MuaDaAmDuong

 

Mai Ninh

 

Mưa đ m dương

Ngươi, mưa đục xo trời trắng bao nhiu biển

lm sao em tm ra được cửa nguồn cuối ngọn cho anh?

Phượng đứng chết rũ trn mặt ct cuốn xoy. Nước dng ln o ạt rồi rt đi tức khắc thnh luồng chảy xiết. Mưa như chưa bao giờ mưa thế, như biển sắp cạn kh nn trời đất nổi cơn cứu độ. Mưa tp tơi bời cng gi. Phượng dang hai cnh tay, chiếc poncho rng nước phần phật tung bay. Cnh vẫy thnh dơi, dơi hoang từ ni khuất chỉ xuất hiện giữa ban ngy khi mặt trời bị dm chết trong mưa ủng xm. Phượng mở miệng đn những hạt nước rớt từ trn khng, nhỏ dng từ đầu mũi v cuối chm tc vắt qua mi. Nước c vị mặn cht của sự r rời v của những ruộng muối trải di trn con đường nng đ đi qua. Hai cnh dơi chao đi trong ngọn gi bỗng chuyển chiều, vật xoi Phượng p mặt vo lng ct.

Phượng nằm như thế đ lu. Mưa nhẹ dần, luồng ct khng cn cuồn cuộn m nhịp nhng chuyển động, quấn qut. Phượng bỏ rơi mnh lng lng trong cảm gic rạt ro bất chợt tun tro từ bụng, thốn ln co cứng hai đầu ngực. Nng cọ nửa mặt vo những hạt ct li ti xoay trn một sắc hồng kỳ diệu, rướn người ủ ấp từng đợt nước dồn rung động dưới thn. Nng chẳng cn thấy g ngoi đi mắt Ngư nửa cười nửa thch thức. Ngư dội ln nng những di chung chắc nịch dịu dng. Thế rồi Ngư bỗng hất nng xuống, đột ngột bỏ đi, cơ thể cuộn di như thn c, duỗi theo dng nước rt ra biển nhanh khng ngờ. Mưa tạnh lc no Phượng chẳng hay. Hai cnh dơi nằm chết trn mặt ct ng nh dưới sắc cầu vng lừng lững gc trời. Phượng hoảng hốt thu cnh, nhỏm dậy nhn về phi mu xanh mnh mng đang hiện r dần. Thong một bng xm bạc lao thẳng vo ngọn sng dng cao.

- Chim hay c hở Ngư ?

- Anh đấy, loi c bị giam cầm trong biển kn, chim mi l em, hy đứng dậy, chắp cnh bay đi, can đảm tm ra hộ anh cuối dng sng ấy.

*

Tấm bản đồ nhiều nếp gấp đ mn trải trn chiếc bn nhỏ. Hai gc cong ln phập phồng với ln gi lọt vo phng. Phượng đẩy cửa ra ngoi hnh lang, những lt gỗ dưới chn kn cựa. Đm xuống, ngoi xa vi nh đn tu lnh đnh. Thấp thong những đụn ct nhỏ nh ln như bộ ngực dậy th. Phượng đứng dựa lan can, hai bn tay luồn vo trong o, ch xt da thịt mnh tm hơi nng. Nhớ mnh mang thuở trước Ngư hay cười :

- Tay em lạnh mu c, cn anh ấm như lng vũ.

Phượng liếc cặp mắt đui di u yếm :

- Nhưng mắt anh băng gi, sao lặng đờ như c chết trn sạp chợ chiều?

Ngư đp giọng buồn, xc định :

- Bao giờ em sờ tay ln hn đ m dương khoanh vng bn trắng bn đen ở cửa sng ấy l em giải thot, gỡ thả anh về bơi lội trong thế giới của sự sống.

Chẳng bao lu sau, Ngư đ bỏ nng im lặng ra đi, đến một vng đất ngt ngn, địa đầu tri đất. Ở nơi ấy, bin giới giữa ngy v đm trn trải trn bao thng trời rng r. Tm thng một năm khng c mặt trời, vạn vật chm trong nh sng khắc khoải. Chỉ tưởng tượng vng đất phủ ton ru cỏ xanh xao v những mảng băng chm nổi, Phượng đ go ln :

- Tnh Yu hay Đy Đọa?

V tiếng Ngư vọng về u uất từ bng tối bắc cực :

- Đ m dương sẽ trả lời, em đừng hỏi nữa.

D khng hnh dung ra được tảng đ trong định mệnh của Ngư, lời gọi ku tha thiết ny đẩy Phượng vo cuộc hnh trnh đi tm cửa nguồn khởi từ đm ấy. C lc nng bơi, c lc nng xoi chn dọc theo cc bờ biển, đến những nơi trn bản đồ c lằn vẽ dng sng. Phượng từng đứng trước nhiều eo biển chết lặng như mặt hồ, khng thấy g ở đ ngoi nỗi cm nn bức nghẹn. Cng về phi nam cng nhiều những ruộng muối xm. Mắt nng hốc kh v gi, thn thể v đi chn di xơ r, da nứt rờn rợn xc muối, nhưng vẫn cố trườn đi như con trăn hối hả muốn về rừng.

*

Trn bi biển đm, c gi lắc đầu xổ tung mi tc, cả tấm thn khng ngừng uốn lượn theo điệu trống v tiếng vỗ tay của đm thanh nin thiếu nữ ngồi quanh đống củi. Mu tc rưng sng từng đợt lửa bng chy. Phượng chưa từng thấy một đi mắt no vừa thơ ngy lại man dại đến thế. C gi cn trẻ lắm, nhưng hai bầu ngực đầy căng như chỉ chực bứt đứt sợi dy vải cột mảnh o b st thn, cũn cỡn trn ci vy xo nhiều mu, để lộ lm xoy trn xoe giữa bụng. Một chng thanh nin mặc o trắng rộng đứng dậy bỏ thm củi vo đống lửa, c b chụp ngay lấy hất hm ra dấu, li chng ta lượn theo vng vy sặc sỡ.

Bn nh lửa bừng bừng bi tối, lau sậy đứng im trong đm thiếu gi. Sau cơn mưa động, sng by giờ khng cn ồn o nổi loạn. Đn chim chẳng sợ bng đm s xuống đa bỡn với bọt nước. Khoảng giữa nền trời trong vắt, my cuộn thnh đọn, chập chng ở đường mặt biển. Thoắt chốc, trước mắt Phượng, chng bắt đầu dập dềnh chuyển động, biến thnh bầy gấu trắng bắc cực g lưng phục phịch, dắt du nhau trn những mảng băng xanh lạnh mướt. Ngư mặc o chong da th vc gậy di đằng sau, r r trong họng một m thanh ngầu đục. Mũ lng che gần hết khun mặt, chỉ c cặp mắt le ra nh sng lạ lng khiến Phượng rng người. Chiếc gậy trn vai Ngư vụt ho thnh lưỡi gio. Ngư vung cnh tay chm phập xuống mảng nước đ dầy, những mảnh băng bắn tung lấp lnh, từ bầu trời đm xanh đm thẳng vo mặt biển. Bầy chim trng băng nhọn oc ku thất thanh, bay tứ tn. Phượng nhắm nghiền mắt trong nỗi sợ hi khng cng.

Khi Phượng tỉnh dậy, đm trn trề. Đm thanh nin quanh vng lửa đ biến mất, chỉ cn lại vi khc củi chy dở lụi tn trong mớ tro than. Ngoi khơi, đn tu xa tắp hầu như lặn chm trong biển, sng đập nhẹ lao xao với gi vừa nổi. Chợt tiếng cười khanh khch cng chn người a tới sau lưng. Chưa kịp ngoi nhn, một bng trắng m nu một thn thể nu đầy, trần truồng đổ xuống từ đồi ct. Phượng nhận ra ngay mi tc bồng của c gi du mục rớt tận đường rnh đy lưng. Tới gần mp nước họ dừng lại, đột ngột nhập hẳn vo nhau. C b co cặp đi nở nang quấn cứng dưới vnh mng của chng trai chỉ cn manh o trắng mỏng manh, đang dạng chn cử động dồn dập, vừa cố giữ thăng bằng trn mặt ct nho mềm cuộn trong luồng nước rt. Quỳ trn ct kh, Phượng mở bưng mắt, hai g ngực nhức căng. Hơi thở gấp rt của g trai v tiếng đứa con gi lc gầm gừ như th mắc bẫy, lc r ln như chim săn thấy mồi rung đứt những sợi thần kinh run rẩy của Phượng. Nng đang tan thnh chất lỏng, như ngọn nến chảy trong mồi lửa. Phượng ngước nhn trời cất tiếng go bất lực. Khng, Ngư, đừng phủ dụ, em kiệt lực rồi. Tận cng tnh yu của anh chỉ l sự chạy trốn. Nhưng điều g ? Em muốn, ngay by giờ, được đốt chy, bung m với hai thn trăn quằn quại trước mắt kia. Em khng đi tm, khng đợi chờ nữa. Khng thể l vật tế thần cho tảng đ m dương.

Ngoi ra nước, đứa con gi bất thần ht ln một tiếng gọn kh, m dại, x toang mảnh vải cuối cng cn thng trn vai g thanh nin. Cả hai tấm thn quắp vo, x nhau đổ xuống. Thấp thong manh o lnh đnh tri dần ra khơi. Cnh chim hoang xoi thnh thang trn mặt sng.

Bỗng nhin Ngư lại hiện ra lừng lững giữa nền trời băng xanh lạnh gi, gương mặt vương vất buồn dưới nh trăng yếu nhạt. Chng ci xuống, đưa tay vớt chiếc o ướt rng, rũ liệt như hnh hi của Phượng, cất giọng trầm, năn nỉ :

- Đừng bỏ cuộc, đứng ln đi, em sắp đến nơi rồi.

*

Chẳng thể ngờ một ngy, trong cuộc hnh trnh ho giải cho Ngư, Phượng đặt chn đến chốn ny, nơi m tiếp gip với mặt biển l sa mạc ct. V sau hằng h sa số những lằn kỷ h vẽ trn ct vng chy lại c thể xuất hiện vng xanh xm mng lung của khu rừng đầy thng v những vm cy l bạc. Nhưng khu rừng khng dầy như Phượng tưởng. Sau n, một bn l đồi đ, bn kia l con đường ẩn giữa nhiều loại cy cong cnh dan du. Những con chim đang nhẩn nhơ trong khng gian im kn, nghe hơi lạ xục bay ln, trốn lủi vo cy cối. Thế rồi cuối con đường dẫn đến mảnh sn vắng, phơi trần một ngi nh nhỏ c nhiều khung cửa knh. Mi lợp bằng đ sng phản chiếu, hắt ln hng dương cao vt sau nh, từng vệt nắng. Bn cửa ra vo chặn một khối đ to độ nửa thn người, lồi lm nhiều dấu biển. Gi nổi từ ngoi khơi, ht qua cnh rừng, rồi xoy trn trn đầu cc ngọn cy. Những cửa knh trần v sự vắng lặng quanh ngi nh vừa thu ht lẫn đe dọa. Phượng mon theo bờ cy đi vng ra sn sau. Đy đ những hn đ nằm ngồi lớn nhỏ, xm v trắng ngổn ngang. Dưới chn tường đầy cc lon sơn nhiều mu chồng chất, lẫn lộn với dao, đục, đ mi, cọ vẽ.

Người đn ng ấy xuất hiện lc no Phượng chẳng hay. Nng sut thốt tiếng ku khi chợt thấy thn hnh cao, cn đối trong bộ quần o đen lạ lng giữa nắng. ng ta khng c vẻ ngạc nhin về sự c mặt của c gi, nh mắt hết sức thản nhin. Phượng ấp ng, nng chỉ kịp ngượng nghịu chớp nhanh đi mắt, th người đn ng ấy đ quay lưng, để rớt lại một cu ngắn gọn: - Phi sau ny khng c lối ra ! Bấy giờ Phượng mới nhận ra dng đi khập khễnh, tay phải cầm nạng, v một ống quần rỗng phất nhẹ.

Khun mặt cn nt trẻ trung nhưng vẻ cm lặng vừa cuốn ht lại lạnh lng m ảnh Phượng suốt cả buổi chiều nng trở về bi biển. C lẽ v nh nhn, dng dấp như đ gặp, đ quen. Khng, một điều g lạ thường, ray rứt hơn thế nữa. Khi trời đ tối, Phượng d dẫm trở lại con đường nhỏ. Căn nh thoang thong nh đn sau rặng cy m u. Bất gic nng nhn xuống, quần o mượt m hơn bộ bụi đường lc ban trưa. Phượng bước ngập ngừng về phi những khung knh vừa bật sng. ng ta đ đứng giữa căn phng đ như cố đợi chờ, ống điếu ci trn miệng, vnh mi dưới trễ xuống cng vi sợi tc rơi trn trn. Cnh cửa mở ra, v c gi bước vo, mắt mở to thch th trước mun mu sắc tưng bừng dưới những ngọn đn chiếu sng. Những vin đ đủ cỡ được đẽo mi hnh dạng khc biệt, v được sơn vẽ ln nhiều hnh ảnh, by trn kệ v mấy tủ knh. C say m nhn, tựa ngy cn b theo mẹ vo cửa hiệu đồ chơi lộng lẫy. Người đn ng khng ni cu g, im lặng thả khi nơi ghế sofa trắng giữa phng. Cho đến khi c gi quay người, bật tiếng ku sững sờ trước một hn đ chỉ to hơn nắm tay, một nửa sơn trắng th ngăn chia với nửa kia đen bng bằng một đường cong sắc nt. N được by ring biệt, k trn ci n bắn chim mu gỗ cũ qung sợi dy cao su kh quăn tt. Mắt khng rời hn đ, c gi lắp bắp :

- Sao lại thế, sao m dương lại ở nơi ny!

Người đn ng chẳng biết nghe thấy g khng nhưng đ đứng dậy, ln tiếng:

- N chẳng lạ g!

Giọng bung thng, hơi gằn khiến c giật mnh. ng ta bước tới, g đầu ống điếu vo ci gạt tn gần đấy, chiếu vo mắt c ci nhn khng chớp, nghi ngờ, rồi chợt hỏi: - C hn đ tự nhin đ y như thế, c muốn xem khng? C gi như cn trong mơ, lẳng lặng gật đầu.

*

Đồi đ khng cao lắm nhưng đủ thấy biển xanh vy kn bởi dy ni l nh v bi ct ngoằn những lằn ngựa vằn vng đắm. Người đn ng sng nay vẫn h tiện lời ni, chống nạng v leo rất chậm nhưng khng gặp kh khăn g, như thể đ ln xuống v cng quen thuộc. ng ta dừng lại ở một gốc cy, cnh vươn khỏi bờ đ. Bầu trời nhiều my, khng kh nặng. Dưới kia, lũ chim hồng đang gục mỏ đo bới trong một đầm ct cạn. Tiếng nước vỗ dồn dập thật gần. Người đn ng vẫn im lm từ lc ln đến đy, nhưng gương mặt v nhất l nh mắt đột nhin trầm trọng. D biết nng chờ đợi, ng ta chỉ khẽ nhếch miệng rồi đến dựa vo thn cy cheo leo, quơ nạng chỉ xuống dưới su. Phượng bước lại gần, hồi hộp. Gi bắt đầu thổi mạnh. My đen chốc đ chiếm lĩnh bầu trời dọa nạt. Nhưng từ đ trng xuống, vẫn thấy r một dng nước bạc chảy xiết giữa sườn đ dốc bn ny v triền đất đầy cy rậm rạp bn kia. Vừa ci nhn, nng ht ln thảng thốt, chới với nu lấy cnh cy chĩa trong khng. Con sng khng rng nhưng nước dội vo một khối đ trắng đen kỳ dị, đổ nằm giữa lng, ồ ập v giận dữ.

Cng một lc, người đn ng đứng sau lưng cũng bật ra một m thanh th đặc. Rồi tức khắc dang vng tay vũ lực m chong c gi, chiếc nạng hất ngang, cả hai ng lăn trn nền đ. Trời tối sầm v gi cuồng ln. Chim chc sợ hi đập cnh hoảng loạn. Mưa đột nhin quật xuống những hạt nước trn vo đng cứng. Người con gi bị dằn trn mặt đất sững sờ nhận ra trong cặp mắt g đn ng đang miệt mi v tuyệt vọng dốc sinh lực trn c, cũng một nh nhn dy chết của loi c mắc cạn. Giận dữ v đau đớn, c vừa vng ln với tất cả sức lực vừa ht khản :

- ng l g của Ngư ?

Người đn ng bị hất mạnh bất ngờ im lm một lc, rồi ngồi dậy, m mi tc đ sũng mưa trong hai bn tay, giọng đặc sệt :

- By giờ n ở đu ?

Cũng lc ấy, ở một đường vĩ tuyến ngt cao, mặt trời vừa le ln tia sng đầu tin sau những thng di ẩn nấp. Ngư qy giữa một hồ băng trong suốt. Trong đến nỗi vừa ci nhn đ hiện ra r rng khun mặt hm su với vnh ru tua tủa của bao nhiu ngy thng tự lưu đy. Chng đưa bn tay mang găng da th vuốt ln từng trũng mắt. Mặt băng bỗng lung linh bng Phượng, những sợi tc nng bện vo nhau xơ xc, hai con mắt đui di vẫn đen ly nhưng buốt su uẩn ức. Ngư vội vng ci xuống kề đi mi nứt nẻ. Phượng n trnh quay đi, dội tiếng cười rờn rợn :

- Anh đ hi lng chưa ? Chạy trốn cng đi tm định mệnh !

m thanh sắc cao, vọt ln đồi ni trong khi Ngư gục xuống trn mặt nước đ đang chảy ra, tan loang hnh ảnh nhập nho của hai khun mặt thanh nin tươi trẻ lẫn lộn vo nhau. Hai g con trai đa nghịch đuổi chạy trn đồi đ. Người trẻ hơn cầm n tm chim. Thuở xa xưa, vng biển ấy hoang dại hơn cả by giờ, chim về từ bốn bể, vui th trn ngọn đồi đầy ắp những chm tri đỏ ửng cuối h. Chng trai lớn tnh dịu dng, khng thch bắn chim, nhưng mỗi ma về đy nghỉ hạ thường theo em ln đồi ngắm mu biển v ct. Chng ta hay đứng dựa gốc cy chnh vnh bn sườn đồi, để từ đ thấy cả cửa con sng rạt ro chảy qua lng đ. Đặc biệt đ ở đy hnh dạng lạ lng, mu sắc biến ảo như thể một ci tạo ring tư, kết hợp m dương dấu kn của trời đất lc hỗn mang. Thằng em giương n nhắm con chim đang khoe đui xanh ng, bay s theo hướng người anh mải ng dng sng. Sợi cao su căng ln, bật rung dưới sức ko mạnh, vin đạn đ nhọn hoắt lao đi. Chỉ một giy thi, một tiếng ku thất thanh rớt từ trn đồi, rt xuống vực, rồi tắt ngấm. Cng lc ấy, con chim may mắn thot đạn đập cnh hoảng hốt bay vt ln ngọn cy.

Ngư điếng người ngửng theo bng chim. Lưỡi dao vẫn dng đục băng săn c sắc nhọn vung ln cng tiếng gầm thống thiết. Như mn nổ từ đy su, mặt băng chấn động nứt tung, lộ một hố trống su thẳm, ht trọng thn thể thằng anh như dưới một lực cuốn v hnh cuồng vũ. Hoảng hốt quăng dao, Ngư cuống qut th tay chụp giữ anh mnh, nhưng hắn đ rơi xuống đy, nằm sấp trong dng nước, chn sng sượt trn một tảng đ chặn giữa con sng. Nước sủi ngầu bọt chung quanh, nhưng khng che lấp được hnh th khoanh trn hai nửa trắng đen huyền hoặc. Khi Ngư đứng dậy, mắt chi lo, cuống cuồng nu giữ. Phượng xo tc, hai cnh tả tơi đang bay về phi mặt trời lo sng.

t lu sau trời lại thật trong. Chim chc rủ nhau ru rt trn ngọn đồi c người đn ng đứng sững nhn ra biển. Thật ra ng đang ước tnh khoảng cch từ nơi đy tới vng băng hồ gi buốt. Chắc chắn n khng di bằng thời gian đằng đẵng tri qua, kể từ buổi ng tỉnh dậy với một ống chn dập nt trn tảng đ. N chẳng thể mnh mng hơn ci vắng lặng của căn nh khuất sau rừng cy. Cũng khng cm nn hơn những hn đ ng đ đẽo mi sơn phết thay cho từng giờ pht m nỗi hận đau khi ci nhn ci chn cắt cụt chồng cho với sự quay quắt, lc hồi tưởng khun mặt trẻ dại thn thiết của thằng em. Nếu c gi ấy khng đặt chn đến cửa nguồn ny, ng cứ tưởng tất cả sẽ mi rộng thnh tan tc nhưng đồng thời vy khp như ngy thng vi lấp tuổi trẻ nơi đy. ng cũng như Ngư, tự giam cầm biển kn. Nắng cho mặt nước sng, gi la bung vo đất liền, nhưng người đn ng ngỡ mnh sắp cuốn ra khơi. Cửa biển đang mở ra, mở rộng v cng. By giờ đến phin ng khởi sự hnh trnh đi về phương bắc.

Người đn ng ấy đ qy trn mặt đất, hai tay thnh khẩn khp lại vạt o đẫm nước trn khun ngực trần của c gi, xốn xang lời tạ tội về hnh động nhất thời trt hận ln c. Cặp mắt phượng nhn ng, mở to cm lặng. Sau khi cho biết Ngư đang ở nơi no, người con gi đ đứng dậy, lững thững xuống đồi. Khi ấy trận mưa đ cũng vừa ngưng, hồng hạc lại họp đn la đ bnh thản nơi cửa con sng.

(đầu năm v ngy nhập xun 2000)