ChimKhuyen

Mai Ninh

Chương 2, tiểu thuyết C Voi Trầm St.

Chim Khuyn Lựu ỏ

 

Hai bn tay mm mụp, mặt lưng sậm đặc c ph, mặt trong lng hồng hồng như da chuột mới sinh. Hai bn tay cầm hai con dao sắt nhỏ nhọn đầu, phnh ra bầu bầu gần cn, mi cứa vo nhau khng ngừng, lật ln lật xuống. B cụ hấp hy cặp mắt, cố dn vo mn ảnh truyền hnh để xem con mụ đang mi dao ấy sẽ lm g. Nhưng my quay phim chỉ ko từ con dao ln tới cần cổ nc nch mỡ, cũng sệt mu c ph ấy, rồi thi. Mn ảnh đổi ngay sang mấy khun mặt trắng trẻo của ng ty b đầm o thụng xng xnh, x xo trong khung cảnh một phin to. Bao nhiu năm ở xứ ny, c mấy lần b cụ ngồi nghe tin tức của đi truyền hnh, huống chi l chăm ch, chi mũi thế ny đu. Chẳng l vi hm nay, kể từ khi con b chu trong nh chửi đổng:

- Mọi rợ, khốn kiếp, mấy thằng đn ng ch kỷ, m mấy con mụ đn b cũng ngu qu thể.

B cụ ngạc nhin nhướng tai hỏi n chuyện g. Con nhỏ thường ngy tuy ăn ni chẳng mấy dịu dng nhưng no đến nỗi cất miệng chửi thề như thế, liền b ci đĩa đựng vi cọng khoai chin v một khoanh trứng vng ngồi xuống chiếc ghế cạnh bn. Nuốt xong một miếng, bất chợt n hạ giọng, biết b cụ nghễnh ngng lắm nhưng hnh như ci chuyện sắp ni ra cần phải thầm th:

- To sắp xử mấy người Phi Chu.

- Tại sao? họ vượt bin ? vượt bin th đem trả lại, việc g phải xử, m ln cả ti-vi. Mẹ my cũng vượt bin đấy chu ạ, đừng c chửi thề, phải tội.

- i, khng phải chuyện đ. Họ thiến con nt, m con nt con gi b .

- Trời.

Nhưng con b chu mau qun, mấy bữa sau n đi chơi lun nn b cụ một mnh vo ra, chờ giờ tin tức. Chuyện quan trọng thế ny hẳn nhin họ phải kể cho rnh rẽ, phải cho mọi người biết to xử mấy cha mẹ Phi Chu ấy thế no. , tụi đn ng xứ đ khng chấp nhận cho giống ci được c cảm th, ham muốn tnh dục nn nghĩ ra phải thiến chng. Mấy b mẹ tun lệnh tự mnh thiến con, những đứa b từ một hai tuổi trở đi, v tin rằng đ l luật trời ngn xưa. Nữa, b cũng muốn biết thiến con gi l thiến lm sao. Hai lưỡi dao cong cong, đầu nhọn hoắt cạ xon xoẹt vo nhau, mi cho bn trước khi cắt. Cắt vo đu? Xoy vo đu? B chợt rng người, ấp vội tay vo chỗ rẽ hai chn, ấp thật chặt. Từ lu rồi, b khng nhn xuống thn thể mnh, lu lắm, xa lắm. Xa v heo ht như ngọn đn lắc lư cuối con ng tối ấy, đ mấy mươi năm.

 

 

Cơn mưa dầm suốt mấy ngy cng xng mi ẩm từ chăn chiếu trong căn phng nhỏ. Mẹ nằm khng bước ra ngoi, chẳng biết c ngủ được cht no chăng. Thỉnh thoảng tiếng sột soạt xuyn qua vch vn. Hẳn mẹ quơ tay tm cy quạt nan hay ci ti vải đựng tiền giờ đ nhẹ bng, bo nho như bao tử rỗng của thy người đi. Ngồi nhặt những hạt sạn trong mớ gạo hẩm, ti lắng nghe tiếng sng. Nhưng mưa đập trn mi tn tri cả lời th tho của biển. Khng được ra nhn sng phủ dập ro ro, người ti lụi xuống, nặng nề. Thằng em t lầm bầm:

- Tối no chị Chu cũng ra biển, khng ở nh chơi với em.

- Chơi g. Anh Chương về m em chưa lm bi xong l bị kh vo đầu.

- Cứ đi đm c ngy gặp c hồn.

Ti nghim mặt:

- Ai dậy em ni vậy.

Thằng B chỉ hất cằm về bức tường ngăn với căn hng xm, rồi rt cổ cng vai, chấm chấm cy bt vo lọ mực, ni nhỏ:

- Chị nhớ xin me mua vở mới cho em, gần hết giấy rồi. Ngi bt nữa, đ to hết cả.

Khng đừng được, ti đặt tay ln mi tc mềm của n, hai mọng mắt lại cay s. Nh bn kia c tiếng rt thuốc lo sng sọc của ng cụ. ng ta cũng đem vợ con từ Bắc vo tới đy rồi dừng lại v người vợ ng bệnh đột ngột qua đời. C con gi duy nhất lớn hơn ti hai tuổi thường đi khuya, khi trở về lắm lần c nổi hứng, ngang nhin hut gi m điệu cho cờ của Ty. Dạo sau ny chm thm vi cu g a ồm ồm. Thằng em bảo đ l bi ht Nhật Bản v chắc miệng thn phục, con gi m biết hut gi! ng cụ động mở miệng l mắng chửi con, nn em ti đứa no cũng học đủ những lời lẽ ng dng lắm khi th tục. Mẹ chắc chẳng hiểu hết, mẹ hay cau mặt v khua khua tay bảo mấy đứa con đừng nghe. Thỉnh thoảng ra vo, đụng đầu ng cụ ở thềm cửa, mẹ lảng ngay vo nh. B vẫn thế từ bao giờ, khng giao thiệp chung đụng với ai ngoi gia đnh v hai ba người đn b Trung Hoa, cng xứ sở. Vốn tiếng Việt của b l chừng ấy cu để vng dạ hầu hạ bố mẹ chồng, thm vi ba lời với con sen của ng b nội ti thi.

 

Căn nh Chương tm thu được cho chng ti khng c lấy cht đất đen để trồng nổi một tụm cy hay dăm cọng hnh. Sn trước sn sau l một thứ sạn đập nhỏ. Mi tn chng chnh ch xuống suốt con đường bụi ct. Nhưng biển ở ngay bn kia, ti chỉ cần chạy băng qua hai lằn đường sắt, chui qua mấy lm sậy l c thể ngả người trn nệm ct trắng như đường, ng ả ln tinh dưới mặt trời. m c trăng, ct thnh thang huyền hoặc, một giải lụa bao la m ả bọc tm hồn ti từ lu nay quặn rối những u lo. Ti thm hnh ảnh ấy v nghe tiếng tu lửa giục gi từ Bắc xuống ngang đy, rồi đổ về thị trấn lc gần khuya. Con tu trườn đi đem theo mơ ước, khng chỉ của ti m cả mẹ đến ba đứa em trai v hai con em gi. Bảy người ấp ủ một ngy leo ln con tu tiếp tục xui Nam. Mẹ ni vo tới đ sẽ c những người họ hng di dn đồng hương của b gip đỡ cho chị em ti gầy dựng cuộc sống. Ti cũng sẽ tiếp tục đi học như cc em, như thầy vẫn bảo. Mẹ hi vọng, mấy đứa em hăm hở mơ mộng vo tương lai mẹ đ vẽ ra dưới nh sng nhỏ nhoi ngọn đn dầu, chng ti nằm rc bn nhau nơi căn phng sau sn nh ng b nội buổi tối cuối cng. Chỉ c ti, đứa con gi đầu lng của mẹ, cơ hồ bị nỗi v vọng xm chiếm dần. Ti chẳng biết mnh lm g, chờ đợi g, từ ci đm ấy ra đi lc g chưa giục sng. Vừa lận bọc thư m nhiều tờ nước mắt nhe dấu mực vo ti chiếc o cộc mặc trong, vừa xốc thằng em t ln lưng, đầu ngoẹo trn vai n vẫn tiếp tục ngủ say. Chương đi đầu dẫn đường, dắt tay con Nhược đứa em gi t, v em gi kế l Phượng du mẹ bước theo, ti cng B sau cng men vng con đường cn tối một mu đm. Cứ vi bước ti ngoi lại, khng thể thấy r mi ngi ngi nh ng b nội sau rặng tre rung gi xn xao, nhưng ruột bị thắt rt từng chập, ti bắt gặp mnh thập th gỡ tờ giấy giắt giữa những thn tre xanh lục. Qua đấy, cặp mắt một người cũng xanh mướt nhn ti. Những dng nước mắt nhỏ xuống khng ngừng trn tấm o len v cả trn ci tay nải đeo trước ngực. Theo mẹ v em bỏ trốn ng b nội ra đi, ti biết sẽ chẳng bao giờ cn bắt gặp nh nhn su đắm của người thanh nin ấy nữa.

 

Cuộc hnh trnh lếch thếch bao nhiu dặm, tu thủy, đường bộ, đ dọc, đ ngang đẩy chng ti tới miền giữa đất nước ny. Chưa vo đến trong Nam, mới được hơn nửa đường, nhưng buổi chiều ấy khi Chương đặt mẹ nằm xuống ci chng, ti gỡ băng vải b chn mẹ ra rồi o khc. Mẹ đ mệt ngất người, nghiến răng xoay nhẹ hai bn chn mưng lở. Những ngn nhỏ xu quặp dnh, dn vo nhau. B ớ cu g chẳng nghe ra, bn tay di vuốt hờ mi tc ti. Bỗng dưng ngửng mặt ln, ti đanh giọng, ni như ra lệnh:

- Mnh ở lại đy, khng đi nữa, cho đến ngy

Thực ra ti chẳng biết đến ngy no, v c phải trong thm tm ti vẫn cn cht mơ ước được quay về bn bụi tre vườn sau ấy để tm dấu mắt vẫn mi theo ti, trong cả những cơn mơ. Chương mặt nhăn nh, chống tay ưỡn lưng nghing vẹo, đau v cng mẹ bao ngy di. N khng ni g, nhn qua mấy đứa em đang bỏ no ti no tay nải, no chiếu xuống nền đất trước sự săn đn của b chủ qun nước bn bi vắng. Những sợi tc Chương bay trong ngọn gi đặc mi biển, cng tanh nồng lc bụng cồn co đi. Pht chốc ti thấy khun mặt hai mươi hai tuổi đầu của n gi cỗi, bật rng người chẳng biết mặt mnh hơn Chương một tuổi ra sao. Buổi tối hm ấy, khi mẹ v cc em đ ngủ, ti xuống bờ biển, Chương bước theo. Hai chị em đứng đ, chẳng hiểu bao lu. Con trăng nho nho mấp m đầu bng ngọn ni trước mặt đ vng ra sau lưng khi bất ngờ Chương ni:

- Về thi. Ngy mai chị xem me cn được bao nhiu đưa em đi thu chỗ ở. Em sẽ xin việc đi lm. ừng khc nữa.

Ti nấc ln:

- Nhưng cn ci t ti, thầy đ trối

Chương gắt:

- Thầy nằm dưới đất thầy cũng phải biết! Học nữa lm g, với bằng thnh chung cũng được lắm rồi.

 

 

Da ngăm hơn người H Nội bnh thường, mắt một m ko xếch lằn di khi cười, người thm thấp, nhưng c con gi ng cụ c vẻ g mềm mại đong đưa của mấy người đn b cặp k với ng Ty m một lần tan trường trời mưa trt nước, phải đứng tr dưới gốc cy ti mới được quan st kỹ. C đi khuya nn ban ngy ngủ trừ. Chiều rửa bt trng qua hng ro sn sau, c đang gc chn ln vại nước, tay cầm khăn lau suốt từ bn chn ln tới bẹn, tc rũ đen bng. Mặt nu rạm nhưng đi hồng trn triạ. Thong thấy ti, c cười cười bỏ ống quần xuống, lại st hng ro ni ch sang:

- Chn đằng ấy di nhỉ, trường tc bất chi lao. Nhưng tớ thấy đằng ấy cực thn lắm, hầu mẹ hầu em. Ci tướng cao cao đi cc thế phải diện đẹp mới đng.

Ti ngập ngừng:

- Em cũng c o lụa đẹp, nhưng giờ đu mặc được nữa.

- Ừ, ăn cn chẳng đủ mặc lm g.

Rồi c chỉ bng quơ về phi phố chợ:

- Bn đi, vo trong xm ấy bn đi, khối đứa mua, được khối tiền. M o cộc hay o di?

- o Le Mur.

- Lơ muya l o g?

Ti bật cười:

- Bố em may cho dịp Tết, o di Ct Tường - Le Mur nổi tiếng H Thnh chị ạ.

- thế th cng nn bn.

C tiếng ng cụ nm ra từ thềm sn:

- Hừ, bn, bn ci trn my con ạ.

Ti vội vng lỉnh vo nh, nhưng tối hm ấy, khng ra biển, lẳng lặng lục tm ci ln my. Lt giữa mấy lớp quần o, chiếc o di lụa bạch t viền những đường feston cong cong mềm mại, ng như nh trăng trn mặt biển.

 

Lần Tết ấy, ti hai mươi, bố về sớm hơn mọi năm, khng đem theo b vợ do ng b ti cưới hỏi chnh thức sau ny. Bố đưa cho ti một gi tiền bảo dẫn theo Phượng năm đ mười su tuổi đến địa chỉ một người đn b ở phố nh Chung. Ti khng bao giờ biết quan hệ giữa họ ra sao, nhưng ngưỡng mộ sự lịch thiệp dịu dng v nhất l con mắt tuổi ấy cn trong, đầy thương cảm, thẳng thắn của b ta. Hai chị em đi theo đến hiệu may, con Phượng chỉ thấy cửa hiệu với những hng vải tươi thắm l rụt người khng dm bước vo. Hm trở lại thử o lần cuối, hai chị em nhn nhau trong gương ngỡ ngng, rồi cng cười bẽn lẽn, sung sướng. ấy cũng l lần đầu tin ti thức được nhn dng của mnh cng ci đẹp của hai vnh mi đầy con em gi, v cả tuổi mười su rạng rỡ ny. ng chủ hiệu ngắm ngha, tấm tắc tự khen đ kho chọn loại tơ Hồng Kng mới sang, đứng o hơn lụa ta. Người đn b quen bố gip ci khuy, vuốt thẳng t o, hai tay giữ ngang eo ti xoay một vng trầm trồ:

- Ci m ny khối đứa chết, hai mươi rồi, lấy chồng đi con ạ.

rồi chp miệng:

- n b con gi chỉ c một thời, my cứ ở nh với mẹ

đến bao giờ.

Ti ngẩn ra, b ta l ai, sao biết r về ti như thế? Mới hm nọ, ngy giỗ cụ, một ng bạn đến chơi nh, cũng lm quan với bố nhưng ngoi đời lại sống như Ty, o vt, gi- l, c vạt, trong khi bố vẫn o đoạn đen rơi trn đầu gối. ng vo lc ba chị em ti đang đồng nhau đứng lạy trước ban thờ, bố giới thiệu, ng ta bật ku:

- i chao, Les trois grces * đ lớn thế rồi!

Nhược, con em gi nhỏ bấy giờ mới hơn mười tự nhin quay lại hỏi:

- Les trois grces l g hở thầy?

Cả hai ng cng bật cười trong khi b vợ ch ti đang ngồi gần đấy với hai đứa con gi mũi di trn đi ngut một đường di: Ty với u.

B nội trong phng đi ra, cuốn trn hai chn trn mặt gụ đen bng, với cơi trầu, nhanh nhảu:

- Ấy quan bảo, như con Chu đấy, lớn thế rồi m bảo gả chồng cho n, vẫn chưa nghe.

B liếc về phi mẹ ti đang chc đầu vo tủ, li ra chồng bt chiết-yu để sắp sửa by cỗ, giọng đay nghiến:

- Cứ giữ n km kẹp để thnh gi gi nay mai.

Ti muốn quay sang đp lại rằng mẹ khng can dự g, chỉ do ti xin bố cho được ở nh trng em thay mẹ. Nhưng bắt gặp ci nhn nghim nghị của ng, đnh nn thinh.

 

Chiều mng ba Tết, mưa phn suốt thng chạp đ ngưng từ đm trước, mảng trời xanh lơ lạc về tự ngọn ni no xa thẳm. Gi bấc bỗng nhin tha tội cho những cnh l xun non. Sau khi đ cng ho vng, bố ti bảo ba chị em mặc o mới, ng dẫn đi chụp ảnh. l buổi chiều ti gặp được nh mắt trong su duy nhất một đời. Khi bước ra khỏi hiệu chụp hnh, nắng ấm lay động khng gian. Vắt chiếc o bng ln cnh tay, nng nhẹ t o di mềm như mặt nước, ti c cảm tưởng bị quan st. Bn kia bờ đường một thanh nin diện u phục trắng đang đứng trước quầy thuốc l. nh mắt anh chng đ đm xoy vo đồng tử trước khi ti kịp ci gằm trn mớ xc pho đỏ hồng cuốn theo gi, tụm vo bờ h xanh từng vin đ. ường mũi thẳng, kho miệng xếch ln mỉm cười tinh nghịch, c g như chế diễu. Bố giục anh xe đưa ba chị em về nh, ng phải quay lại với b vợ v hai con nơi ng trấn nhiệm. Nếu l mọi lần, ti đ cồn ln nỗi g vừa tủi vừa giận hờn, nhưng hm nay chắc trời xanh hanh nắng, rưng hồn ti xao xuyến. Hay v ti kịp thấy người thanh nin vội ln xe, đạp theo xa xa. Ti luống cuống d cả gt đi guốc quai cườm Phi M thanh mảnh ln chn con em ngồi cạnh. N ht ầm, thụi vo cạnh sườn m ti chỉ ngẩn ngơ, khng phản ứng. Hm bố đưa cho tấm ảnh một mnh đứng dựa gin hoa lủng lẳng những chm nho giả tm mọng, ti nn nao gi ghm kỹ lưỡng trong tờ giấy, đợi khi những ngọn đn đ tắt, men ra vườn sau, ci vo cnh tre v gỡ lấy một phong thư để sẵn.

 

 

Từ buổi c hng xm chỉ vẽ sn sau, ngy no ti cũng nghĩ đến chiếc o, bỗng nhin n m ảnh ti như lng mắt thiết tha ấy, m cng nhớ thương cng thấy mnh rơi vo đy su v tận của n v nhận biết rằng sinh ly đ l tử biệt. Ti cũng nghĩ tới mấy con ng nhỏ khuất sau ngi chợ chnh. Ban ngy thảng hoặc ti c qua đấy đi lần, dy nh phố trệt, leo heo hai ba gin hoa giấy tro ln vi căn c gc, cửa im ỉm khp. Lc đầu ti ngạc nhin khng hiểu v sao ở đy t người gi v con nt như mọi nơi, cho tới khi c con gi hng xm hinh hch to nhỏ vo tai lm ti đỏ mặt. C bảo muốn nghe nhạc Ty, nhạc Nhật hay cả nhạc Tu th cứ đến đấy sau khi mặt trời đ nằm trong biển. Nhưng lc ấy, ti no mng điều g khc hơn l chạy xuống bờ ct. Chn trời mờ tối thật xa, lẩn sau một mn sương tm, mặt nước trong đm sng snh vỗ về nhưng lại mun trng một niềm tuyệt vọng.

C lẽ d bị nao nng bởi hnh ảnh số tiền lớn c thể bỏ vo ci hầu bao của mẹ giờ thắt gọn thnh một ni giẻ v tch sự, ti sẽ khng bao giờ c can đảm men đến khu chợ ấy về đm như đm nay, nếu buổi chiều ti khng bắt gặp Chương đăm đăm, hai tay bp nắn thi dương rồi gục mặt. Chương ngồi xẹp bn chi nh, giữa trng ho cứa cổ của mẹ từ cả thng nay. ường nh ti ln phố chỉ mờ mờ vi nh đn hắt ra từ mấy căn nh chưa đng cửa. Một hai cửa hiệu bn bnh tri vụn vặt v thuốc l lẻ, vi gia đnh đốt nhang muỗi bắc ghế hng gi từ bn bi thổi sang. Họ c thấy r ti đu, họ cũng chẳng biết ti l ai. Ti thường t ra đường, loanh quanh ci chợ lẹp xẹp họp sau nh, quanh quẩn chăm sc mẹ v nấu cơm cho em. Thế nhưng, gi giấy lận trong chiếc o rộng, cặp chặt vo nch, ti ci đầu, lủi đi như một con chuột chạy luồn qua những mảnh sn ẩm ướt tối.

Cứ ngỡ khc hẳn dy nh ven đường rầy m mờ của mnh, trung tm phố chỗ no cũng phải sng nh đn. Khng, khi tới sau viền chợ, nhn vo mấy con đường nhỏ ban ngy đ c lần đi qua cho biết, ti hụt hẫng. Chỉ hai cột đn ở đầu đường rọi bng khẳng khiu, cửa cc căn nh vẫn đng. Gin hoa giấy, sợi trầu b liu điu phiền muộn, nhạt nho trong những lằn sng lọt qua liếp gỗ. Mi lc bước hẳn vo con đường ti mới giật mnh, đủ thứ m thanh, tiếng nhạc tiếng ni tiếng cười lẫn lộn. Thỉnh thoảng c cả giọng ht nghu ngao như c hng xm v tiếng ht oai oi, bỡn cợt. Sợ hi ti định quay lui, bỗng kn kẹt, một người đn b son phấn, tc phi d, x một ng Ty ra khỏi cnh cửa vừa mở. Tn Ty nặc mi rượu, sut đm vo ti nhưng kịp đứng dậy chửi mẹc mẹc rồi chập choạng bước đi. Thong thấy bng ti np một bn, c ta hỏi l ai, muốn đến lm ăn hả. Bấy giờ sực nhớ, ti rt gi giấy trong người, giở ra trước cặp mắt mở to chim ngưỡng của người đn b. Những đo cc vng thu trn tơ vn sng rưng ln, d ngọn đn căn nh ấy chưa đủ hắt ra được nửa con đường hẹp. Rũ tung chiếc o, xoay trước xoay sau, rt ln từng tiếng trầm trồ chu choa, người đn b khng chờ đợi, vn t o cnh hồng mỏng tanh, th tay vo lưng tấm quần trắng li ra một cuộn giấy tiền. Trong khi c đếm đếm, khng hiểu sao đầu ti đeo ch, mắt dn vo hai đầu v đen to như hai đồng tiền bn bẹt trn bầu ngực ngộn nghẽn sắp ph tung hng cc bấm. Cầm chặt mớ tiền, chẳng biết l bao nhưng chắc nhiều hơn mnh tưởng, ti bước đi như chạy, qun cả trở ngược về, xui theo qung đường cn đọng nước sau mấy ngy mưa. Chợt huỳnh huỵch chn người đằng sau, ti chưa kịp quay lại th đ bị đẩy nho vo một bờ ro. Bng đn ng lướt qua, giựt mạnh nắm tiền trong tay ti rồi lủi vo con ng băng ngang gần đấy. Ti thất thanh ku, no c ai nghe. Nghing vẹo đứng dậy giữa đường, hổn hển thở. Tất cả những cnh cửa vẫn đng như khng c sự g xảy ra. V sau những cnh cửa ấy, tiếng động by giờ bung bung dữ dội khng thể no tả nổi. Ầm ầm, thnh thnh, choang choang, r, rt, xoay như ging gi m hồn quanh ti.

 

 

Chm đầu tn đn ng chỉ đến ngang viền mắt, nn đường ngi chẻ giữa của hắn vạch thẳng ngay tầm nhn. Hắn h hục một tay tho gỡ lưng quần, một tay bp chặt ngực ti, đầu đập vo đ ht từng chập. Trốn trnh lằn da đầu trắng hếu trước mắt, ti nhn ra xa, con ng cụt lồi lm những vũng nước cng heo ht, đầu đằng kia c mỗi bng đn ai treo lay lứt ngoi hin. Quần rơi xuống đất, hắn kiễng chn ln, hai bn tay gh chặt ko dang hai đi ti ra, cả người đ st lưng ti vo vch tường căn nh cuối, ho hển vừa di vừa thốc mạnh vo bụng ti. Bật một tiếng ku x, đm thủng vm trời nhung đm xanh mướt trinh nguyn, ti đứng thở. Nhắm nghiền mắt, mm chặt miệng nhưng cặp mi dầy nhẫy nước của hắn khng ngừng bi be bt từ cổ ln đầu mũi. Hắn ta tụt xuống rồi rướn ln, ti cắn răng nhịn đau, người lạnh ngắt, nhưng vẫn ngạc nhin, khng hiểu sao g Nhật thấp ln cuống cuồng vật v thật lạ lng. Cuối cng, cũng chẳng bao lu, hắn ực một tiếng như bất thần bị dao đm lt vo lưng, hm răng nghiến một miếng vo bầu ngực ti. Bấy giờ ti ht ln lấy hết sức x hắn ra. Rơi bệt xuống mặt đất như một khối thịt, mắt cn thao lo ngửng nhn, miệng mấp my:Con gi đẹp. Xốc xong o quần, ti giựt thật nhanh những tờ giấy tiền hắn cầm giữa mấy ngn tay trn ngủn.

Ti khng biết mnh đ chạy hay lết, nhưng khi về đến trước căn nh tối om đn đm, ti mới đứng lại, sờ ln cnh tay g m, cảm thấy một thứ g như ct như sp p dnh trn da. Ngực rt đau, bụng dưới xt buốt, ti luồn tay vo trong quần, rờ rẫm hai bn đi, chất keo nhờn bợn lm kinh hi. Vội vng nht nắm tiền dưới kẹt cửa, ti vng chạy thẳng qua bn kia đường sắt, để nguyn quần o lao vo nước. Khi trồi ln, cảm gic bỏng rt cng cứa vo da thịt, nhưng nhn ra xa, mảnh trăng thượng tuần đ ln đang trải lung linh mn lụa trn mặt biển th hồn ti đằm xuống. Cơn đau thn xc ny l để đền b số tiền bn o đ bị cướp. Thất thểu bước đi, những giọt lệ lọt vo giữa mi mặn đắng hơn bao giờ. Tưởng tượng đến gương mặt Chương sng mai khi ti dối rằng ci vng ngọc cuối cng của mẹ đem bn đ bị giật mất rồi. Lấy tiền đu cho n mua bộ o quần tươm tất để trnh diện quan Tỉnh, với hi vọng ng ta sẽ giới thiệu Chương vo lm một hng bun Ty. Khng thể ni với Chương mnh bn o, n sẽ hỏi bn cho ai, nơi no. Ti đi lang bang từ con đường ny vo con ng nọ, bao hnh ảnh chớp lo, bưng bưng nhức buốt trong đầu. Khun ngực gầy lp của mẹ cứ chực vỡ ra trong mỗi cơn ho, tựa một sườn nh gỗ mục chng chnh lỏng lẻo chỉ cần cơn gi tới l sụp đổ. Nt mặt nhăn nh của mấy đứa em ku thiếu vở, thiếu mực. Thế rồi, g đn ng hiện ra chẳng biết từ ngc ngch tối tăm no. Hắn đi st bn cạnh, ti n ra, nhưng giọng hắn nho nhỏ, điềm tĩnh khng cht doạ nạt, vi cu tiếng Việt chập choạng ng ngh, nhưng ti đủ hiểu. ịnh cất chn chạy nhưng hắn đ chắn ngang trước mặt, mc ti quần xo ra một nắm giấy bạc. Trong bng tối m sao mu giấy bỗng sng rỡ quyến rũ v cng. Ti nhắm mắt lại, v hắn đẩy ti vo vch căn nh ấy.

 

Giờ ti cũng đang nhắm mắt, thả người lềnh bềnh trn mặt nước. Mới hm qua ti cn mơ ước gi được biển đưa về phương bắc, tm lại cảm gic mơn man của một lưng bn tay đ u yếm khẽ vuốt g m ti nh nhẹ trong đi lần gặp gỡ vội vng. Vậy m lc ny đầu ti, tim ti hon ton trống rỗng. Khng cn hnh ảnh g, chẳng cn sức nặng no, nước đang chờn vờn rửa sạch thn thể gim ti, ti chẳng dm đụng sờ đến n. Tri đi, tri đi v ra khơi. By giờ hư v, vĩnh hằng, cứu rỗi l chn trời tm ngoi xa kia. Ti sẽ đến chỗ khng giới hạn đ, v chỉ cn nơi ấy dung chứa linh hồn ti. Nhưng c cnh tay ai nu lại, tiếng gọi chị Chu, chị Chu thất thanh. Hai con mắt to hoảng của B st ngay mặt. Hnh như ti đ mỉm cười với thằng b. Hai chị em loi ngoi đi vo bờ, B ni ngy thơ:

- Em nằm đợi chị mi, sốt cả ruột. Sao hm nay chị ở biển lu thế. Em chưa thấy chị lm vn nổi bao giờ nn sợ qu.

 

 

Ngy Chương đem về đưa mẹ mn tiền lương đầu tin, b cầm lấy rồi di ngay vo tay ti. Thằng B đang ngồi quạt cho mẹ sng mắt ln, nhảy lưng tưng theo chn anh ra đứng ngoi thềm nắng, ni huyn thuyn. Dng Chương thanh mảnh m c g hiu hắt, chng ti đều giống mẹ dong dỏng cao. Gi buổi chiều phất những bụi lau lẫn trong ct, bay khắp con đường. Chạy xuống sn sau, ti dựa vo tấm phn ngăn thnh phng tắm. Nhiều ngy rồi linh hồn ti trơ trơ, khng cn cảm xc, by giờ nước mắt mới lại tro ra. Chương đ đến bn tự lc no, n đưa hai bn tay m xoay gương mặt ti lại, ni như bao lần:

- ừng khc nữa. Một ngy mnh sẽ ln tu vo Nam.

Cảm gic bn tay đn ng chạm vo da mặt khiến ti rng mnh, hất mạnh tay Chương. May, n khng để , rt chiếc khăn trong ti thấm nh nhẹ. Ti ngượng, đp mơ hồ:

- Chị khc v mừng.

Từ đấy dường như nước mắt ti chỉ cn dnh cho những lần tang chế đau thương. M trong mấy mươi năm đi qua, từ xun xanh dng tc đến by giờ xc xơ mi bạc, những ci chết như thế ny nhiều lắm, vắt cạn, khng ngờ. Ti vẫn thường ra bi khi chiều tối. Biển l tri m, ti khng cần ni nhưng biển đ nghe, chẳng vặn vẹo, hỏi han, tra vấn, khng trả lời m đp lại bằng lời r ro ru vỗ. Cng ngy tiếng ci tu cng quyến rũ, nhất l chuyến về qua đy trong đm tối. Tia lửa le ra từ l than chy đỏ chập chờn từ xa, pht chốc đến gần như ước mơ ln đường nh hiện. Mẹ cứ nhắc nhở mấy đứa em trai phải được học đến nơi, Chương t nhất phải thi t ti như thầy trăn trối. Ti vẫn khng hiểu tnh yu người tiểu thư Trung Hoa ấy cho bố mnh liệt đến chừng no để nhận chịu một số phận tru ngươi, v cũng chẳng biết r v sao chưa mn tang chồng mẹ đ nhất quyết đem con ra đi d hẳn biết con đường gian khổ.

 

Chng ti ln tu ba năm sau, mẹ tạm khỏi bệnh, hai bn chn đ lnh nhưng b tiếp tục đi b lại. B sinh động hẳn ln khi vo tới ci thnh phố đường rộng thnh thang, những tn me tn điệp thay cho hng sấu v cy phượng thn quen. Chẳng lu sau, mấy người Trung Hoa quen biết đến tận căn nh vch gỗ ngoại bin, đem gia đnh ti về một khu vực tập trung nhiều người đồng chủng của mẹ. Năm sau Chương thi đỗ, tm ra việc lương cao nhưng lc no cũng đăm chiu, cng t ni. bắt đầu đứng trước gương chải đầu bng mượt trước khi ra đường. B cao hẳn ln, tinh nghịch, thng minh như bao giờ. Con em t được mẹ chu nhất, ai cũng bảo Nhược kh tnh v đỏng đảnh. ứa em gi kế ngy một rực rỡ khng khc mu hoa n mang tn, Phượng khng chịu đi học nữa, ku rằng đ học hơn ti l đủ. N bắt đầu ra ngoi nhiều, giao thiệp bạn b, tiếng Ty, tiếng Tu liếng thoắng, ca ht suốt ngy. Mẹ được gip vốn mở cửa hng tơ lụa. B đi đứng cầm chừng, chỉ để mắt trng nom. Phượng đảm đương gip mẹ, cng c dịp ph trương ti ăn ni v sắc đẹp đương xun của c thiếu nữ Bắc-H trong vải vc ng ả tươi thắm. N giục Chương lấy vợ, giục mẹ gả chồng cho ti. Chương nhận lời lấy một c gi miền nam chn chất, nhưng c con đầu lng m Chương vẫn chnh chao vẻ người thất lạc. Mẹ thở di khi ti ba lần từ chối lời cầu hn. i khi tưởng tượng ra phản ứng của mấy người đn ng xin cưới đm tn hn ti chỉ thấy hồn mnh hoang trống. Nhưng ti sợ đối diện với đi mắt xuyn qua cnh l tre xanh, may thay dần dần n dường như đ cố tnh ht đi vo một mơ hồ xa thẳm.

Con Phượng nghi ngờ d hỏi. Một hm ti đang thay o, n đẩy cửa vo, khng ngượng ngng ko ti ra trước tấm gương:

- Nhn ci ngực chị ka, n vểnh ln, n đi sống đ. Chị biết gần ba mươi rồi khng? Chị lấy chồng đi, đừng cản đường em chứ.

Ti hốt hoảng, sợ n nhn thấy vết răng tn Nhật năm no, cuống qut che tay. Con b nửa bực bội, nửa hối hận bỏ ra ngoi, ti buồn b nằm xẹp xuống giường nhưng khng khc. Ng qua cửa sổ, hng ngi cũ ngi nh bn kia vẫn xếp lớp im lm, cm nn. D đ c những ngy nắng cũng biết lm rực sng mu ru, d bao lần ti đứng lặng nhn tia mưa nhảy nht khng ngừng. ng thế, sự sống vẫn bật ln, nn nả bắn tung những bong bng nước trong suốt. Sự sống vẫn chờn vờn trước mắt, trn thn hnh uốn cong đầy đặn nổi chm của con em.

Tối tối, ti nằm trong mn, tưởng ti ngủ n chẳng ngại ngng tuột quần o thản nhin, vặn vẹo người rồi xoay theo một điệu nhảy đầm tưởng tượng. Khng dm soi thn thể mnh trong gương, khng cả nhn khi tắm, nhưng lc bắt gặp hai tri ngực con em vun ln mịn mng ny nẩy dưới tia trăng chếch qua cửa sổ, ti xoy mắt đăm đăm. N cứ bảo, nếu chị chẳng l thn sậy kh th căn cốt hẳn phải l sư nữ. N biết đu rằng vng bụng, cặp đi n cng chuyển động mềm mại bao nhiu trong bng trăng th thn thể ti cng dnh cứng trn mặt giường. Tr c bắt thn xc ti bất động như đ nhưng n no t liệt. G ngực cương nhức, cặp đi co giật, tim đập lin hồi, hai đường gn thi dương nhấp nhổm. Ti gồng người chịu đựng cơn sốt dậy ln từ từng vng cảm xc lận bn trong. Nhưng đồng thời chịu cả ci đau ch mạng của mũi dao vạch thủng mng lụa trời su thẳm mong manh đm ấy. Cũng may, sau cng ti thiếp đi với một mặt biển lao xao sng vỗ. ể lc tỉnh dậy lại bng hong. C những khoảng trong k ức, dẫu thật di v quan trọng trong đời vẫn khng hiểu tại sao lọt khỏi tr nhớ như một lằn dao đ chm ngang, chặt đứt, hất băng ra ngoi bộ no. Nhưng cũng chẳng biết v sao c điều nhất quyết phải qun đi th con người lại khng lm nổi sự tẩy uế đ. Trong lớp sương khi long tan lc dầy đặc, ti tm kiếm, xua đuổi, chụp với, trốn chạy mệt nhoi. C cơn mơ ti thấy mnh ngồi trn bi ct dưới một mặt trời rực đỏ. Tia sng nhọn sắc, nng bỏng, chiếu xoy cho đến lc khng chịu thấu, ti ng gục th n dịu xuống, thu gọn thnh một nh xanh huyền ảo, cuốn rt ln trời rồi đọng lại thnh một đốm sao xa tt. Từ buổi đ, đi mắt năm xưa thỉnh thoảng trở về nhưng chỉ cn mang mang một nỗi ngậm ngi. Năm thng qua, ti cặm cụi ngồi thu trong sn nắng, hai con chim khuyn quen chốn, thường về nhảy chiu chu trn cnh lựu. Hoa rưng rưng mở ra ấp lại, đỏ hoang vết mu.

 

 

Hai thằng con trai tc bờm th đầu ra cửa knh xe ni nỉ:My nhất định về sao? thm một tiếng đồng hồ nữa đi !. Con b lắc đầu. n đường chiếu trắng nuột cnh tay con nhỏ bạn kia đưa ra vẫy vẫy. Chiếc xe ồn o phng vọt đi trong khi n vội v lục tm chm cha kha trong ti xch, vừa lẩm bẩm:i cha, hơn một giờ rồi, thế no cũng bị b Chu chửi. ứng đợi chiếc thang my hạ xuống từ tầng thứ su, tự dưng n sốt ruột. Thực sự con b mười bảy c sợ g b cụ rầy la, thường chưa thấy n về l b lo lắng khng ngủ. N đu sợ người chị gi gi của b ngoại Nhược. B Chu khng chồng khng con nn theo chu l mẹ Nga n sang đy. Ba mẹ đổi việc đi xa, n chẳng chịu theo, lm sao c thể rời bỏ ci ni Paris đầy sự sống v đm bạn b thn thuộc ny để về một tỉnh nhỏ ngu ngơ. B cụ tnh nguyện ở lại với n cho ba mẹ yn lng. Hơn tm mươi vẫn cn ra vo nấu nướng, d dạo sau hay bất thường ku mệt. B khng đi ra ngoi, ở miết trn lầu cao. Vo tuổi ny m sạch sẽ v cng, giữa ma đng, tuyết trắng bng lạnh cng vẫn tự tắm rửa mỗi ngy, chẳng để ai đụng đến người mnh. Mấy lần b cảm nặng, mẹ đi thoa dầu b cũng khng cho. Gọi bc sĩ, b đuổi hai mẹ con ra ngoi bảo rằng đ học đủ chữ Ty từ ngy xưa để khai bệnh.

Thang my ngừng, con b tra chi khoa, vừa xoay vừa cố đừng gy tiếng động. Khng ngờ đn trong phng khch cn hắt ra. N gọi:

- B chưa ngủ hả? Chu đ ni trước bữa nay về trễ rồi m.

Chẳng c ai đp, tiếng g r r như muỗi như ong. Con b bước nhanh vo, sững người trước cảnh tượng. B cụ ngồi ở ghế bnh gần cửa sổ, đm xanh đầy sao. Trước mặt l mn ảnh truyền hnh đ hết chương trnh chưa tắt, những lằn trắng đen nhy nha. N lạ lng nhn hai bn tay di chụp ln nhau, đặt đng chỗ giữa vng chn dạng ra, vải gấm sa-tanh đen nhnh. Mấy ngn cong quu, nửa như co cấu nửa đậy điệm che giữ. ầu tc trắng phơ lệch nghing trn lưng ghế, c những rọc sợi sổ di đang cuốn bay về hướng cửa.

 

 

-----------

* Ba nữ thần kiều diễm, con Trời: Agla, Euphrosyne v Thalie, nhn cch ho ma xun, sự duyn dng v sắc đẹp trong huyền thoại ty phương.