MayMotNgay

 

Mai Ninh

 

my một ngy

Ba hồi chung ngn di đnh thức ti vo năm giờ sng. My vẫn ngủ say, nằm nghing người, đầu gối ln cnh tay ti khng biết tự lc no. Đỡ nhẹ đầu My đặt xuống nệm, ti tm chiếc o rơi trn sn mặc vo, rồi bước khỏi giường. Cnh cửa ra hin vẫn mở suốt đm, hm qua trời v cng nng bức v mi về đm, mưa xuống. Hương gi man mt thơm thơm mi trầm quen thuộc thường thoảng qua căn phng ny vo sng sớm. Cnh tay My đ gối đầu đm nhưng nhức v một cảm gic hm hấp ướt từ bụng ko dnh ln o lụa mỏng manh. Ngoi hin, bụi mưa cn đậu lại trn những thnh gỗ ban cng, ti ht thở thứ hơi ẩm dịu dng. Chỉ mới vi ngy về ở căn phng vợ chồng người bạn cho mượn, ti đ c thi quen dậy sớm vo lc chung cha đổ lần thứ nhất. Khng gian khi ấy tĩnh mịch, hương nhang lẫn mi cy l từ vườn dưới đưa ln m hoặc ti ngay tự buổi đầu. Trước mắt ti, một ngi cha cũ xưa giữa một thnh phố ồn o hỗn độn từ đường x, kiến trc tới cch sống với con người l một điều lạ. Chắc cũng chẳng ai thấy chướng ngại g khi c chiếc ban cng ngang nhin v lễ nhn xuống cc tượng Phật trầm tư trong sn cha như vậy. Ti dựa vo khung cửa, cy bng cạnh hng ro vươn tới tận tầng lầu ti đứng với những chiếc l to bản đ xanh mướt đi nhờ tắm đẵm sạch sẽ sau cơn mưa. Một cnh xe ngang gc mi cha ngi phủ kn ru xanh, như thể l đ che khng cho nắng lọt xuống đấy bao giờ. Tất cả lắng im, chưa tiếng rao hng, chưa tiếng honda bnh bịch trong khu xm chung quanh, cơ hồ c thể nghe ra cả hơi thở My đều đều sau tấm mn the phơ phất, cng với nước rc rch trong hn non bộ giữa sn cha. Mọi thứ ở đ đều cũ kỹ đều mọc ru nu, xanh ủng, từ hn ni nhỏ tới những chm cy, thỉnh thoảng mới h ra vi nh sứ snh xanh ngọc hay trắng ng của mu o tin ng hay ngư nhn thả thuyền cu c. Xa hơn, sau hn non bộ, qua mấy thước gạch tu đỏ đ mn trũng l những cnh cửa gỗ đưa vo chnh điện, chng hy cn khp kn. Vậy m nơi bốn gc sn, những miễu thờ đ bốc khi nhang.

Mi hoa sứ nh nhẹ dng ln cng cảm gic mệt mỏi, ti định trở vo với My, bỗng cnh cửa nhỏ pha tri gần gốc cy bng kn kẹt. Một ni c vắt chiếc khăn trắng trn vai, tay xch ci chậu đi đến vi nước cạnh hn non bộ. Ti nhn sững vo mu o vải nu nổi bật cần cổ trắng, mắt tự nhin hoa ln, ti ngoảnh vo phng, hơi thở nghẹn. My đ nằm ngửa lại, một cnh tay thả lỏng bn thnh giường, ngực nng thnh thang tốc khỏi tấm ra xanh đậm. My, My ơi, ra coi c Ba, c Ba đ ngủ dậy đang giặt đồ trong sn. Ti gọi My rối rt, hnh như c tiếng xe gắn my của người đn ng vừa ra khỏi nh c Ba bằng ng sau, khuất hẳn tầm nhn từ chiếc ban cng ny. Cy gn sừng sững trước ng nh c tới kỳ nở hoa, những đm bng trắng bay lng bng theo gi, lọt vo tận căn gc phng ti, bm trn bệ cửa. Nụ bng to, trắng trn điểm hột gn như ngực My với nm v đang phơi by bung mở. My khng dậy ra xem, My ớ di mặt vo gối, tay quờ quạng tm kiếm. My khng ra nhn c Ba v quần o trong ci chậu nhm đầy bọt x phng, mi tc c vừa gội ướt rượt đen nhnh. My vẫn thch ng c Ba những lc ấy, My cười nhy mắt, hai lm đồng tiền xoy hẳn vo, vnh mi trễ xuống. Sao chỉ một ngy m cổ xi nhiều quần lt thế hở my? Ừ, phải, trn giy phơi, ti v My cng đếm ba bốn su bảy chiếc quần nhỏ đủ mu ren rua đong đưa. C Ba đứng dậy rũ rũ mớ o quần vừa vắt. Ni c rửa mặt xong l tiếng guốc, cnh cửa nhỏ lại kn kẹt khp. C Ba đ vo nh v sắp sửa trang điểm. Chiều chiều, c khi c trở ra sn, điếu thuốc l hững hờ trn ngn tay. Giữa nh nắng c khc hẳn, rực rỡ hơn với mi tc bới cao bỏ rớt lại vi sợi trn cần cổ, vẫn trong bộ quần o đen mun thuở nhưng mi son v mng tay đỏ cht. Tối tối nhn sang, c đ đng chặt cửa liếp, ko cả mn che, nhưng nh đn vẫn lọt ra ngoi vừa mang vẻ thn mật quyến rũ lẫn b ẩn. Ti cn qu ngy thơ, chưa hiểu mấy chuyện g sau cnh cửa, My chẳng lớn hơn nhưng tỏ vẻ rnh rẽ, thầm th vo tai khiến ti đỏ mặt.

Ti nhắm mắt lại rồi mở ra. Khng cn sn nh c Ba, chỉ l vườn cha ươm mu qu khứ u uẩn. Hoa gn, c Ba v thời gian mất bng. Ti thở ra, vo nằm cạnh My. Như thấy hơi người, My quay sang m chầm lấy ti nhưng rồi bất động. Gương mặt My đằm thắm hiền ha hơn đm qua, hơn cả hm ti về gặp My lần đầu. Khng hiểu My mơ g mỉm cười vu vơ. Ti ci hn rm mi My cong vt, hai hạt nước tro ra từ khe mắt.

***

Khi chiếc taxi đưa chng ti vo đến thnh phố, My đ c vẻ mệt. Thủ-Đức Sign c vi cy số nhưng ngang Hng Xanh, chẳng biết bao nhiu ngả m xe cộ quay mng, tưởng khng bao giờ c được lối ra. Trước đ, trn đường về My ngồi khng yn, chồm người ra trước, nhỏm nhn sang bn. Thỉnh thoảng xe chạy st những chiếc honda, My ng chăm chăm vo mặt người đn ng đang li, rồi lắc đầu. Khi th gần như sự thất vọng dịu dng. Khng phải ảnh, ảnh khng đeo knh như ng ny! Lc My nổi cu than phiền. Khng giống hắn cht no, sao t đn ng coi được như hắn vậy Vn? Ti chỉ biết ậm ừ cho qua. Nhưng My xem vậy chẳng vừa, ngoảnh lại giương mắt bĩu mi. Sao Vn khng thm ni g, từ ngy đi Ty đm mềm o như cọng nui! Ti bật cười trước cu vo von của My. M cũng lạ, sau bao nhiu năm xa cch, ti đ thay đổi những g để đến nỗi một người như My tự nhin đổi cch xưng h, khng cn my tao như hồi trẻ dại.

Sau khi ăn xong bữa cơm của b cụ dưới lầu mang ln, My c vẻ tỉnh người, ngồi đong đưa chn trong chiếc ghế bnh k cạnh cửa. Từ trưa, trời oi v đứng gi, ấm ức mi một cơn mưa chưa hả được. Chiếc quạt trần đẩy xuống hơi mt gượng gạo, thỉnh thoảng lay nhẹ hai tấm mn vải the thnh lượn sng. My đưa lưng bn tay vuốt theo đa nghịch. My cười. Ti đem đến chiếc khăn ướt chi mặt, My lẳng lặng cầm rồi vụt nm cao, chiếc khăn bay qua ban cng rơi độp xuống sn cha. Ti vội vng khp cửa. My dy nảy nng nng, hai tay nắm ngay vạt o giựt mạnh, hai hng nt bp bựt ra, My khng c s ching, lộ tung nửa người. Ti qi xuống ci o, My bỗng chụp lấy bn tay ti p vo ngực mnh xoa xoa. Ti rt tay ra nhưng My cng giữ chặt rồi cầm ln mn m trn trn từng ngn, từ ngn ci tới ngn đeo nhẫn. Khng kh hầm hập chng nặng hơn như hơi thở My, trong khi ti nghe r từng tiếng đập trong ngực mnh. Cuối cng My chọn ngn tay trỏ của ti, vuốt ve quanh đầu ngn rồi ci xuống cho vo miệng, đi mi chụm lại, vẫn đầy nt như năm xưa. Sao lại thế, sao thế được My ơi. Người ti vừa run m bầu ngực căng cứng, hai đầu gối qi trn sn như muốn vỡ vụn. Ti mất thăng bằng chi người vo My, nng khng để , mắt vẫn mở nhưng chẳng biết thấy g chăng. Vi sợi tc mai vương vấn hai bn thi dương đập phập phồng, My mải m chậm ri đẩy lưỡi vẽ quanh ngn tay ti những đường trn u yếm. Từ bụng My bốc ln một thứ mi nồng ngi khng định được, mi cỏ, mi x phng rẻ tiền, mi my tre hay của đất bn nắng gi ngoại .

Ti vng giật tay ra, đứng dậy ko My theo. Tối rồi, đi tắm. My thảng thốt chn lại. Ti dỗ dnh. Đi tắm rồi đi ngủ. My chợt nghe ra gục gặc đầu, dựa dnh người v m st cổ ti, dịu dng ẻo lả, ni như ht. Ngủ đi ngủ đi, ngủ sau cơn mưa ướt đẫm đời, sau cơn mưa mc. Vo tới phng tắm, ti gip My cởi o, nng để yn ngoan ngon. Vừa vặn vi nước, My ra dấu chỉ về phi cửa xua tay, đuổi ti. My tắm một mnh được chứ? Nng gật gật v đẩy mạnh ti ra. Lng chẳng yn, ti bật chiếc truyền hnh, đ tới giờ tin tức. Bn kia, thế giới của ti đang bừng bừng si động, Gorbatchev tuyn bố perestroka, nơi bức tường B Linh người ta tiếp tục reo h đập ra từng hn gạch. Bn ny, vi hnh ảnh chớp qua mau chng qu, như những lằn st lo nhanh ngoi trời. Ti bước ra ban cng, hy vọng tm ngọn gi để dịu đi những bứt rứt kỳ lạ trong người. Một đường chn trời hẹp, đỏ ối đằng xa, cắt ngang bầu my đen chng thật thấp trn những khu xm nhấp nhổm quanh đy. Cạnh ngi cha, vi ci cửa gỗ bong sơn cao thấp mở ra một con ng khng rộng hơn một thước. Mấy mi tn rỉ st gập ghềnh chồng chất, chc xuống con hẻm cng những mảng ngi chnh vnh hỗn độn. Hẻm qu chật nn vắng người qua lại. Ngọn đn vng l m lơ lửng đong đưa trn sợi dy điện trần trụi, giăng ngang giữa hai cọc cy. Một người đn b mặc o vải hoa l ra từ một trong những ci cửa nhỏ, quẹt quẹt đi dp nhựa vo hn gạch ở thềm rồi đội chiếc nn l ln đầu che mấy hột mưa. Dng b lẹt đẹt đi hng hai, gầy th giữa khng gian vừa thấp vừa hẹp, khng khc g hnh ảnh b mẹ My ti mới gặp hm no.

Căn nh ấy thấp hơn cả mặt đường, tối tăm tưởng chừng c bước hẳn vo với cặp mắt c cũng khng thể nhn ra vi thứ đồ vật lỏng chỏng bn trong. Người đn b đang nằm lặng im trn chiếc vng giăng giữa nh nhỏm dậy tiến ra cửa, khi thong thấy bng ti. B lấy tay che nh sng hắt từ ngoi đường đất, mắt hing hiếng nhn, rồi bất ngờ sụp xuống o khc dưới chn ti. Hốt hoảng ti li ngay lại đưa tay đỡ ln. Mẹ My đ, người đn b cch đy hơn hai mươi năm cn điệu hạnh duyn dng by giờ ra đến thế ny. Dưới những sợi tc xơ xc l đi trng mắt bạc. Hai bn tay nhăn nhm kh đt, chắp lại vi vi. Bất gic khng gian trước mặt ti khoanh gọn, ht lại thnh một mảnh vung thẫm tối mang một đốm nu ở giữa nha nha, l căn nh v khun mặt lạc thần gi nua ấy.

Mấy đứa trẻ đang đ banh bn vệ đường thấy ti dng dấp kẻ lạ, xm lại chung quanh x xo. Việt kiều, việt kiều da trắng nhỡn. Ch, ci ti xch coi bộ nặng dữ, chắc việt kiều sắp cho b gi đ la. Trật lất my, tiền việt nam mới nặng, đ la nhẹ hều. Ti khng thể no thở nổi được nữa. Cơn giận dữ lẫn hổ thẹn nhi tim v mắt cay s. Bỏ b cụ lại đ, ti bước vội ln mặt đường, vừa đi vừa chạy về chiếc taxi cn đợi cch đấy một qung. Tới được chiếc xe, thấy anh ti xế cn ngồi trong đ, ti mới dừng lại nhn trở lui. B mẹ My cũng đ leo ln đứng giữa đường, ng về ti trn trn. Đm trẻ con tiếp tục h ht tru chọc. Mấy chiếc xe gắn my chạy ngang. Giữa đm bụi m ti chợt nhn thấy My, nng dang tay quay vng, o mở tung, quần phất phới. My đang lượn ma theo một điệu vũ, chn bước, miệng đếm, một hai ba. Tc My di, di qu. Bao nhiu năm tc chảy hầu đ chấm chn, theo vng ma tung ra như những nhnh bạch tuộc. Khng r bằng tay hay bằng tc, My chụp lấy một g thanh nin trn xe gắn my, hắn n người hất mạnh, nng chạy theo, chới với. Hng xm hai bn đổ ra, mấy người đn b xm lại m My, ko o quần cho nng. Bọn đn ng hai bn ch mắt rồi nhn nhau tủm tỉm. Lũ trẻ vỗ tay reo h. Cn mẹ My, vẫn đứng yn, ng sững vo những bụi nắng lung linh, hay c thể vo một điều g khng c hnh ảnh. Ti chui tọt vo xe, hối người ti xế. Chạy đi, chạy mau đi. Anh ta quay lại nhn ti, ngơ ngc.

Vi giọt mưa nặng đột nhin độp xuống mi tn, ko theo trng sấm ng ng chuyển ngang trn đầu cng tiếng đồ vật rơi loảng choảng trong phng tắm. Chết rồi, My. Ti vội vng chạy vo, đẩy cửa. Những chai lọ mỹ phẩm của ti cng thuốc gội đầu, cục x phng...bị My hất xuống sn, tung to trong vũng nước. Chiếc khăn tắm dầy cuộn trn, kẹp giữa hai đi, My đứng dưới ln nước, đang với với ci vi sen trn cao. My khng thm để đến ti, bung vi sen, hai tay miết cuộn khăn chầm chậm ln xuống giữa đi, nhắm mắt cong người theo động tc.Ti đứng lặng ở cửa nhn nng trn trối. Chẳng ngờ thn hnh My cn đẹp thế, những đường cong từ ngực xuống bụng uốn lượn cn đối. Bao nhiu sức sống như muốn bứt ra khỏi ln da căng hồng. Thảo no, My đau khổ. Hồi xưa, ti chỉ biết một My dậy th tươi mt, thch gh học bi với ti v nhất l t m về c Ba, người đn b ba mươi ở sau căn gc nh ti với những người đn ng của c vo ra dưới bng cy gn. By giờ My đn b, trn đầy bức xc đến thất thần đảo loạn. Đột nhin, My quăng cuộn khăn vo gc phng rồi ngồi bệt xuống vũng nước, đập đầu vo tường, hai tay v tc, rt giọng cười.

Lc ti chong chiếc o ngủ của mnh cho My rồi đưa nng vo giường th trời sập tối nhưng mưa vẫn chỉ lộp độp vi hạt cầm hơi. Sau khi khc xong, My như mệt mỏi, thụ động. Điện đ bị cp như thường lệ. Tất cả chm trong một thứ bng t thinh lặng. Ti nằm xuống cạnh My, ng mng lung ra khung cửa để mở. Trời thiếu gi, tấm mn đứng yn thng thượt, nhưng hồn ti khng ngừng xao động ray rứt. Ti quay sang My, nng mở mắt ro hoảnh, hai tay v chn duỗi di trn nệm, gương mặt thật buồn v lạnh. Một nỗi xc động dng ln nghẹn ngực, ti luồn những ngn tay vo mi tc ngắn cn hơi ẩm, thơm mi dầu ti đ gội cho My. Ngy xưa My để tc di giống c Ba, tc một dng chảy mượt sau lưng. Ti hay nghịch cuốn quanh tay, bi thnh lọn. My ght ai sờ tc mnh nhưng với ti, My lm ngơ. Ti thầm th. Tội My qu My ơi. Nng như nghe thấy, quay sang, hai tay chong qua cổ ti từ từ thả xuống rờ rẫm bờ vai rồi luồn vo sau ln o. My by giờ đẫm mi quen thuộc, mi của chnh ti, của kem thoa da v nước hoa to xanh ti yu thch. Cả người My rướn cong, p st, bn tay dồn từng ln sng từ lưng ti ra trước ngực. Sng tro dng vươn ln phủ trm đồi ngực rồi dừng lại ở đỉnh điểm cao nhất bằng những xoay trn vuốt ve ngầy ngật. Ti nhỏm dậy đẩy nhẹ My nằm ngửa, chầm chậm hn su ln đi mi khp, vnh tai, viền mi rồi lt vo cổ nng, trườn người ln My. Như chạm phải luồng điện My rung người, hai tay giật tung quai o của mnh rồi cấu chặt hng ti qua ln lụa mỏng. Ti lần xuống su hơn, mềm mi trn ln da căng ấm v đầu v cứng trn. My lấy tay tốc o ti, hai chn co ln gh nu. Từ đấy, lc My thảng thốt, lc rền rĩ, v ti đ nấc ln với nng tiếng ku sau cng a vỡ với cơn mưa.

***

Sng nay ti đ trả My về nơi nng ở. Trn đường xa lộ, anh ti xế ngừng xe ở một qun phở c hồ sen cn st lại vi bng mu đ nhạt qu ma. Gần trưa m qun chật nch, ti v My ngồi đầu bn, nửa kia dnh cho hai người đn ng đến sau. Một trong hai c cặp mắt di xoy vo ti rồi quay sang My. Người kia hay cười, hm răng vng nhựa thuốc l, nhưng mắt nhn thẳng ra ngoi hồ sen, tỏ vẻ khng ch đến hai người đn b lạ ngồi bn. Ti, trong quần jean v o thun ngắn, khc My, với bộ b ba vng nhạt. Ti vắt chanh vo hai t phở, My la đũa vi ba lần, liếc g đn ng mắt di lm ti đm bực, giục ăn đi. My bỗng đẩy ngang bt phở qua bn, giọng gọn lỏn. Khng ngon bằng phở b Ln. Ti bật cười. Sao khng bằng. My chẳng đp, ci xuống mn m cọng gi trắng muốt. Đột nhin nng ni to. Phở b Ln năm trăm một t, mẹ bảo Vn gửi cho My một ngn, My ăn năm trăm, cn để dnh cho cu Tuấn. Rồi tự dưng My trợn mắt giận dữ. Mấy người ni lo, lường gạt, ta biết n chết, n chết lu rồi phải khng? Người đn ng răng vng khng cười nữa, g mắt di ng sững chng ti. Đặt vội mớ tiền ln bn, ti ko My đứng dậy đẩy đi. My vẫn nhng nhằng chưa ngui. Ti van xin. Đừng hỏi nữa My ơi. Ti muốn m nng vo lng như buổi trưa hm ấy, giữa sn đất đầy nắng v gi khi ti đến tm My sau nhiều năm trời.

Nắng hắt từ ngoi cnh đồng, chiếu sng những mi tn của hai căn nh trệt thấp l t nằm thẳng gc, chừa ra một khoảng sn loang nắng dưới dn mướp cm ci. Thấy ti vừa bước xuống honda vừa bỏ cặp knh mt, My đang ngồi đan giỏ tre trn chiếc chng gần gốc cy đ tot miệng cười. Khng c nụ cười ny lm sao ti nhận ra đứa bạn gi thn thuộc của mnh ngy xưa. Ti ngỡ ngng chầm chậm bước đến gần My, nng gọi nhỏ. Vn đ về. Chẳng ngờ My cn biết cười v nhn ra ti. Điều lạ, trong cảnh sống thiếu thốn mọi thứ nhưng My trng mập mạp hơn hồi con gi. Nước da hồng qun thủa nọ giờ cng đậm đ. Chung quanh nng những lạt my tre ngổn ngang. Một c gi nhỏ mặt ngờ nghệch cũng ngồi đan ở đấy thấy ti, nhe răng cười, đầu đẩy đưa như quả lắc đồng hồ.

Ti ngồi xuống cạnh My, nng xo bn tay trầy st những lằn tre cứa v v bu o trắng của ti. Nụ cười đ tắt. Ti cảm động chưa biết ni g, My bỗng hỏi. Sao Vn đi học khng mặc o di. Rồi nghing đầu về phi người bạn đ chở ti đến đ, đang chm điếu thuốc cạnh chiếc xe, nng trch. Bữa nay gan bằng trời rồi nghe, m hắn l ai sao chưa gặp. My cứ tự nhin nhn ngắm anh ta. , khng mặc đồ lnh, ư, đừng thm yu lnh. Thời ny yu lnh đầu quấn khăn tang nhanh lắm Vn . Ti nghẹn ngo ko m vai My. Hết chiến tranh, ha bnh rồi My ạ. Nng ngả đầu, mi tc đ vương dăm sợi bạc. Chẳng cn phn định thời gian, My li lại từ thủa ti mặc o di trắng mỗi sng đến trường, đứng đợi My dưới gốc cy ngu nở từng chm hoa li ti thơm ngt, ở cổng nh nng. My xch cặp bước ra yểu điệu than thở. Đm qua nng qu tao ngủ khng được. Chị người lm đang bới tc cho b mẹ My ở hin cười hinh hch. C My thức đm viết thư tnh, anh chng mặc o lnh try- di bữa nọ kia tề. My ngut di, ko tuột ti đi. Mẹ nng dặn với. Ny con My lo m học như con Vn, đừng c lc no cũng mơ với mộng!

Gi nng ngoi ruộng lốc ln ln bụi cỏ, l kh v những vụn tre họp nhau chạy trn trn sn đất. My bỗng đứng dậy, đi thoắt ra giữa cnh đồng chỉ ton l cỏ may mọc cao. Ống quần b ba rộng lất phất tới đu, muỗi mng bốc bay ln, co co bị động nhảy loi choi. Ti sợ, gọi to. Đi đu My ơi, cỏ may chch chn đau lắm. My tiếp tục bước, tay xua xua. Ti mở lớn mắt. Ruộng cỏ đang dng cao dần ln, cao mi v My sắp ngập chm mất ht trong dng sng xanh dập dềnh bọt nước bạc. Hai b sơ từ trong nh nghe tiếng động chạy ra, một b cn trẻ cng người bạn ti xng vo ko My lại. Nng vừa dằng co vừa ht. Khi My bị đưa trở lại chiếc chng tre, nng sừng sộ, giựt mạnh cnh tay khỏi sự kềm giữ, nhưng sau đ ngoan ngon ngồi xuống bn ti. My lại hiền từ như trước, vẻ suy nghĩ đăm chiu, cất giọng trầm trầm quan trọng. Ny Vn, nghĩ xem, cu Tuấn học giỏi thật, nhưng mới mấy tuổi đầu m đ được nh nước cho đi du học rồi , v l, ngy Vn đi, đ mười tm. Ti sững người trước cu ni rnh rẽ của My. B sơ gi đứng ở ngưỡng cửa chắc lưỡi. Lc ny lc khc. Ti ni ngy mai trở lại đn My. B sơ ngần ngừ, rồi than phiền về hai căn nh dột tứ tung cần thay mi, giỏ đan bn khng đủ chi tiu. Rất t người được mẹ thăm nui như My, cn để lại tiền cho ăn phở qun b Ln, ở ngay đầu lối rẽ. Ti đứng ln mở ti xch. B sơ lấy khăn chặm chặm cặp mắt lem nhem. My ngồi co chn cặm cụi gỡ những bng cỏ may bm đầy hai ống quần, trn lấm tấm mồ hi. Ti ci xuống xiết nhẹ vai nng. Ngy mai mnh về, đi phố. My ngửng ln, lặng thinh, rồi mắt mnh mng hướng ra cnh đồng cỏ vẫn sng rực. Bất chợt ti nhớ v thm hnh ảnh hai đứa đo nhau trn solex, trong chiều Sign cuối năm kh v gi.

***

Gom nốt vi mn đồ cuối trong tủ o vất vo chiếc vali mở toang trn giường, đầu c ti lng đng. B cc vng một tuần qua cắm trong bnh tn qu mức, những cnh hoa rụng xuống mặt bn cũng đ kh quăn. Khng ngờ từ hm gặp lại My, ti bập bềnh trong chuyến về qu hương. Chủ tm đn nhận những cảm xc, suy tư khch quan bị đẩy lui, mất biến. Tm thức tri giạt vo dng sng k ức, v hiện tại bị xoắn bện những sợi dy cước cứa rt v hnh. Mấy bộ o quần mỏng manh đem về mặc xứ nng, dăm ba mn qu gom được trn con đường phố chnh thướt tha nhộn nhịp những chiều thứ bảy năm no, giờ vừa thn thuộc vừa lấn cấn như một người tnh cũ. Ti ci xuống cầm ln xấp bưu ảnh qu hương, kỹ thuật in ấn cn lm nhm mu m xanh đỏ. Trong đ lẫn một phong thư mang dấu bưu điện cch đy hơn ba năm, lc b mẹ My cn kh tỉnh để viết cho ti về những năm thng ấy. Ở phi bn kia đời sống, ti lm sao mường tượng nổi ging gi no đ thổi giạt cả hai người đn b đi cc vo vng my m lạc hướng. Trong sương trời dầy đặc, My mềm mại xưa c lc chm đắm, c khi bưng bưng bức xc đoạn trường tới thnh thang thn xc giữa phố phường như một phản khng tuyệt vọng. Như thể những cơn động đất ny đ ph vỡ nhưng vẫn chưa đủ tan hoang sự sống nng.

Sau tờ thư ấy, thỉnh thoảng mẹ My chỉ cn viết được dăm hng, rồi bặt hẳn cho đến lc ti về, để thấy hiện tại v qu khứ nhập nhoạng chất chồng ln nhau như mảnh vung u tối mang đốm trn nu chờn vờn chuyển động. Khng gian vừa lung linh những bụi hoa cỏ may vừa tung h từng mớ bng gn trắng bung năm cũ. K ức bị cắt ngang bởi thực tại bằng những lạt my tre chuốt sắc, My ngồi đan từng chiếc giỏ nơi căn nh mi tn nhe nắng. Ti x toang bức thư ra lm hai, trọn gi trong phong b, đứng dậy vo phng tắm tm sọt rc. nh sng giữa trưa từ cửa sổ nhỏ rọi vo tấm gương cng khun mặt ti trn ci cổ cao gầy. Đi mắt My nu mơ mng c đui, trong khi mắt ti đen hạt nhn trn. By giờ mu mắt My đ bng bạc khi sương, cn ti, vẫn mở to nhn mnh cng mọi điều trước mặt. Nhưng hm nay, ti thấy được những g, từ ti, đột nhin đ khc. Ko chiếc o tuột khỏi đầu, bất chợt đưa tay mn vng khoanh bụng v khun người trắng trần mỏng mảnh. My đ xa rồi nhưng mu da v bộ ngực My thắm v đầy, rưng rưng nỗi sống cn dấy niềm rạo rực quanh đy. Lại khoc o vo. Những lược gương, mỹ phẩm cn lỉnh kỉnh trn kệ. Bỏ tất cả lại hay đem đi. Từ hm c My, ti khng cn trang điểm, phấn son tựa tuồng tch bn cạnh My tự nhin bồng bềnh. Chỉ c mi hoa to xanh vẫn l một nỗi g gần gũi. Liệu My biết chăng, ti đ bỏ hương thơm đ vo ti quần o nhỏ cho My khi đưa nng về với cnh đồng cỏ may trưa ấy.

Ti ra đng hai cnh cửa ban cng. Lung linh bng l trn sn gạch vườn cha. Mấy chậu mai chiếu thủy thả đầy những bng hoa trắng. Mu hoa sứ thắm hơn giữa nắng ban ngy. Hai ng Thiện v Ac mặc o xanh đỏ, sừng sững đứng dnh vo hai bờ tường bn ngoi chnh điện. ng Ac giương đao trợn trừng như sẵn sng chm xuống người thế gian trần lụy. ng Thiện dng chừng bất lực, mắt buồn b trầm ngm trn chiếc chiếu hoa trải ra tận thềm. Hnh như sắp l giờ kha lễ, thấp thong những ngọn đn hoa sen chy đỏ v vi bng người qi gối sau khung cửa. Ti loay hoay tm dng ni c nhỏ nhắn. C phải chnh c đ đổ những hồi chung ging di trong hồn ti một qu khứ. Đm trước ngy đi nằm đợi tiếng chung. By giờ mới hai giờ trưa, khng phải l đm cuối cng xưa, khi ti v My đ vo giường bỗng nghe tiếng kẹt cửa vọng ln, vội tung mng chạy ra. Bắt gặp c Ba sắp bước vo căn nh tắm nhỏ trong gc sn, tấm o c khoc lơ lửng trn người khng ci nt. Anh trăng lng lnh trong vại nước v trn da thịt c mu sữa đọng. Đ đi lần, chắc khng cn ai chờ đợi trong nh, c nhẩn nha đứng dựa gốc cy, thản nhin phơi trần nửa người trong đm hm hấp. Khun mặt khuất trong bng tối cnh l, chỉ c đầu điếu thuốc chập ln từng đm sng ma trơi. Bao nhiu năm trời đ qua, hnh ảnh c Ba vẫn dậy trong ti những cảm gic rộn rạo, nn nao cng bất an, lẫn lộn. Chẳng hiểu My cn nhớ g về người đn b đ từng m hoặc My khng. Chỉ ngy rằm, mng một, cửa nh c mở rộng. C thong thả ra sn by hoa quả thắp hương, dưới ngọn đn treo trn cnh trứng c. Khi nhang bay tỏa khun mặt c thnh khẩn. C no biết rằng trn căn gc tắt đn c cửa sổ xanh đối diện, hai đứa con gi đang nhn c khấn khứa.

My đứng sau lưng, ph hơi thở nng vo gy ti, thỉnh thoảng ngưng lại như đang hồi hộp đợi chờ một điều g bất chợt sẽ xảy ra. Hai bn tay My dịu nhỉu xoa vai ti rồi vuốt lần xuống cnh tay trần. Sao vai mnh khng trn như c Ba my nhỉ. Rồi My tiếp tục sut xoa. Gi c Ba mặc quần o trắng dưới trăng chắc ma qui lắm. Ti gật đầu, trong bng tối. Cổ m thnh ma sẽ bắt hồn my trước. My bấu vai ti cười khc khch. Tao đi trước rồi my theo sau. Ti phản đối. Theo my lm g. My tỉnh queo. Th, cho biết vậy m. Tự nhin ti thấy lạnh người. Thi đi, nghe m sợ, my lm tao tưởng nh ny ở phố Đạm Tin. Mẹ ti dưới nh gọi ln. Hai đứa khng ngủ đi, ngy mai con Vn ra phi trường sớm đ nghe. My bỗng thả lỏng bn tay, im lặng bất ngờ. Tiếng c Ba xối nước từng đợt ro ro trong đm khuya. Đồng hồ bn nh hng xm thong thả điểm hai hồi r rệt, buồn b.

Khng gian mn cũ ru phong v hai cnh cửa căn phng ny rồi cũng như qu khứ, phải khp lại. Nhưng ngọn suối trn hn non bộ sẽ đổ mi xuống dưới chn cầu dng nước thời gian. My đ qua đy một ngy. Những g chng ti vừa chợt sống với nhau My c nhận biết cht no chăng, trong khi nhiều chuyện ngy xưa vẫn r rng tựa hồ hiện tại. Nếu c, My sẽ sống ra sao với cảm gic su ht lẫn tan tnh, dấu vết của đm mưa ấy, trong những ngy cn lại. Nhưng d thế no th ti cũng sẽ đi, bỏ My tri mi một mnh trong chập chng ẩn ức. Tất cả đ đng chặt. Ti l chiếc vali tới gần cửa ra vo cạnh cầu thang, để chốc nữa người ti xế xch xuống cho tiện. Giờ, ti đi cho một vi người thn trước khi ra phi trường. Khng phải để rồi bay đến một thnh phố, một xứ sở hon ton xa lạ, như ngy mười mấy tuổi, lần đầu ra đi, c My mong manh vẫy tay tiễn biệt, m để trở về nơi cư ngụ. Chẳng mấy chốc, ti sẽ bỏ mnh cuốn đi băng băng vo một dng đời khc, như đ từng.

Kho hai vng cửa, đi xuống cầu thang rồi băng qua con hẻm nhỏ, ti bước ra đường phố. Nắng bỗng dịu đi, những cuộn my cuốn trn trn đầu v một ln gi nhẹ hong kh mấy giọt mồ hi rịn ướt trn trn. Con đường ny kh yn tĩnh, buổi trưa cng thưa vắng. Anh taxi thường đn ti đến muộn. Bn h phố, gnh đu đủ đỏ cam, từng miếng cong cong xếp đều trn hai thỏi nước đ đầy vết trấu. Người đn b ngồi bn đang ci đếm xấp tiền mỏng với hai bn tay sạm chy, nhc thấy bng người liền ngửng ln cho mời. Một giọng ni thanh v nhẹ. Ti giật mnh hơn trước nụ cười tươi với hai lm trn su trn m. Chiếc xe đ trờ tới st bờ, ti mở cửa bước vo, ngoảnh nhn c thm lần nữa. Anh ti hỏi đi đu, ti buột miệng thốt một cu rồi bung đầu vo thnh nệm.

My mặc o cnh trắng, đang li hi tưới rau với b sơ trẻ trn mấy luống cải ở hng nh. Mọi thứ nơi đy hầu như kh, trống. Ngay cả những vồng cải cũng chẳng đủ sức mọc cao, chỉ c đồng cỏ may xem chừng hớn hở. B sơ lăng xăng bn My, cười ni lp chp, nhưng My khng trả lời, lặng lẽ r ci go dừa rt từng sợi nước, rồi lại đến th vo ci lu dưới ống mng nghing vẹo, thng xuống từ mi nh. Thỉnh thoảng My đưa tay vn tc ra sau tai. Ti xt xa lặng nhn, cử chỉ ny thn thuộc qu. Bỗng My ngửng ln ng ra đường nắng. Tay vẫn cầm go dừa, nng trn trối. Rồi ti chỉ kịp nhận ra một bng trắng ập tới, bao quanh, xiết chặt lấy mnh. Ti chới với dang tay m lấy vm my, di mặt vo một điều rất thực. No ngờ, từ đ, mi to xanh rưng rưng, trn da thịt My n đ hấp hương đằm thắm. Những ngn tay cuống qut nu chn tc ti, mi My lần quanh cổ gậm nhẹ vnh tai. Bỗng dừng lại, th thầm. Vẫn c điều kỳ diệu trn đời, tao tưởng sau đm mưa, my khng đến nữa. Ti sững sờ, đẩy My ra, nắm lấy hai bn tay mềm nhưng ram ram vết cứa. Vẻ bng bạc ngờ dại trong mắt đ bay đi, My nhn suốt qua ti. C những giọt nước của cơn mưa đang rừng rực bốc hơi trong tia nắng chy.

(thng năm 99, với ND v TV)