Mai Ninh

 

Mai Ninh

 

Những chiếc ko sau cơn địa chấn

 

ng ta bị giục ln xe lc 2 giờ chiều, khng kịp ni. Người đn b leo sau chắn ngang cửa, che mất c gi đứng dưới đường. Giọng c lẫn giữa tiếng người gọi nhau v trong gi la dưới mấy tấm tn đập mải miết :

-         ng nhớ nằm nghỉ v thưởng thức tr nh vua đấy.

Xe bắt đầu lăn bnh. ng cố dướn đầu khỏi tấm vai dầy của b ngồi cạnh, tm c ta. Tấm khăn c mấy đường kim tuyến quấn cổ mu xanh ngọc ng đ quen thuộc cả tuần nay, lấp lnh trong nh nắng hiếm hoi, đang li xa dần. Con đường bỏ lại xm, trống. So với sự nghing ngửa chng mặt, hoang tn hai bn th n trống trải phẳng phiu lạ kỳ. Tất cả những vật v, ngổn ngang cy cối, cửa nh, xc xe xc tu, bảng chỉ đường chồng chất bn tri bn phải chặn đứng tầm mắt, chặn đứng cả biển. ng cng thấy con đường v tận. Mọi người yn lặng, vi tiếng ngp mệt mỏi lọt qua mảnh giấy khẩu trang. Khng ai ni g về mục đch của chuyến đi, về điểm đến.

Trn xe chỉ c một b mẹ trẻ với đứa con trai khoảng 4 tuổi ngồi đối diện với ng, ngoi ra đều đ xấp xỉ su mươi hay hơn nữa. Chẳng chật g cho lắm nhưng b bn cạnh thỉnh thoảng lại nhc nhch như thể chiếc vy nu đọng muối biển, mặc đ nhiều ngy khiến b ngứa ngy. Mỗi lần xoay người l chiếc vy sột soạt, ci giỏ vải trn đi b ta lại chực rơi xuống chn. ng phải vội chụp ln v nhận thm ci gật đầu cm ơn. Vi người trong xe bắt đầu cởi khẩu trang, ng cũng gấp lại mảnh giấy phin xanh c sợi thun đeo tai đ vng xỉn. Nghĩ thầm mnh nn vất n đi, bẩn qu rồi, hy dng ci bằng vải con b mới cho sng nay. ng đưa mắt tm thng rc trong xe. Khng c. Nhưng vừa nhướn người ln để đt chiếc khẩu trang vo ti quần th qua khung knh, ni rc khổng lồ hai bn đường lại đập vo mắt. Một thứ rc chưa từng thấy, nằm trong đ th kh lng ra khỏi. Những con người như ng, như c gi, như anh bc sĩ, đang lom khom trn bi phế thải ấy để miệt mi tm kiếm. Nhưng tm g? Tm thế no cho ra? ng khp mắt, tự nhủ cuộc hnh trnh cn di, vừa bắt đầu thi. Mnh cần uống một cốc tr, mnh cần biết bao.

 

***

 

Anh bc sĩ đ rt cho ng v c gi một bt tr nng cch đy hai ngy. Mi mắt anh chng dầy khiến lần đầu gặp nhau, thấy anh nằm ngửa trn miếng vn tu ng đ tự hỏi sao anh ny c thể ngủ dưới những tia nắng trưa đm thẳng. Rồi hai hm sau, cũng vẫn trong thế nằm ấy giữa mn tuyết tri ma vật vờ cng gi. Nhưng thật ra anh ta khng ngủ, anh đang nhn trời bằng một lằn mắt mảnh như một đường bt lng nhưng rất sng. Chẳng thế m khi ba người họ cng đo bới, chnh anh đ nhận ra mấy nt chữ khắc li ti trn chiếc ko của b ngoại c gi, dưới lớp gạch đất nho nước biển. Anh cầm ln v c ta đ vội giật lấy, nng n trong hai bn tay, sững sờ. Ngồi trn một cột nh gẫy, c lấy vạt o tỉ mẩn chi hai lưỡi ko bm đầy bn ct, chỉ lộ ra một nửa nt tn Yumi của b lo vừa đng bảy mươi vo ci ngy sụp đổ ấy. Hai người đn ng ngồi xuống cạnh c. ng gi dựa lưng vo thn chiếc xe hơi chổng bnh ln trời. Một cnh cửa xe vẫn cn nguyn tấm knh, gắn miếng nilng che nắng in hnh nhn vật Manga với hai con mắt xếch chiếm gần phần ba khun mặt, trn ci cằm nhọn hoắt. Vợ ng đ mua cuốn cuối cng vừa pht hnh, chưa kịp gửi tặng sinh nhật thằng chu nội. Ở tiệm sch, b cầm trn tay rồi đặt xuống, than phiền :

-         Sao bọn nhỏ by giờ thch mấy ci tr bạo lực đến thế!

-         Ừ, hay mnh tm mn qu g khc.

B lại cầm ln, thở di :

-         Nhưng n bảo chỉ xin ci ny.

Tuyết đ bớt dầy hơn trong đm, vi nụ lững thững, bm vo chiếc mũ len đỏ của c gi v trn cnh anh đo đang run rẩy vỗ về một ngi nh gỗ đ sụp hơn nửa mi ngi. Anh bc sĩ chăm ch ngửng nhn những nh hồng qu tươi. Anh nhớ sng ngy hm ấy, mnh đ mỉm cười khi bắt gặp hng cy chớm nở hoa bn đường tới bệnh viện, v thấy an tm cho một ngy đặc biệt bắt đầu. Cn by giờ, ma xun trn cy kia đang bung ra nụ cười phản bội, chế nhạo lng tin của anh.

Khun mặt xanh xao, mỏi mệt của c gi ngồi cạnh lc ny d g cũng nhiều thần sắc hơn con b Mayu 10 tuổi. Mọi người đ cố gắng chăm sc c nhỏ trong thời gian di để chờ một lần ghp thận. Anh v đồng nghiệp hi vọng rất nhiều vo cuộc giải phẫu. Mayu được người ch dẫn đến bệnh viện một hm trời u m hơn thế ny. Nụ cười của đứa b gi khi anh đưa cho vin kẹo chanh đ xoy một lm trn giữa m. Trn bn mổ 3 năm sau, Mayu đ cố cười với anh nhưng đồng tiền khng trn nổi. Mấy ngn tay trắng xanh nu chặt vạt o anh chỉ vi pht trước khi anh ra khỏi phng. Trước khi đất đ chuyển mnh ngay dưới sn bệnh viện.

C gi đ lau xong chiếc ko, đặt n ln đi. Anh lại ng mi tc so le của c, bn tri lưa tưa ngắn ngang cằm cn bn phải di gần chấm vai. Anh ước gi c c thể nhn ci ko với lng mắt long lanh của một đứa b gi đang thch th cắt vụn những mảnh giấy mu rực rỡ. Ngoi xa, nụ tuyết to như những bng anh đo bay trn biển xm.

***

 

Chiếc xe chạy vo một khu vườn rộng, cy cối bao la v khng kh đầy hương thơm. ng ht thật su nhưng khng nghĩ ra n thơm loại hoa l g. Thnh gic của ng đ nghẽn. Nếu vợ ng c ở đy, b sẽ nheo mắt, chế diễu ci mũi bt kn của chồng trước khi kể ra vanh vch cc mi hương đang lan tỏa. Gi b cũng ở trong khu vườn hong đế ny, b đ mất biến rất nhanh vo cy cối. Mọi người thủng thẳng xuống xe, ai cũng mệt. Họ từ tốn đi vo tiền sảnh của dy nh xy thẳng gc với gian chnh. Ban tiếp tn gập người cho v họ cũng ci đầu cho lại. ng đến ngồi trn tấm chiếu thu, khi cầm tch tr ấm trong tay, ng nghĩ đến lời c gi dặn với theo lc ln xe. Hương tr thơm như nắng xun, nhưng chỉ một hớp thi ng đ thấy nghẹn như nuốt một thứ nước qu ngọt. Người đn b mập mạp đẩy chiếc ti vải lại gần ci ba-l của ng, nghing sang hỏi :

-         Chng ta c được thăm viếng dinh thự nghỉ mt của hong gia chứ?

-         Thưa b, chng ta đợi xem.

-         ng đựng g m nặng thế, cn giữ được nhiều thứ lắm ?

ng định hỏi :

-         Mấy mươi năm đời người chỉ thu lại trong đ, vậy m nhiều ư ? Ngay ci ba-l cũng l một nhặt nhạnh.

Nhưng thi, ci ti vải của b ta xem ra chẳng gom được g mấy.

 

Hai ngy sau khi c gi c được ci ko của b ngoại Yumi th đến lượt anh bc sĩ. Biển ngng cuồng từ đm tiếp tục dồi ln những ngọn sng. Chng đập vo bi từng lọn lưỡi ngầu bọt. ng đ mệt trong suốt mấy ngy cng anh ta v ba, bốn người đn ng khc ko rỡ mớ xc tu, sườn nh, thn cy, dy điệnHọ chẳng lm được l bao v phải dnh nhiều thời giờ cho những bới tm tỉ mẩn. Biển từng xanh mơn mởn ấy đ chồm phủ ln mảnh đất ny bao nhiu cuộn nước vũ bo. Những thn rắn đen oằn oại để lại lớp phế thải mu ch, nho nhoẹt, đục bẩn. Tảng tường sụp m ng đang ngồi ln sơn mu da trời, trong khi khoảng khng cao trn đầu xm xịt my. Bỗng nhin ng buồn ngủ khủng khiếp, giương mắt ng quanh tm một chỗ nằm th c tiếng người bật ku pha xa. Nửa người trn anh ta bị che sau đống g trắng hếu, hnh như một ci tủ lạnh đổ nghing. Nhưng ng nhận ra ngay ống quần vng nghệ v đui o bờ-lu của anh bc sĩ th khỏi tấm poncho mu cải u anh đ tm được trong sng biển tp vo bờ. Chẳng cần đến gần, chỉ nghe tiếng o hay a g đ hực ln l ng biết anh ta đ tm được một vật g xứng đng. ng bỗng tỉnh to hẳn, nhỏm ngay dậy. Bộ mặt thường đăm chiu dưới cc lọn tc dnh bệt, ướt đầm của anh bc sĩ sng ln như c nh trời h ra sau một vầng my nặng chĩu rọi tới. Anh đến gần, cha vo ngực ng một chiếc ko đui di, thanh mảnh, sng bng khng ngờ.

-         Của anh ?

-         Khng.

-        

-         Gần như thế.

Thấy ng gi ngước mắt dọ hỏi, anh tiếp :

-         Ko dng trong phng giải phẫu.

ng chợt y ny, c phải chiếc ko anh ta đang cầm trong tay ngy hm ấy ? Chắc khng, bệnh viện cch xa đy mười cy số. Anh bc sĩ đ ni l mnh khng chủ tm g cả. Anh đ tới miền duyn hải ny 3 năm trước với ci xch tay v một ba-l trn vai, khng gia đnh v nh cửa, ở trọ trong căn phng dnh cho bc sĩ nội tr của nh thương, anh tự thấy mnh chẳng c g để mất. ng đ mất rất nhiều, nhưng sau khi nhặt lại được chiếc ko cắt cy v xiết lấy đầu vai vợ mnh trong tấm dạ xm th ng khng cn cht định bới tm g cho mnh nữa.

Iwako, đứa con của đ. Ngay từ ngy hội anh đo xa lắm, ng l g con trai mười chn nối bước theo sau, mắt dn vo hai bn chn mang guốc đỏ của c gi thoăn thoắt luồn qua cc bụi dược thảo v cy cầu gỗ bắc ngang hai bờ suối trong vườn cảnh thnh phố, cho đến ngy nng mặc tấm o thu hoa v chim phượng đứng cạnh ng lm lễ thnh hn, v ngay cả trong buổi chiều bạo chấn ấy nữa, Iwako lun l tảng đ vững chắc của ng. Mỗi sng dựa vai vo đ, ng nhn mặt trời l dần trn mặt biển với niềm tin rồi sẽ c ngy cả hai đưa nhau ln ngọn đồi cao xa kia, để ở lại đ với hong hn min viễn. Như cha mẹ ng, như cha mẹ Iwako, như đ ni.

Chỉ trong một nhy mắt, rng mnh nghing đảo, quay như hn bi trong chiếc đĩa xoy thi, Iwako đ bị cy to bất thần trốc rễ, đ xấp trn mặt đất lung lay. Ci ko sắt to nặng, Iwako đang dang hai cnh tay dập lại để cắt mấy cnh l su ăn, rơi gc ln đi. ng đ đặt anh thợ ở lng bn rn ci ko ấy khi hai vợ chồng dọn về vng biển ny. Iwako nằm xấp, khng nhn thấy căn nh họ mới sơn lại cc cnh cửa xanh vừa tan tnh trn mặt đất. Một trong những cnh cửa vụt tới, rớt trn vại nước mưa. Nhiều miểng snh ghim thẳng vo chn, ng khụyu xuống với ci gu đang mc nước để tưới bụi hoa bươm bướm tm. Nhưng vợ ng l người của đ, b thản nhin ht thở hơi đất cn ấm vo 3 giờ chiều, kin nhẫn chờ đợi ng cuống qut khập khiễng đứng dậy, cố sức đẩy cy to sang bn v lật b trở lại. Iwako mở mắt, mấy nếp gấp ở đui mắt mỉm cười, bn tay nổi những lằn gn xanh chạm vo ống chn ng, đầy mu. Hm sau, người ta gip ng đem b đến một sn trường, họ đắp ln b một mảnh khăn dạ xm. ng m vai vợ, m tảng đ đ từ chối thin chức của mnh. Ba ngy sau, ng đi theo người ta- Iwako v những người khc, trong đ c c gi v b ngoại Yumi - đến mảnh đất cn trống trong nghĩa trang.

Tất cả đ đi ra, ngoi một người cn nghing xuống ngi mộ mới đắp. Bấy giờ ng mới để mi tc bn di bn ngắn tua tủa của c gi chưa quen. Cả hai cng bước khỏi vng đất khng tiếng người để rơi vo một khng gian tịch rỗng khc. Sau khi đ ăn hết miếng bnh bột gạo v củ cải muối ng đưa cho, c gi bỗng cất tiếng, giọng c kho kho như tiếng chim biển trong mưa :

-         Hm ấy Yumi đ định đi Tokyo nộp bản thảo Cơn bo cuối.

-         Yumi.. ?

-      Nhưng chu cản đừng đi. Yumi m mộng văn sĩ mi chưa thnh. Chu bảo thch Yumi mở tiệm cắt tc nghệ thuật v dạy ma hơn viết văn.

-         Cắt tc nghệ thuật ?

C gi vụt đứng dậy lắc lắc đầu. mấy ngn tay di di giữa trn như thể muốn gạt bỏ khỏi đầu một nghĩ đen. C bước về phia biển, tấm bảng tiệm bn my mc điện tử nằm dưới chn ku lập bập. Nhưng chỉ pht giy đ quay trở lại, tay hất mấy sợi tc xa trước mắt ra sau.

-         B ngoại Yumi c đi bn tay tuyệt đẹp, ng biết khng. Bn tay ấy li hai ci chn chu ngoại ra khỏi bụng mẹ trước ci đầu của n, vo nửa đm trời bo, cy ku răng rắc quanh nh. Rồi cũng bn tay ấy đ rửa sạch, lau chi những vệt mu trước khi mặc o liệm cho con gi sng hm sau.

ng chưa kịp ni, c đ nằm xuống tấm tn, hai đầu gối co ln ngực, li cổ chiếc o len ln tới cằm v ko vạt xuống tận mng. Một đn chim yến trốn biệt ma xun cho đến by giờ chợt bay ngang, vẽ mấy đường cong mềm mại rồi vt đi, thả những tiếng ku chiu chu. Khi c thức dậy mặt trời đ lặn hẳn, biển tm thẫm. Khng một nh đn của những con tu xa. Tất cả đ bỏ đi, đ lịm chết sau cơn đại cuồng của sng.

Hm anh bc sĩ tm được chiếc ko ẩn giữa chiếc tủ lạnh v ci thng nhựa, c gi bảo phải ăn mừng. Họ cng đi về dy nh tạm tr cho nạn nhn v cư, tm một gc nhỏ v mở ra hai hộp nui lạnh, anh bc sĩ xin được bnh tr nng. Đến nửa đm trời đổ tuyết, ng nhn mn sng trắng lờ nhờ hắt hiu ngoi cửa sổ, rồi ng lại chng thanh nin v c gi trẻ nằm bn. Tuy cn con trai, con du v thằng chu ở bờ ni bnh an bn kia, nhưng bỗng ng thấy mnh mồ ci c độc khng khc g c gi v anh bc sĩ. Iwako đang xn cnh to su, b ngoại Yumi mới tỉa chưa được nửa mi tc cho chu gi. Cả hai đều đang lm một động tc nằm trong đời sống, rồi đột nhin họ rơi vo lỗ phn tm, quay tt m, tối đen, mất ht. ng khng kịp từ vại nước chạy đến li vợ ra trước khi thn cy nho xuống. C gi chẳng chụp được bn tay b ngoại vẫn cầm ci ko cắt tc, để nu b lại lc con rồng biển chồm vo, ngốn ngấu hớp ra khơi.

Người tiếp tn đem đến hai đĩa bnh đậu đỏ. B ngồi cạnh li ra dọn chỗ. ng vội cầm ba-l để ln lng, đầu ci ko cất trong đ đm vo đi. Nhưng chẳng phải cc thớ thịt giữa chn m l ruột ng đau nhi. Người đn b nhn ng nhu my, lập lại cu đ hỏi :

-         Sao thế ? G m nặng thế ?

 

***

 

Một buổi chiều, lc đợt tuyết cuối của năm đ thực sự chấm dứt, mặt trời xuống ngang mặt biển hắt ln nh tm hoang dại. Họ cng ngồi ngắm hong hn, cng nhn ra dềnh nước yn lặng, loang long mnh mng. Lũ hải u đ thản nhin về đậu đ đy trn bi phế thải, chẳng cn quc ln những tiếng ku thất thanh, hi sợ đất trời đảo lộn. Họ, ng gi, anh bc sĩ, c gi v c thm dăm người nữa đ ngồi với nhau. Họ chưa di tản, cn ở l lại đy, nhưng v cũng chẳng biết tm g hay l khng cn g để tm cho chnh mnh nữa nn họ theo c gi, ng gi v anh bc sĩ lục bới, m mẫm trong ci hiện trường v tri v thanh ny. Biết đu cn một tiếng ku, một hơi thở, một nhịp tim đập no đ. Biết đu cn một ci g c nghĩa cho sự tồn tại của họ. V biết đu, bỗng nhin họ lại c niềm vui khi gặp được những chiếc ko giữa hỗn mang đổ nt ấy. Khi cầm trn tay, chng khng cn l biểu tượng của cắt chia, phn xn, khot tỉa, chng l sự thn thiết dịu dng của đời sống trước ci ngy hm ấy. Chng cũng l sự ngấm ngầm chia sẻ giữa họ về một đời sống vẫn tiếp diễn. Chẳng lẽ đời sống chỉ hiện hữu trước cơn địa chấn v đỉnh cuồng của đại dương.

 

V hm sau, ở cch đấy hơn bốn ngn cy số ti thấy, trong bản tin thời sự, những con người đang loay hoay ci tm như thế, bn cạnh mấy chiếc xe xc xe cẩu đang xục ln tất cả thứ g chng bốc được. Một trong số họ đ đưa ra trước ống knh chiếc rổ đựng những ci ko nhỏ to, mũi thẳng mũi cong, đầu trn đầu nhọn khc nhau. Rồi người ấy quay lưng, cầm rổ trở về với mấy người bạn. Tất cả sững lại, những mảnh giấy bo cắt xn chồng cho ln nhau. Một bức tranh giấy dn hỗn độn hnh thể v mu sắc. Khng tn, khng tc giả.

Mai Ninh

Bretagne, thng 7/2011, mưa.