bn đường

 

Trong ngi nh mới đứa trẻ no đang lớn

ớ cười một giọng ngủ mơ

 

Ngọn đn Mẹ chờ ti bn cửa sổ

Lửa tnh yu ấm giữa ma Đng.

 

 

 

 

 

Khuất

Khuất sng

khuất ni

khuất đồi

Khuất cy năm trước

khuất người năm sau

Cn g khuất nữa trong nhau

Bụi về nẻo bụi nguyn bầu hoang sơ

 

My ương ci mộng hải hồ

Lạnh đng đầu bến cuối bờđợi xun

 

 

 

 

 

 

Đan

 

 

Trời đem xun thắm đi cầm

Cho đng ti gi tm bầm ging hai

Gập ghềnh gnh mỏi ln vai

Non sng chất nỗi u hoi vo đu

 

Đời chi my ố gi nhu

Vọng phu đan o bằng mầu khăn tang

 

 

 

 

 

Giải

 

 

Giờ người bỏ hết

vội đi

Bia chn chn mộ

chiều la ngy đau

Nu xanh cỏ bụi đ ngầu

Thề rơi

tnh đ rớt cầu bập bnh

 

Chết la

đu kiếp ti sinh

Đn trng ai lập cho mnh giải yu

 

 

 

 

Ht

 

 

 

Trong vm l xanh

Những con chim khng phải đang ht m l đang ht

L pht ny c khc l pht qua

Thn cy gi mưa nắng

Lắng nghe dng ngọt đắng tự trong

Ai biết r cy cười hay khc

L xn xao

L lặng im

 

 

Những g cy đ c rồi qun

 

 

Tiếng chim gọi ma Xun mở lộc l xanh ln


 

 

 

 

Tam Đảo

 

 

 

Dồn dập vượt những tảng đ chnh vnh trơn trượt

C chỗ chn chưa kịp qua cy đ rấp lối rồi

Thc Bạc thc Vng thở di ngp ngắn

Khan giọng gọi nguồn Bt Nh Giải Oan

Quanh năm my đnh vng ln ngn

Gi cuốn chiếu Ty Thin Thạch Bn Ph Nghĩa

Rừng ni điệp trng thnh mật thất của bao la

 

Khi tất cả đ ngoi vng phủ sng

Trời đất thật hiền ho gương mặt trẻ sơ sinh

nghĩ con người gần với thần linh

Ta tm được sự đồng trinh huyền diệu

Trong ln hương c độc bụi Sơn tr

 

Nẻo đường no từ tiền kiếp chẳng nhớ ra

Hoa tre tm dạt do chiều Đng muộn

Dy Rau Ru đắng thơm mi nước uống

Vạt khoai Mn bầu bĩnh củ vo ma

 

Ta từng gnh từng gi đủ thứ

 

Hệt người đn b Tam Đảo gặp hm nay

Bỗng bỏ lại đằng sau hết thảy

V lẽ g khng r cnh chim bay