AoDang

 

Mai Ninh

 

Ảo ăng

Mỗi lần vo nghĩa trang, ti sờ tay ln phiến huyền thạch mt lạnh, rồi ng bng quơ cy thập tự bằng đồng đỏ ối vươn cao. Chn ngy sau đm tang, phần mộ xy xong, ti trở vo đ nhn chăm bẳm tấm bia. Chỉ l ci tn sao đủ cho ti khp chặt mắt lại m vẫn thấy khun mặt mnh r rng l bản sao trung thực của người mang n. Cũng cặp mắt lệch, một con đui di khem khp, con kia cn cụt lồi ra chắc để cố giữ qun bnh thị độ. Vnh lng my rậm đnh ln thẳng thừng v cớ, cn hai cnh tai cng ngy cng cố tnh xe ra như cặp loa hẳn để nghe cho r tiếng đời sống thất thanh ku r ngoi thế giới m u ny. Thường, ti đứng dậy ra về trước khi những cy dẻ tn rậm sẵn sng m trm cc ngi mộ, xo sạch hết lối đi.

Khng gian mỗi ngy một kn mt, đm đổ chẳng ngại ngần, ti nằm vật xuống chiếc giường rộng thnh, đầu c rỗng. Về đến căn nh từ khi trời nhập nhoạng cho đến lc đồng hồ treo tường vượt qua một ngy khc, ti thường chẳng nhớ mnh lm những g trong khoảng thời gian ấy. Chui vo phng tắm xịt nước o o rồi trng ci T-shirt thng thnh l vo bếp, li ra mẩu bnh m từ ci bao vải, xẻ một miếng ph mch, rt một ly rượu vang. i qua đi lại, nhai v nuốt. Khng mấy lần ti chịu kh ngồi ở chiếc bn con để chậm ri thưởng thức bữa tiệc bnh m, ph mch v rượu ấy. Ăn cho xong v tắm cũng cho xong. Trong gian nh hai phng hơn ba mươi mt vung, ti lẩn quẩn, cuối cng nm xuống giường tấm thn v tội.

Cứ thế, ti nhập vo bng tối, trong khi ngoi cnh cửa sổ đ đng chặt c sẵn ngọn đn đứng khẳng khiu bn bờ kinh vẫn vắt ln tới tầng lầu ny một thứ nh sng vng lng. Nước dưới ấy chảy m thầm, bải hoải v tn thiết kế con kinh nhn tạo luồn giữa hai dy nh đ qun đặt vi hn đ, đi khc cy trong lng hay bn bờ để thay đổi chuyển động của dng nước. Tuy thế những bụi hoa mận ti v mấy cy liễu dng chừng thoả mn, soi bng lung linh trn mặt lục. Cn ti, chẳng mấy khi c nhu cầu ra đứng ở lan can nhn xuống, chộp lấy cht sắc xanh sng snh hay ngửi hơi gi thoảng. Dọn về đy đầu đng, cho đến cuối h l gần một trăm đm tối nằm ngang sổ dọc trn mặt nệm. Hai chn quấn quu vo nhau, một bn tay vuốt ve cuống cổ, tay cn lại luồn dưới vải o mn m, ti truồi dần vo những cơn mơ cho đến bốn giờ mười lăm pht sng. Hm no cũng thế, giờ ấy ti bị li ra khỏi giấc mộng thật đột ngột bởi tiếng nước ko o xoy khọt vo tai bn kia vch. Những ngy đầu bực bội, ti định đập v tường ht vọng qua : ợi tới sng giật nước cũng chẳng hi hm g. Nhưng cuối cng, sự lười biếng l chn khỏi giường cho ti đủ bnh tĩnh để nghĩ lại : Th bị đnh thức cn hơn tiếp tục cơn mơ đuổi bắt mệt nhoi những hnh nhn khng mặt mũi, hay nghẹt thở b rạp giữa thảm cỏ ẩm ướt tối, chi mắt đnh vần từng tn người trn những phiến bia.

ến hm nhn r ra người hng xm, khng những ti chẳng cn giận dữ m đm đm nếu bất chợt tỉnh mộng trước bốn giờ mười lăm ti nằm đợi rồi mỉm cười với tiếng nước ban đầu s s xong nhỏ lại, ngập ngừng. Người đn b đi tiểu đm đng giờ đng khắc ấy mang khun mặt Chu đằm thắm. Mấy nếp gấp của tuổi su mươi nơi khe mắt nhếch ln cng với mp cười c cht g tinh qui m ti chỉ nhận ra độ sau ny, từ một hm b đến ngồi gần cửa sổ trng ra ngoi hnh lang l lối vo chung cho mấy căn nh cng xoay về một hướng. Chiếc phong linh reo vui khi b ấy mở cửa bước hẳn ra ngoi, vi ba cu rồi b rủ ti vo nh. Hai căn cng một diện tch nhưng bn ti trống trải lạnh lẽo bao nhiu th đầy đặc v ấm p v cng trong khng gian người đn b ấy. Tranh ảnh, cy xanh, lồng chim, dy giăng ngang trần treo lủng lẳng những quả chung, đn lồng. Mi nhang trầm phảng phất với một thứ hương nồng nả. B chỉ cy hoa cnh di trắng muốt bảo đ l hoa ngọc lan nhiệt đới, rồi ngắt một bng ci ln mi tc rối b của ti. Những ngn tay đều đặn, hồng v mềm lạ lng của một người qu tuổi. Thn mật ko sợi tc ra khỏi vnh tai cho ti, b vuốt sổ xuống nhẹ nhng :

- ể thế ny th hơn.

Lần đầu tin tim ti khng nhi ln trước một cu ni động chạm xa gần tới khun mặt m lu rồi v n, ti đập vỡ những chiếc gương.

***

Hm b vẫy sang, tặng chiếc lồng c cặp chim mỏ đỏ lng vng cũng l lần đầu tin ti đứng lu ở chiếc ban cng nh b st cạnh của ti. Trời by giờ mau tối, nh tm chiếu trn mặt nước con kinh lềnh dềnh l liễu thon cong rụng trở ma. Ngửng mắt sang khu nh đối diện, bất chợt ti bắt gặp những chiếc đn lồng vừa nhy ln trn đầu một chậu cy bch diệp. Quay lại ti hỏi :

- Bn kia hẳn nh người Chu, họ cũng c mấy ci đn giống y.

Người đn b đang rt nước vo bnh tr dưới cửa sổ ng ra :

- Khng, tn ấy chắc người .

- Sao lại chắc ?

B ta chp miệng :

- on thế, giống mấy thằng ti tử xi-n, với lại bọn khoi ảo thuật.

Ti cười trước sự suy diễn dễ dng :

- B thấy hắn lm ảo thuật  ?

Người đn b chặn ngay :

- Tại c cứ nằm im ỉm trong nh nn chẳng thấy hắn tập dượt. Xem đ lắm.

Tự nhin ti t m :

- Thế hắn c trnh diễn trn truyền hnh khng ? Tn g ?

Bưng khay tr đặt trn chiếc bn con, b chậm ri chuốc nước từ ci chung snh xanh biếc nhỏ xu ny sang ci chung kia, cơ hồ chẳng nghe cu hỏi. ầu những ngn tay cắt gọn, hơi vung vức nhưng chng cn xứng với khun mặt v cả con người tầm thước của b ta. Ti chăm ch nhn, qun bẵng điều mnh muốn biết, cho tới lc bất ngờ b thản nhin ni tiếp :

- Ti tử thi. Hắn c việc lm nhất định, đi sớm về muộn hơn c.

m đ mắt trng tro, cơn mơ lọt ra ngoi. Bn tay vẫn luồn trong chiếc o ngủ rộng thnh, xoa xoa mảnh bụng nhộn nhạo. Hai con chim sng sục, khi g g lc dy phnh phạch. Bng đen đặc qunh. Chẳng thấy chng lm g nhưng ti tưởng tượng những cnh lng x ln, rồi bị dứt khỏi da bay loạn m trong chiếc lồng, mỗi cuống lng mang một giọt mu nhểu hoi khng cạn. Mi gần sng ti thiếp đi trong đốm sng lc trn xoe ấm p của đn lồng, lc xanh lạnh như sao trời hun ht.

Sng trở dậy ti đem chiếc lồng treo ngoi ban cng. Hai con chim suốt đm trong bng tối đang c r vo nhau thảm hại, mỏ quẹt quẹt, đui c c. Khi ngửi ra hơi sương sớm bốc từ mặt kinh chng ngc đầu rồi hớn hở bay ln đnh đu trn thanh tre cao nhất. Chiều đi lm về ti gh mua chậu cy, những bng hoa đỏ li ti lm sng mắt cặp chim, chng nhảy nht ku riu ru, đến nỗi b ta bn kia cất tiếng :

- Chao, lm g bắt loạn.

Tối lại ti bỏ giường mở cửa ng sang căn nh hắn ao ảo nh đn. Trn bao lơn rộng, ngoi cy bch diệp quấn dy đn lồng tm cn gin tường vi nhỏ xu rũ xuống chuồng chim cu. Mấy con chim np trong trn th mỏ gục g gợi hnh ảnh hai ba con bồ cu trắng vụt khỏi cnh tay o đen thng thnh thu kim tuyến của g lm ảo thuật, rồi đập cnh son soạt trn sn khấu thời thơ nhỏ. Ti nhn xoy qua khung cửa mở rộng xem thử c gặp thm được g nhắc nhở những buổi ngồi cạnh bố trong rạp ht năm xưa, say m với những tr huyễn hoặc. Nhưng khng bng ai, thấp thong tấm vải lớn treo trn tường lằn ngoằn những đường vẽ đầy mu sắc. Chợt từ cửa ấy bật tiếng vĩ cầm vt một chuỗi chi tai rồi đổ xuống cng tiếng trống nện dập dnh. Vẫn chẳng thấy người xuất hiện cho đến lc bản nhạc lạ lng phựt tắt. Mi khi ti định quay vo th bất ngờ hắn hiện ra trn chiếc ban cng. nh đn dưới bờ kinh khng soi tỏ mặt, chỉ một dng người cn đối cắt giữa vng sng toả từ khung cửa. Mấy con cu thấy chủ vội vng ta ra vỗ cnh, nhảy lưng tưng trn thnh lan can một dy. Hắn khoc chiếc o trắng rộng phần phật theo ngọn gi đm. Ti nhắm mắt lại rồi mở ra, cnh tay hắn đang uyển chuyển rt từ sau ln vải phng phnh giữa bụng từng con chim mượt bng. Chng ngoe nguẩy chiếc đui bay l l một vng xong đậu lại trn bờ vai của hắn, mỏ chc chc vo cần cổ. Bố ti giang tay nu đứa con khi n hăm hở đứng dậy chạy đến st sn khấu để nhn cho r mặt người trnh diễn ảo thuật đang vung chiếc đũa thần diệu. ng hn ln tc, dịu dng dỗ ti ngồi lại trn băng ghế. Pht chốc bn kia bao lơn hắn ngửa người ra, banh phng thn o, hut một tiếng trong suốt ht vo khng gian. Những con chim bốc rt cuồng đin, o o đm thẳng vo bụng hắn. Rồi mất biến. Im bặt. Trong nh sng chập chờn, nụ cười hắn rực ln với hm răng bung trắng tuyệt vời.

Người đn b biết by giờ từng tối ti đứng sau cửa rnh xem chng ta nhưng b chẳng ni g. Ti khng thể th mặt tm người khi nh trời cn tỏ nn lm sao thấy được ln da ngả mật, lng mắt su để xc định tp người miền biển ịa Trung Hải của anh ta, theo lời b ấy. Cũng lạ, người đn b Chu ny ra vẻ thng thạo bao điều. Sự hiểu biết khng ph trương v quyết đon của b cho ti sự tự tin để by tỏ. Trong khi những suy nghĩ của người đn b ảnh hưởng, len lấn dần vo đầu ti th mọi hnh ảnh cử động của chng ta sng sục đm xới tri tim. Ti sống hn hoan lẫn đớn đau với từng thứ ấy. Thn xc linh hồn đảo loạn bởi nhịp trống thi thc, rồi gẫy gập theo tiếng cứa cắt của thanh m vĩ ko rt tới cung bậc cao mt. Khng biết chng by tr g, lm chi với thứ m thanh tn nhẫn đ để ti bị chặt đi người. Nhưng cũng c khi ti bay lượn dập dềnh trong điệu so một tối chng thổi chờn vờn khc nhạc gọi rắn m u bn chiếc gi nan kn. Hai con chim mỏ đỏ lng vng mới đầu sợ hi, cụm vo nhau. Bồ cu co ro trong chuồng nghe ngng. Con rắn xanh lục th đầu ra khỏi gi, uốn vặn say m, ngỏng ln thụt xuống theo đầu so chng nhấc cao hay hạ thấp. Bn ny con kinh, ti xốn xao vng bụng, qunh quu đi chn như thể một vật g trơn ướt đang liếm lp luồn ln. Rồi ti thấy chng nm tung cy so, n quay tt đảo lượn bung ra những chiếc khăn đỏ thắm. Nhưng chỉ cần chng vẫy vng tay, bao nhiu khăn điều lại biến đi vo khng gian bỗng nhin đặc sẫm. Lc ấy chỉ cn những chiếc đn lồng nh ln sắc mu ảo hoặc.

Ngy Sainte Catherine, chn ngấy sự bỡn cợt giữa đm phụ nữ trong hng thầu về những đứa con gi qu hai mươi lăm chưa chồng, ti bỏ ra khỏi sở d biết mnh l trường hợp ngoại lệ. Chắc chắn khng ai thm động tới ti, ni chi đa bỡn hay rủ r đến một party no đ tổ chức hng năm vo ngy ny. ấy l buổi ăn uống nhảy nht c đn ng nhộn nhịp cho cc c gi sắp lỡ thời đợi gặp dịp may. Lng vng quanh thnh phố một hồi lu, lc trời chập choạng ti gh vo đ, bố nằm su dưới mấy lớp đ, ti lnh đnh trong những đm my cuộn về đy nghĩa trang đọng bng chiều. Trn giường hấp hối ng cn cố xc định rằng ti l gia sản lớn nhất của ng, l tặng vật của người đn b ng yu nhất thế gian. Mẹ nghe thế cau my quay đi, ti im lm ngẫm nghĩ : Gi ng yu t hơn, biết đu ci gien ng gieo vo ti trong bụng mẹ sẽ nhẹ bớt một phần, cho ti c được t sắc đẹp của b thay v giống ng khun đc. Rồi thẫn thờ ng tấm thn ấy xệch xạo b nho trn giường, trn gồ tai vểnh, ti lại nghĩ xa hơn. Chắc hẳn người đn b lun lun chăm cht từng sợi lng my như mẹ ti đ nhắm mắt mm miệng cho đừng nhn thấy cặp mắt khp m vẫn con lồi con lm, đừng chạm mi vo hm răng nh vẩu của người đn ng đang h hục trn người mnh để gửi trao tặng vật. Chiều ngy thnh Catherine của cc c gi ế chồng tự nhin ti si sục bỏng nng. Những phiến đ lạnh buốt khng hạ nổi nhiệt độ hấp bn tay v bưng lng mắt. Tiếng kẻng giờ đng cửa leng keng rời r, ti chẳng thể nhc nhch nhưng một bng người đang xoay bước cch đ hai dy mộ. Hốt hoảng nhỏm dậy ti tin l chng ta. Tấm o trắng phập phềnh trong gi l, pht chốc bay vụt qua đầu ng gc dan, vượt khỏi cnh cổng sắt cao nghều.

Cơn sốt ứ trn ln da, ti lạ lng nhưng vẫn nghe lời nằm sấp cho b co từng lt từ cổ xuống lưng với chiếc thi nhng vo ly rượu nng ngm củ gừng tươi. B xut xoa ku mấy vạt sườn ửng mu l ti ngấm đầy gi độc. Xc động ti buột miệng :

- Gi chướng ny c phải v tnh yu v vọng của ti cho người đn ng ấy.

B khng trả lời, ti ứa nước mắt ấm ức :

- Khng bao giờ ti dm bước hẳn ra ban cng v ngửng mặt ln nhn để biết anh ta ra sao, ni g đến tnh yu.

Người đn b ngừng tay, xoay ngược ti lại vuốt xui nhnh vai v ấn giữa trũng ngực, nhỏ nhẹ ni :

- ừng nghĩ tới n, chỉ nn tm cch chiếm hữu điều g mnh c thể. ừng v mặc cảm chn vi mnh đi. Phải biết che bớt phần thiệt hại v ph by ưu điểm. Thn hnh ny đẹp lắm, khng phải c gi no cũng c bộ ngực, vng mng, cặp đi như vầy. Người ta đẹp cũng ở sự thng minh, ở chất nhạy cảm.

Ti thở di, nghing người hỏi b về tnh yu. nh mắt hay nheo cười chợt mơ mng đằm hẳn nhưng cả gương mặt bất động, chỉ mấy sợi gn hai bn thi dương nổi xanh đập nhịp v khun ngực gầy của b phập phồng dưới ln o. ến lượt ti nhẹ nhng cầm lấy những ngn tay ấm mềm của người đn b khng ngờ cn nức đầy cảm xc khi ni về mối tnh mnh su đắm. Người tnh b được yu thương một khoảnh thời gian ngắn ngủi trong cuộc đời di mấy mươi năm đ mất biến đi một chiều khng dấu tch. B loi ngoi một mnh trong biển hồ, đầm lầy nghẹt kn mi hương, cảm xc, tinh dầu, da thịt. B lao đao đứng dậy bước đi, băng qua vng mnh mng đan kết khng gian v thời gian để đi tm bờ ngực đ hơn một lần kề mi vo đ, dẫu biết rằng biển trời khng tới được. B ni với ti về nỗi xt đau những đm cuộn trong lng chiếc o người đn ng để lại cn keo vệt hồ trắng của một lần say đắm yu nhau.

 Thế l đầu tin, ti mua một tấm gương nhưng treo khng cao qu để chỉ đủ ngắm từ cổ xuống chn. Sau ti bỏ thời gian đi phố, đem về mấy bộ quần o st sao hơn. Trời chuyển ma nhưng chưa mấy lạnh, o chẽn eo nng ngực vun đầy, chiếc vy m trn cặp mng cao, ti xoay đi ngắm lại, vững lng với hnh ảnh trong gương. Người đn b thấy ti đi về trn gt giầy nhọn, nở nụ cười mn nguyện đồng la. Ti vẫn tắm o o thật nhanh, nhưng bỏ qun mẩu bnh m v miếng ph mch, chỉ ly rượu vang vẫn rt ra cho hồng da mặt. Ti chải mớ tc di che hai vnh tai cẩn thận. Vi sợi ko nghing phủ bớt con mắt hơi lồi. Khi trời sẫm, ti ra ban cng tưới cy hoa lấm tấm, đổ hạt cho cặp chim rồi đứng lại chờ đợi nh đn sng ln bn ấy. Nhưng người đn ng khi mở cửa nh l chỉ loay hoay vui th với cy kn ống so, chim chc v rắn cng những dụng cụ cần thiết cho cc mn ảo diệu. t khi để tm nhn trời, huống g vớ vẩn vẩy tầm mắt qua một bờ kinh. Anh ta đem về một hnh nhn dựng st tường, khoc cho tấm o chong xanh phơn phớt. Người đn b bảo chắc sắp c mn phng dao như trn sn khấu. Ti nhăn mặt đưa bn tay nhỏ che mắt, chi đầu vo vai bố. Nhưng vi ngy qua, vẫn khng tiếng dao lao phầm phập, hnh nhn dần dần mệt mỏi vẹo cổ nghing vai. Chng bỏ đi đu khng về, hơi sương khuya bốc ln ẩm ướt v hiu hắt, ti buồn b trở vo, vẫn quần o đ nằm phịch ngang giường cho tới bốn giờ mười lăm pht th xoay dọc người theo tiếng nước ko o xuyn qua tường vch.

Nhưng may c một lần ấy, hai con chim lng vng mỏ đỏ c r im lặng, khng nhảy nht nn nả như mỗi khi chng nghe chng ta ni chuyện với lũ cu bằng những tiếng hut gi vu vu. Con trống cố kiễng ln con mi nhưng rồi nằm khụyu trn đ, uể oải. Ti mở lồng la la chng dậy xong vo bếp tm nước chế thm. Chẳng ngờ, hai con khn lanh thừa cửa lồng toang rộng h nhau bay ra, vt sang thnh lan can nh ấy. Chng ta ngạc nhin ci xuống đưa tay, hai ci mỏ đỏ chim chiếp ku thn thiện rồi nhảy tt đậu trn cnh tay o trắng. Qun bẵng, ti bật tiếng gọi v chng ngước nhn, ti chợt nhớ ra khun mặt mnh nn vội vng ci xuống. Nhưng tai vẫn nghe một tiếng cho, rồi giọng chng hut nhẹ tung hai con chim trở về với chủ. Chng vo lấy so ra thổi, tiếng đm nay khng hun ht gọi rắn m chao đi, đổ chng xuống những m điệu tha thiết rồi vt ln cao hơn cả mn trời sẫm tối. Khuya đ thm một lần mở mắt, thả hồn bay bổng ti tưởng tượng trăm hnh ảnh. Cnh tay chng quấn xiết bụng ti, đầu ci xuống hn những sợi tc rồi nhẹ vn ln, tay vung chiếc đũa đầu gắn một ngi sao ng nh, chng bảo đang lm php thuật cho ti lấy lại gương mặt đẹp dịu dng của kiếp trước. Ti ấp m vo vng ngực hm no trời tự nhin hấp nng, chng đứng ở ban cng để trần thảm cỏ xoăn xoăn vng rượm mu rạ ma thu.

Hm sau chng xuất hiện sớm hơn dưới con trăng sng lạnh sắc băng, hnh nhn được dựng đứng lại ngay ngắn. Trước hết chng t thật đậm đi mắt, qut tươi g m, vẽ vểnh mp mi. Người đn b sang thăm ti đng lc chng khoắng tay giật tung chiếc o khoc, rồi vẩy bt khoanh trn hai nm ngực, xoy những vng sơn tm ngộ nghĩnh quanh lm rốn. Im lặng, ngắm nghi, xong tm hai cnh tay hnh nhn vặn ra sau. Bất chợt như thế, ci trơn tru trắng hếu giữa hai ngng đi trn cng lộ ra trơ trẽn, hnh ảnh ny khiến ti rợn người kh chịu. Lột trần con bp b c đủ ngực mng con b đ lạ lng hỏi mẹ tại sao ci phần ấy nhẵn thn. Mẹ nhăn mặt gắt : Chơi bp b th chỉ cần mặt mũi n đẹp, mắt biết nhắm biết mở, miệng biết b sữa, chn biết đi l đủ. Con b ấm ức nn thinh, dốc ực bnh sữa vo miệng bp b, nhn nước chảy rng rng từ ci lỗ nhỏ đục sẵn dưới đy n ngẫm nghĩ người lớn chỉ chế tạo những g cần thiết, như vậy ci họ bỏ qun hay cố tnh khng động tới hẳn v n thừa thi.

Hai người đn b phi ny t m sốt ruột ngng qua con kinh bao nhiu th chng ta ỡm ờ rnh rang chừng ấy. Mấy con chim cuống qut bay ra định chc mỏ vo hnh người lạ lẫm liền bị chng hất đuổi, chng bất bnh ku choang choc chui rc lại trong chuồng th đầu g gục. Chng ta li ra đầu kia bao lơn, thẳng người, tập trung, chừng đợi cho tất cả đm chim v gi cng im lặng. Bờ ny, chng ti cũng nn thở. Trong chớp mắt, hai nụ tường vi trắng muốt được phng ra cắm đng hai đầu ngực hnh nhn, rung rinh. Tiếp tới cnh hoa bướm đỏ lọt giữa cặp mi. B ta giật người thốt ku :

- Chao ơi, phng dao c độ cứng lấy đ, đằng ny mấy ci hoa mềm xu nhẹ như bng vậy m phựt một ci. Quỷ thuật !

Bn ấy, chng dư biết c hai khn giả chăm ch ngưỡng mộ nhưng phớt lơ tuy vậy nở nụ cười thoả mn v quay người một vng điệu đng như đang trnh diễn giữa sn khấu. Rồi ở lc ti v người đn b khng chờ đợi nhất th đột ngột cnh tay chng bắn ra một đo mận ta to lng bn tay. Cuống hoa đm phập vo m thịt trơn nhẵn từng lm ti bứt rứt. Những cnh hoa nở bung ra, rung động như những t o hồng lịm đang quấn vng trong một điệu vũ. Ti xiu người nắm lấy bn tay b ta, mấy ngn tay ấy cũng đang nẩy run nh nhẹ.

***

M đắm bao nhiu, tuyệt vọng ngần ấy. Thế m điều đ đ xảy ra như php lạ. Một tối ti vừa khp cửa bất ngờ điện thoại ro vang, ci my chưa từng biết reng ln một tiếng, ti chỉ dng n để thỉnh thoảng thức dậy nếu chn chường mấy bộ mặt lm chung trong căn phng kế ton chật chội th gọi đến hng thầu xin nghỉ. ầu giy, một giọng ni m linh tnh con người khng bao giờ nhầm lẫn. Lắp bắp gật g, ti trả lời bằng những nhịp đập loạn cuồng trong lồng ngực. ầu c m dại, ti no nhớ nổi chng đ ni g. Bung my xuống, ti l chn trần sang nh b. Cửa nh chng ti hay qun kho, b đang thim thiếp trong ghế my đong đưa, chn gc trn chiếc bn đ vn xanh xm. Ti ngồi xẹp dưới thảm khng ni v b cũng chẳng hỏi như thể biết được tất cả những g xảy ra bn kia vch, bn tay gỡ nhẹ những sợi tc ti quấn qut vng cổ. Mi ngọc lan đến ma tn đ bớt nức, lẩn quẩn trn cc tấm gấm thu, bay lượn qua những cuốn sch m ti chẳng thể đọc nhưng từng muốn hỏi xem chng chuyển tải g qua ngn ngữ của b ta. Giữa đm, b đứng dậy đưa ti vo tận giường, ko chiếc chăn mỏng. Khi ấy ti ni nhỏ với b về điều đ xảy ra.

Thế giới chung quanh bỗng từ đấy bốc thnh hơi cuồng bay, cả con kinh m mặt nước vốn đằm cũng nhộn nhạo dng ln bao con sng. Ti hạnh phc v lo u sợ hi, đồng một loạt. i ngy chiếc điện thoại lại reo, bn kia những cu thc giục nhẹ nhng cho một lần gặp mặt, ti hoảng hốt viện cớ li dần. ể rồi bung my ra l rơi chao xuống vực. M sảng từng cơn mơ, ti khng cn m mẫm đọc tn những hng xm gi trẻ nằm cạnh bố ti vo buổi chiều nh nhem m thấy mnh phất phơ mn o lụa xanh xoay trn lun vũ với hnh nhn, dưới nh mắt chăm ch diễu cợt của chng, rồi bỗng nhin ti ng sập xuống, tứ chi gy rụng. Người đn b đ nhiều lần giơ tay vớt ti ln, loay hoay khuyn giải. Nhưng b ta thừa kinh nghiệm để cng một lc chia sẻ ci mặc cảm kinh khiếp đồng thời thấu trọn những xt buốt rt trong từng tế bo của đứa con gi đang m m bao nhiu xc động. Ti nghe ra điều ấy trong nh mắt lặng lẽ của b đ một lần chợp nhanh, thở ra rất nhẹ : Gi được một lần.

***

mấy ngy khng phải chỉ mn sương m bng tối. n lồng tp lại như những tri to đen kh. Mấy con cu vắng chủ chẳng buồn chc xuống đi hạt để sẵn trn bờ tường. Ti ra vo bao lượt, cửa nh bn ấy lạnh lng hai phiến gỗ phẳng l khp kn. My trn trời nặng trĩu, gi chạy vng vng quanh hai dy nh cng lm quay cuồng đầu c ti mộng mị. Khi quyết định lần ny đng chặt ban cng rồi vo giường, ti chợt nghe tiếng thở nặng nề của b ta. Cầm chai rượu đầy đưa vo miệng, ti thấy bố trước mặt nhn mnh vừa nhăn nh vừa u yếm, những giọt kem ngọt ngo chảy lem từ chiếc que vng qua hai bn mp. Chng tiếp tục ứa xuống cằm, thấm vo chiếc o đầm thắt nơ trắng nn. Bố đưa chiếc khăn ln chi, mẹ lặng thinh ngoảnh mặt, b sợ nhn đứa con gi đ xấu x lại lem luốc. Ti hất tay bố ra. Ti khng cần biết g, m mải mt que kem, miệt mi chất rượu nu ng say sưa.

Bng người kề cận lc no chẳng biết, bn tay ko tấm o ti ln. N ấp vo da đi một mềm ấm đến nỗi ti khng co quắp sợ m cc thớ thịt tự động dn ra, hứng lấy. Cố mở mắt nhưng ton một mn tối mnh mang hay l thứ sương dầy đặc bao phủ chập chng. Bn tay thứ nh vờn ln ức ngực, tm ti tới nm v xoay trn. Cả thn ti giựt cướn, bn tay ấy vỗ vỗ ấn nhẹ ti xuống như trấn tĩnh, tuột hẳn chiếc o khỏi người, i hnh nhn trần trụi. Những ngn vẽ vng trn da bụng ti bắt đầu căng nứt, rồi bỗng lần xuống dưới vuốt, vn. Ti giật mnh, đo mận ti như đang đn đợi mời mọc tự bao giờ, vội v bấn ln. Trong cọ st mơn man, những tấm cnh lịm hồng viền tm vn ra, rung rinh bao giọt sương li ti. Bất chợt, mặc kệ hoa cn đang hốt hoảng, một chiếm hữu bỗng xm suốt qua nhụy qua đi qua cuống, lọt vo khng nể nang. Lạ lng, n l g m đủ trơn đủ mềm đủ cứng để ph nứt bao tầng đất hoang, đụng tới đy động thm su, vng vẫy. N l g m c khả năng lm buốt m v mềm nhũn lng hoa khng ngờ như thế. Những cnh hoa như bp tay từng ngn xo ra vươn ln đn nhận rồi lại quắp vo ấp chặt giữ nu lấy n khng rời, cng nhau chuyển động vừa nhịp nhng vừa thi thc. Tất cả từ đy lưng ti cong ln nao nức, những giọt sương khng cn l hơi nước m đ l cuộn vỡ của mạch sng dng tro. Bng trắng chờn vờn trn ti. Một vnh mi chụm đầu ngực, đặt ln mắt, phớt qua vnh tai. ưa tay ln ti muốn m đầu chng vo ngực th cng một lc những vng lụa mềm phất phơ vuốt trn m quệt vo cổ, u yếm lượn suốt cnh tay vờn quanh bụng, chạy dọc theo chn rồi lại cuộn ln. Ti muốn nu lấy những sợi tc nhưng chng đ vuột ra, ấp đầu vo giữa vng chn ti mở bung quơ quu. Dường như c mi hương lẫn trong rượu nồng, c tiếng chim ku hoan lạc, c tiếng so rơi từ trn khng rớt lặn vo mặt nước con kinh rồi thổi sục ln, những giọt vỡ hoang tun tưới, đẫm trn hai bờ ru cỏ. Con rắn xanh của chng cuộn lấy cả thn ti, n đẩy bụng ti rướn cao, n ghm lưng ti trĩu xuống. Những mấu răng cắn nhẹ, chiếc lưỡi nhọn lc lch, nhụy hoa tơi tả. Ti khng cn giữ nổi hơi thở ni chi phn biệt được đu l tay người hay rắn.

 Sau đm ấy, đn lồng lại ảo sng bờ kia con kinh nhưng cửa mở ơ hờ. Hai con chim vng mượt của ti mừng đn qunh qung chp gọi ồn o. Thế m khng thấy b ta ở ban cng bn cạnh ln tiếng mắng chng im như mọi lần. Ti ngẩn ngơ chao đảo tm kiếm bng chng, cơn mơ cuồng đin hay sự thật ? m, ti thao thức chờ đợi sự ti hiện, chẳng lẽ người tnh chỉ đến một đm? Chẳng lẽ đo mận ti chẳng cn cơ hội nở bung trọn vẹn? Giọt sương rị ẩm giữa những cnh hoa để cuối cng biến thnh dng sng đầy ứ sẽ bị chặn nguồn sau một lần được tun tho ấy thi sao? nghĩ ny x rch ti ra, trong bng tối say đắm, hơi men cn đầy nn ti khng thấy r chng nhưng chắc khi ti đ thiếp đi thả mnh nổi tri theo con sng m man hẳn chng đ nhận ra ngoi hoa son mềm mại v vũng đồi hoang d ấy, phần cn lại l một phong cảnh bất xứng, dị hnh. Cng di bộ mặt lệch lạc vo tấm nệm ti cng nhớ buốt cảm xc ngập lặn nhưng c lc tưởng chừng chỉ l những ln sng dập bờ rồi cuốn xa của biển. Cuối cng mỏi mệt thiếp đi, đến khi tỉnh dậy giật mnh chợt nghĩ, sao khng nghe tiếng nước trước s s sau xoy rt của bốn giờ mười lăm pht sng?

 Hai ngy sau, sốt ruột, ti g cửa ngoi rồi xoay nắm. N thường khng kho như bn ti nn bật ra ngay. Ti chẳng phải tm đu nữa cả. Người đn b ng sng xoi, đầu đập trn gc chiếc bn đ. Dng mu từ đấy tun ra bệt dnh những sợi tc, thấm lan sậm đặc tấm thảm v mảng o ngủ trắng mỏng manh. Bn chn trần vấp quấn sợi dy điện của cy đn ngay cửa vo đ đổ nho lăn tới gần chiếc ghế my. Những ngn tay ti từng yu qu cn nắm giữ một chm khăn mềm lụa mỏng.

Mai Ninh