DiTim

Mai Ninh

Đi Tm

 

Thnh Phố

C vo đến thnh phố lc đm chưa đi, một đốm sng rất nhỏ ửng gc trời lộ ra sau những to cao ốc. Đồng hồ trn tay chưa chỉnh lại sai biệt, c cũng khng thấy cần thiết tm biết giờ giấc lc ny. Khi chuyến đi qu di v khng gian my trời sng biển vừa vượt qua đ l mng mnh đến kh lng thức, th c hề g lc ny l nửa đm hay sắp gần về sng.

C dừng lại trước bn tay đỏ bắt bộ hnh chờ đợi ở một ng tư. Vi chiếc xe chạy qua, lướt rất m trn mặt đường cn bng nước. Trời c lẽ vừa tạnh cơn mưa nhỏ. C l bộ hnh duy nhất, khng nghe tiếng giy vang giữa h phố, chỉ cy rung l ro ro v những con chim đm cn lng xục, xo cnh chao vt dưới nh sng đục của những trụ đn. Gi c tm một pan-n bản đồ thnh phố c thể sẽ biết nn quẹo phải hay tri ở ng ba sắp tới. Nhưng khng, c nghĩ mnh cn thời gian, thứ thời gian thật di cho định mệnh để tự tm ra nơi muốn đến bằng chnh những dẫn dắt của tm tưởng, khởi từ hnh ảnh v lời ni vọng rất xa. Phố ấy c hng cy sầu đau, đi về phi đại lộ phải gặp một qun c-ph , vng sang bn kia l một ngi nh thờ mang tn vị thnh m c nh thờ no khng mang tn thnh đu, như những con đường mọi nơi đều l danh nhn, anh hng liệt sĩ. Nếu c quyền đặt tn chắc c sẽ gọi chng bằng những động từ bởi đời sống l một tập hợp của những hnh động, như c by giờ, đi tm. Sống, thở, ăn, ngủ, nhớ, qun, yu, đin v đi tm, v đứng ở ng ba giữa thnh phố lạ. Một lc trong ngy, một khoảnh cuộc đời, người ta sẽ đi đến con đường mang tn điều mnh cảm thấy cần hay thch lm khng v thiết yếu m như một hnh trnh khm ph. Khm ph để từ đ tm ra lối trở về. Trở về một qu nh đ mất ht. Mất ht ngay thuở thiếu thời. Một nin thiếu chỉ khi người gặp được người mới c cơ duyn nhận ra hay tm lại.

Những hạt nước từ mi lầu với tn cy cuống qut rơi trong ngọn gi rt qua khng gian trống. Đ đến gần một cng vin, mới thong c ngạc nhin về những bng hồng vươn trn cnh vương giả long lanh bụi nước tựa đeo ton đ qi. Cuộn quanh hương ngất nồng dạ l. Nơi đy hạ đang khởi đầu, nh trở mu hồng của hoa thnh sắc tm trong đm. Trăng một vnh cong nhn xuống mấy chiếc băng đ lẩn quẩn lm cy, một người no như vừa ngả lưng, đầu p chiếc mũ rơm. C lẽ khi rạng ngy trời sẽ đầy nắng. Đm trn cao by giờ đổi xanh gần trong vắt. Một lần anh c ni về con rồng bay lượn quấn trời cao, vẫy vng trn cng vin vo ngy hội lớn. C phải nơi ny? nhưng rắn rồng đ biến đi, trở về ngủ yn huyền thoại, chỉ để lại đầy đom đm trời nhấp nhy sau vạn nghn knh tầng cao.

Qua nhiều con phố lớn hiện đại với cửa hiệu im lm đợi sng, cắt ngang vi ng tư l mấy con đường khuất. Lc ny tất cả đng kn, nhịp thở trong cc căn lầu thim thiếp nhẹ đều hay ngất hụt bởi cơn mơ th chng cũng thật su sau cửa khp. Bn kia những mi nh ngi nu xo x gỗ với t nhiều trạm trổ đầu th thời tiền sử, biết đu khng xuất hiện một gio đường lẩn trong phố thị. C qun hỏi anh, chiếc thập tự c vt cao trn ngọn thp gothique hay chỉ nh khỏi đỉnh thếp vng một nc nh thờ trn trĩnh. Liệu c thể nhn thấy từ xa mấy quả chung rung ln từng hồi, khng để chiu gọi con chin m giản dị l khc nhạc vui cho lũ chim trốn đng, lạc về từ nửa vng kia tri đất. Nhưng chẳng sao, c cn bao nhiu thời gian trước mặt để tm ra căn phng cao hơn ngi nh thờ ấy. Chiếc đồng hồ trn trn mặt tường một cơ quan hnh chnh bỗng knh coong đổ hồi, chẳng hiểu bao nhiu tiếng, m thanh vang như giục gi, hối thc thnh phố mau mở mắt. Nhưng c khng muốn anh thức giấc lc ny, đ bước vo nhn anh cn thiếp thở giữa nệm giường, co người trong vị tr sơ sinh, c đơn cng nu giữ.

Im ỉm mặt nh cửa đng, thoắt đu trờ ra trn bờ h hai hnh người xiu xiu, o sống lnh thnh. Tiếng đn b cười ngắc ln lẫn trong giọng ni l nh bỡn cợt. Người x người đổ nho dưới gốc cy. Vỏ chai loong coong lăn trn gạch đường. Chiếc xe chạy ngang nho nh đn vo mi tc sng kim. Cn vm tc đen kia qụy xuống rc vo, rồi tiếng ku bật ln chạy rt đến cuối đường. N bất chợt bị chặn đứng trước cnh cửa cao dầy kin cố, lừng lững giữa một vng tường rộng sơn phết nhằng nhịt hnh ảnh th bạo v dng chữ bực đục phản khng, biểu tượng của những bức xc thiệt thi thiểu số. Nhưng trn đầu tường dưới hng miểng chai xanh chĩa nhọn, chẳng r để chận giữ, bảo vệ điều g bn trong, ai đ đ vẽ một cu thơ ngợi ca linh hồn v mu da đằm thổ bằng một thứ sơn đỏ mu. Vậy ra nơi ny chẳng khc g xứ c từ đ đến. Cũng thế những tm linh v cảnh sống bị phn chia nhiều tầng lớp cch biệt, cũng ngần ấy cch by tỏ sự phẫn nộ thua thiệt. Cột đn lnh khnh ngả một bng di nhợt nhạt, hai hnh nhn đằng sau lại rt ln, ngật ngưỡng quấn nhau rạt vo ng khuất.

Ngoi vi khu đất trống bao quanh mấy dy chung cư nước sơn ố từng vệt, cc ngi nh quanh đy thấp hẳn xuống, cy trĩu cnh ngả l trong ngọn gi cuối đm. Đn đường đang nha với tia trăng cng nh trời sắp ửng pha bn kia mi ngi. Cch chia khng mấy con phố m nơi đy chẳng cn cht g của thế giới lừng lững nh cửa tn kỳ v đại lộ rộng thnh phng mt, tưởng chừng đon xe nếu chạy băng tới đầu cng sẽ đm thẳng vo bầu trời hay lao chm trong biển. Hnh như anh ni biển khng xa thnh phố, nơi những vch đ tm mọc nghing cắt xẻ nền trời. Trong đm, nếu ai đ tro tới đỉnh sẽ bắt gặp mặt trời thao thức. Lc n vừa nhoi ln cht vnh cam, ửng trn ln lụa biển xanh mướt th ở vng phố ny, lời kinh cầu rm ran thứ m ngữ lạ, cất vang từ trong gạch đ rồi bốc bay ra khỏi ngi nh. Một chốc sau, thần linh mỏi mệt rũ o về trời để lại con đường hẹp bắt đầu chộn rộn nhiều thứ m thanh, người, sc vật, bt đĩa nồi niu va chạm lẫn trong tiếng nước chảy a tun từ những khung cửa vừa toang mở đn kh trời. Giọng xướng ngn vin đọc bản tin thời sự thấp thong trong điệu nhạc thổ dn dập dềnh giọng kn rm ru. Rồi chợt bng bng nhịp trống thc hối, thanh la xong xong như muốn thức tỉnh một bộ lạc cn ngi ngủ trn thn phận chm uẩn giữa rừng th. Trong chập choạng trở ngy, mấy cột đn vụt tắt ngấm, thiếu nh sng tỏa, chng đột trở nn xm ngoắt trơ đuột. Từ dy chung cư v cả những ngi nh thấp, mấy người đn b nước da ngăm bng bắt đầu la ra đường những đứa b trai quần cụt mắt mật nu lanh lu v cc c b gi vy ngắn đeo cặp đi trn, tc bện vắt đui. Cặp sch sau lưng, chng nhảy lưng tưng như sc trn bờ h. Người lớn con nt ồn o thứ tiếng ni lu ru, từng trng chữ dnh vo nhau. Khng ai để c đứng một gc đường giương mắt ng một phần thnh phố của anh m c v tnh lạc đến. C sẽ cn loanh quanh đi nữa, qua nhiều chốn ngụ cư, nhiều khu vực by mở ra những nếp đời cng cảnh quan c thể giống nhau hay v cng khc biệt. Nhưng lm sao, trong cuộc đi tm, c c thể ngại ngần khi tất cả hỗn tạp về sắc tộc, văn ho ny đ họp thnh thế giới m anh đang sống.

Sớm mai rớt trn mi tc v vai o mấy giọt sương mưa cuối cng của đm. C tiếp tục bước vo những khu phố mở ra rồi khp lại, cố v tnh cờ. Loay hoay, mắc cửi như cc con tu điện sut đm vo nhau trong mạng xe cộ đan giăng mọi ngả. Chng vừa chuồi ln từ lng đất sau một đm chn su trống lặng. Tiếng ci tu c đ tưởng phải rền ln một gọi ku nửa thc giục nửa m u mất mt, cuối cng chỉ l vang m rn rẹt, lẫn lộn trong giao khc bng rộ từ trăm nhạc kh bất hợp, ồn o đến đinh tai của buổi mai thnh phố. Những con người bất chợt hiện ra khắp nơi, hấp tấp đến đi, chạy về mọi hướng, chỉ c cnh l trn cao bnh thản đn nắng trời. C dừng lại trước một phng điện thoại đỏ au au đứng ở gc đường. Mấy knh nhỏ viền bốn bn, hơi hướm u chu của đầu thế kỷ bỗng đu giạt đến xứ sở ny xa tắp. Chiếc my bn trong ống trn đen chờ đợi. Nhưng c đ bước ngang qua với những con số của anh nối đui trước mắt.

Cho đến lc ngi nh thờ ấy hiện ra bn cạnh một khu vườn nhỏ. Nắng mai hắt hng cy chấp chới những cnh hoa bướm trắng lung linh vo bức tường đ. Ngửng nhn vt cao, thp chung treo nặng những ba chng g xe vy đang đnh đng đưa. Ba chng quắt quay rung từng ging, gọi chiu hồn Esmralda đ chết bởi khờ khạo tnh si. No ngờ ngọn chung pha ngoi vươn oai xưa cổ nhưng tượng Cha bn trong gio đường thanh mảnh khim nhường dưới vt trần đ trắng. Những mang knh mu giản dị sng long lanh, c tia chiếu thẳng vo một khổ người đang nằm rạp trn bực thảm. Tc di b rối, bạc bẩn trn bộ quần o thng thnh. Người ấy dường say ngủ, chung quanh chẳng cn ai khc. C ngồi xuống một băng ghế xa. Nỗi mỏi mệt bấy giờ dần dần ngập hai bn chn, leo đến đi rồi bờ vai tới đỉnh đầu. Mi mắt nặng ru thiếp c, người dựa vo cột đ. Vi m thanh rồ đục bỗng vọt cao rồi đổ ngược từ vm trần dội thức c thảng thốt. Dụi mắt nhn về chn tượng Cha, bộ o v mớ tc rối bẩn đang ngả nghing bn cha xứ đeo thnh gi đen tuyền che gần hết ngực o chong trắng muốt. Cha xứ nghim chỉnh tay cầm cuốn kinh, hẳn vậy. Hnh người kia khng ngừng rn xuống rồi bật ln tựa l xo, cổ họng rống từng nhịp ngắt qung. C ngẩn ngơ, đ l lời ht thnh?, chắc thế. Vừa lc ấy, một giọng tnor cất đường bay cao nương theo ống tay o trắng vẫy rộng. Cha xứ v hnh nhn tiếp tục bn nhau, mỗi người một b nhạc, thanh thot ngn nga v trần tục đứt đoạn. Khng ai để tm v đợi chờ ai, nhưng c nghe từ đồng ca đ một ha điệu lạ lng. Tiếng ngn cuối cng vừa dứt, g bạc người chợt ht ln một tiếng chửi đổng, một tiếng r th đng hơn, rồi chạy o ra cửa, chập choạng đm vo những hng ghế. Hắn lướt qua c, tc che gần hết gương mặt đen su u uất, nhưng c thứ nh sng sắc xanh phng ra từ hai con mắt lm di tới thi dương. Một sức ht ko đi, c chạy theo ra tới ngoi. Nắng như từ cả bầu trời đứng trưa đổ ập trn loang, cho nho hết sn đ trước thềm, xo bay mọi cảnh vật. Khng cn ai, khng bng người. Mi hồi lu, khu vườn nhỏ với hng cy bướm trắng mới thấp thong trở hiện dần. Khi c quay lại, cha xứ đứng lặng ở ngưỡng cửa, mắt nhn mng lung thật xa, tựa tm kiếm một điều g.

Từ đ cảm gic hư thực hoang mang, rời r đi theo c trn những con đường dốc ln rồi thả xuống. nh mắt nhn, bn tay với v đi mi treo nụ cười của anh vốn chỉ trong tr nhớ đ đến lc cần thiết trở thnh hiện thực. C muốn mau về tới căn phng ấy, chặng cuối của chuyến đi cũng l điểm khai mở cho khng gian nhập tm su ht khc. Chn buốt mỏi nhưng cố bước nhanh theo nhịp thở nhọc v gấp. Hnh như qua đầu phố hẹp lại kia, c sắp gặp ci cửa hng dn che hết tủ knh bằng những tấm bch chương quảng co vido, băng nhạc. Cả tiệm thuốc bắc anh từng ngửi ra nực nồng mi nhung thục qui sm. Mấy hiệu gia vị tạp ho Trung u với bảng hiệu kẻ chữ lng khng. Vỉa h sẽ kh bước hẳn bởi bao thứ lặt vặt m những con người quen cch sống dễ di bung thả thch vung vi sau mnh. C phải thế khng, khi c ra đến gc một đại lộ, song song với con đường nhỏ của căn gc anh, phải thấy qun c-ph ấy từ xa với tấm bảng tn tận cng bằng một m kẻ chữ vng trn nền đỏ. Cửa mở sẵn, c bước vo, đi ba khun mặt ngước ln cng tiếng cho gọn trong mắt mở ngạc nhin. C nhẹ cởi o khoc dầy, cả khăn qung cổ, ngượng nghịu trước những ci nhn chăm ch quan st, họ biết c l người lạc đến từ ma đng đang phủ trm trn tinh cầu nửa bắc. Chiếc tha b xu đẩy vng trong chất đậm đen chỉ vừa một ngụm. Tch c-ph nhỏ xiu ny đặc biệt thuộc về dng sống của c, v cng xa cch nơi đy. Chẳng ngờ n đang ở trong tay v l điều duy nhất cho được cảm gic gần gũi thn quen.

Những đốm l rọi qua nắng đong đưa trn mặt bn. Cy ngoi xanh mướt, nhưng chưa phải hng sầu đng gần căn phng anh ở. Chỉ c một con đường nhả sầu lung linh ấy trong thnh phố của anh. D khng kh v hương c-ph xo dần lạc lng th c cũng chẳng thể ngồi lu. Cn phải tm cho ra hiệu sch lọt dưới vệ đường m anh kể thường đến đ, cả ngi lầu đồ sộ từng l nơi đấu xảo quốc tế xưa kia. Bao nhiu hnh ảnh, nơi chốn anh đ nhắc đến m c chẳng thể nhớ hết. Nhưng cuộc hnh trnh no cuối cng cũng l một vng trn phải khp. Nếu cứ đi mi, sẽ nhận ra, sẽ gặp tất cả, sẽ vng trở về. Sẽ gặp những g ta chưa từng thấy nhưng thật ra đ hiện hữu, khuất chm yn ngủ từ một su thẳm no, hơn cả k ức. Tựa khun mặt tự n đ thn yu đến nỗi nho đi tất cả đường nt, chỉ cn lại một điều m người ta gọi l tưởng nhớ.

 

Căn Phng

Cuối cng c đ đến nơi. Căn phng khng để tn người nhưng cnh cửa mở ra nhẹ hẫng, ai đ vừa mới đi ra ơ hờ qun kha hay cố tnh khp đ đợi chờ. Chiều sắp tan đi trn mấy tia sng yếu nghing ngang sn gỗ. Một khoảnh thi, gần cửa sổ khng mn che. Cn gc kia đ mờ mờ mảng tối. Chẳng c mấy đồ vật trong phng v tất cả cng im lặng. Chng đang nhn ngắm c từ những sợi tc qun vn sau tai đến đi vớ dầy lạ kỳ giữa hạ. Rồi chng lại nhn nhau. Chiếc bn chn qy đ cũ nhưng vẫn đỏ một mu mi thiếu nữ Trung Quốc xưa, thầm th với ci ghế my gần kề. Mấy lt my nghe g rc rch cười, lay lay manh o sơ-mi mơ mng rũ ngang thnh ghế. Cnh mai kh trong gc phng giơ nhnh gầy khều nhẹ ci chụp đn chưa chịu thức, giục thắp sng ln cho thấy r mặt người. C đứng khựng sau cửa vo, lặng nhn cảnh tượng. Sự thn thuộc bất ngờ ập đến nhi tim, cay mắt. Nghẹn ngo, c hỏi thật nhỏ :

- C ai khc từng qua đy?

Lũ đồ vật đồng loạt cất tiếng :

- Khng, chẳng c ai. Anh ấy vừa đi khỏi. Chng ti đợi suốt từ đm qua, v sao c đến muộn?

- Thế ư, ti no c hẹn ngy giờ.

Tấm o ngc vun hai vai, vặn vẹo thn hnh vi ci, xong lại ngả người xuống. Bấy giờ mới ni, ra vẻ trch mc:

- C khng nhớ sao, trong ci truyện g, con chồn bảo với hong tử b: Giả dụ, nếu anh sẽ đến vo bốn giờ chiều, th ngay ba giờ ti đ bắt đầu hạnh phc*

Thế l đủ cho hai giọt nước mấp manh trn mi mắt c. Chiếc bng đn dường như cũng chạnh lng nn chợp nhy lin hồi. Một cuốn sch lật sẵn trn bn chnh vnh, nn chỉ cht xc động, cht rng mnh l đ rơi độp xuống, chồng ln hai ba cuốn khc rải dưới sn. Mấy ci chn bn rớm nứt trở mnh cựa quậy, cố đứng thẳng ln, như thể muốn đi đến gần c, nng đỡ :

- Vo hẳn đy với chng ti. Hnh trnh đ qu di. Hy nằm xuống giường nghỉ ngơi, anh ấy đ đợi ở đấy suốt đm qua.

Chiếc giường chỉ cao hơn mặt sn một gang tay, ci gối di trn mặt nệm trũng dấu, vẫn nguyn dng cong cong như vừa ấp ủ bởi thn người. Tấm chăn mỏng đẩy chn dưới chn giường, một đầu vắt ngang miệng ci ly để trn sn, đy cn đọng chất nu. Hai bức tường quanh treo tranh anh phc vẽ. Tấm thấp ở đầu giường r hơn, nh sng cn st của ngy vuốt trn lưng một thn ngựa đang rc đầu vo thanh cổ di của nng hươu qụy hai kiềng chn mảnh. Cỏ li ti trải nền, v anh vẽ thm một cnh hoa g mọc rời vch ni cao. C thực l ni hay đỉnh thp nh thờ? Trn xa, một vnh trăng nghing, nửa khuất sau đ nửa rọi xuống những đường mực sơn đợt chng gợi sng. Chẳng hiểu anh c dấu đu đ một v sao.

Đặt ti xch ngay dưới chn, c đi về phi cửa sổ. Ngy đang thoi thp với thứ nh hoang tm chiếu ra từ nền trời cn ửng vng cam lẫn xanh hồng một gc. Người thắp đn của chng hong tử nhỏ sắp bắt đầu chm ngọn đn đầu tin trn thnh phố ny, trn ngi gio đường mang tn vị thnh của anh đang sẫm mu trong mắt c ci xuống buổi chiều. Rồi sau đ theo tri đất xoay vần, từng người đốt đn khc sẽ lần lượt thắp sng xứ sở mnh. Sau nơi ny sẽ tới nước Nga mnh mng, Ấn-Độ hỗn tạp, qua đến u Chu phiền muộn...để mun trng ấy, khi đn đm bắt đầu rọi trn phố biển của c th ngoi cửa sổ phng anh, mặt trời chớm rạng một ngy mới. Anh v c sống thở trn một tinh cầu qu bao la, nn hội ngộ l định mệnh kh đến hai lần. Lm sao như cậu hong tử b, cứ chạy quanh trn hnh tinh nhỏ xu của mnh v chỉ cần mỗi pht quay theo một hướng l trong một ngy được biết bao lần gặp ngay điều cậu hằng mơ ước, nhn thấy mặt trời lặn.

Dưới sn su, hong hn ấy sắp ngập trn vườn trc m mỗi buổi sng trưa anh nghe gi len, reo vui xo xạc. Mấy con chim mu biển xm khng biết từ đu lạc về lc cc trn những mi nh gần nhất. C bỏ giầy cởi o bước vo phng tắm. Đn rọi qua gương khun mặt mấy đm ngy chẳng ngủ v khng trang điểm. Lặng nhn, mng trắng trần của da thịt, từng vng nổi chm của thn thể by giờ đang hiển hiện bn cạnh những đồ vật vương đầy hơi hướm anh. Sự kề cận như thể chứng thực thm rằng cuộc đi tm, sự c mặt, căn phng ny l c thật. Nhưng anh đ đi đu? Bn tay, đi mi v sợi tc thơ trẻ sao khng c đy để chạm vo, cuốn su, luồn lch cho tung hoan những đợi chờ kht bỏng. Từng ln nước ta từ vi sen dần dần hạ cơn nng hấp người từ khi c đặt chn xuống thnh phố. Hnh th mọi vật trong phng thoang thong mnh mnh. Ngọn đn vẫn lười biếng im lm, lờ đi bng tối trong nhịp thở chậm kh của mấy chn bn, tiếng cựa mnh x đẩy giữa cc lạt my trn mặt ghế, lời những cuốn sch th tho. C lẽ chng ngậm ngi với nhau về nỗi c đơn, sự vắng mặt m chng biết c đang chơi vơi.

Thắp ngọn nến nhỏ để sẵn trn bn đọng những giọt sp kh, rồi c ngồi xuống bệ giường đưa tay vuốt di lưng chiếc gối, nhẹ nằm nghing bn cạnh. Từ gối chăn đưa ln một ln hơi, một mi nồng hấp mơn man. Chiếc gối vẫn cong hnh th mềm mại. Đm đang lan dần trn thnh phố cng giọng kn đồng chẳng hiểu ở ng đường hay cng vin no gần đy rt dồn từng hồi thao thức. Tuy thế vẫn chẳng lấp nổi tiếng tu điện vọng từ xa. Lần ny th c nghe r m vang gọi ku, giục gi tha thiết của n. C thể anh đang bước ln tu để trở về, mang theo mi hương sầu đng rơi trn con đường nhỏ. C đ bước qua dưới đ cuối buổi chiều. Anh sẽ đẩy cnh cửa vẫn khp hờ như thế, rồi đến bn giường với se lạnh của đm. Vầng trăng nửa khuya cng rực đắm thm cc ấm vuốt trn da. Những vũng tối sng khởi đầu chao lướt để sau đ rực bồng ln với gi tứ phương a tới, cuồng tp vo phng. Anh thầm th đ l thứ gi h nao nồng vị muối v rong biển. Nhưng c nghe dường như c thốc ngựa thc đạp l rừng, đui ngựa mướt di quất từng đường vừa mịn vừa xt điếng. Cho đến lc c cong người nấc ln rồi rơi xuống, nng hươu sao xoi rạp thở hơi dốc cuối. Trước khi m thiếp, qua bờ vai rịn ướt của anh kề ngang tầm mắt, c thong thấy trn bức tranh chỉ cn l cỏ dưới trăng nhưng ngọn sao mai vừa mới được ai treo, nhỏ nhoi, xa vời. Ngựa đ bốc hươu bay biến, để thoảng trở về một cht xạ hương.

m thanh ro ro, mơ hồ trn tới từ một ci no rồi lớn dần, rồ ln từng đợt. C chong thức dậy giữa một khng gian rưng sương trắng. Tấm o sơ-mi của anh dịu trn da thịt nhưng một cảm gic đau cấn dọc theo lưng. Bn tay sờ chạm vo một nền giấy, ho ra ton l sch. Nghing người, cố mở mắt nhưng chỉ nhận ra lờ mờ những ci tựa, những tn no Borges, Emily, PasternakC phải l bao cuốn sch trong phng anh? Sao chng trải nệm c nằm, sao chng im lm, chẳng cn ni nhỏ với nhau về những cu thơ. Sao khng một tiếng động no ngoi ồ ạt của sng. C thất thanh gọi tn anh v ngồi vụt dậy, chạy về hướng sng, hnh như l cửa sổ. Sững sờ trước khung cảnh hiện ra, d tất cả thế giới trong mắt c by giờ chng chng một lớp khi mnh mng. Biển từ phương bắc đ dng ln, lấp cả một phần thnh phố. Từng dy nh, cy cối, đường x, cng vin cn lại sẽ biến mất dần dưới mn xm nhờ của nước. Hất tung ln cao bao con sng trắng. C cuống cuồng tm kiếm những hnh ảnh mới vừa nhn thấy trước đy. Phố thổ dn với cc cột đn lnh khnh v nc nh ưu phiền lời kinh cầu buổi sng. Con đường nực mi thuốc bắc v gia vị. Khu vườn hoa trung tm cng những người nhạc sĩ ko hồ cầm. C chợt nhận ra trn đầu sng, thp chung cao c ba chng g quay tt, loạn cuồng chung quanh một dng o mu ng ả, lắc lư điệu ma. Thế ra, nng gitane rồi cũng trở về vo pht giy định mệnh. Nhưng biển đ ht hết cả những hồi chung giải thot vo lng su tri đất. Chẳng ngờ cạnh đỉnh chung cn hng cy bướm trắng ngả nghing. Bng g hnh nhn chấp chới trn đầu ngọn cng o chong trắng phất phơ của cha xứ. Họ vẫn tiếp tục đồng ca bi ht thnh hay đang nu nhau bay khỏi ci trần?

Biển cng tro su, khng gian v bầu trời bn trn cng sng trưng, huyền hoặc. Nước vừa trn lan vừa dồn dập dng cao. Sầu đng hai hng h phố con đường anh quen thuộc đảo nghing. Đồ vật trong phng đang cuống cuồng gọi anh. C quay đi để khng phải nhn chng bị cuốn băng ra khỏi cửa sổ, tun theo ging nước. Biết sẽ đến phin mnh, c tuyệt vọng ngoảnh về cnh cửa ra vo. Khng c g ngoi một khung chữ nhật trống cm sắp bị xo đi trong sương trắng.

 

Vi tiếng đập cnh xnh xạch chớp qua, tiếp theo những tiếng ku chi rốc, khan kh của loi hải u khiến c bng hong bừng tỉnh. Cả một khng gian bao la trước mặt. Thủy triều rt biển ra xa, xa mt. C đau cng v ngạc nhin thấy mnh chn ln trong vũng nước, trn người vẫn chiếc o dạ ma đng. Biển cuốn đi để lại thnh thang những đầm ct cuộn, gi buốt chạy lăn tăn trn mn nước đọng. Bầu trời xm đục, khng mặt trời lẫn trăng sao, khng thể ni sng hay chiều. M đm hay ngy th c hề chi giữa mơ tm ảo thực.

Mai Ninh

* Le Petit Prince, A. de Saint Exupry, d Gallimard (France)