NguoiCuVuTrongQuang

 

 

Thơ Vũ Trọng Quang

 

 

 

NGƯỜI CŨ

 

Nỗi nhớ rủ ti tm lại dấu vết cơn địa chấn

lu rồi tiếng dương cầm vẫn nhịp nhanh tức giận

ma đng ngủ triền min trong ngi nh c em kha cửa

 

Chiều tm ấn ti ngồi xuống vỉa h với ly rượu cng đợi chờ sm hối

tiếng cầu kinh vy quanh đy

hnh như em cn đội khăn đẹp cho cuộc tnh đ chết

 

Một lần tay chạm mạnh vo mặt nhau

bao năm chưa phai vết hằn ẩm

một lần lời nặng nề với nhau

bao năm chưa ngui ngoai cơn giận

 

Men say xui tay g cửa lin hồi

tri tim xưa vẫn đng.