Mai Ninh

 

 

 

Mai Ninh

 

 

 

 

Rong Đm

 

 

 

 

Du leo ln khỏi con dốc th trời vừa ửng nắng. Nng khng muốn dừng lại d thấm mệt, hơi thở ngắt qung, nhưng c tiếng chung xe đạp lẻng kẻng đằng sau. Du vội tạt vo đm cỏ kh cao đến đầu gối, giơ tay che nắng, nheo mắt nhn. Người đn b mặc o đầm xanh đạp xe đi tới, ci giỏ my pha sau đầy hoa cc trắng. Du nhận ra b ta ở bn kia đồi thng, thường xuống biển tắm mỗi chiều. Thấy Du một mnh, b nhướng mắt ngạc nhin nhưng chẳng hỏi g, đề nghị chở nng đến cuối con dốc. Du lắc đầu cm ơn. Chiếc xe đạp cng giỏ cc thong chốc đ mất ht. Thay v tiếp tục con đường đổ xuống bến xe về thnh phố, nng lững thững rẽ vo một lối đi nhỏ. Hai bn nhấp nh những đụn ct, v dưới kia, xa hơn, l biển. Đy đ từng lm sậy vươn cao, c đm tươi xanh, đm đ vng. Tất cả c vẻ hớn hở sau đm mưa vừa qua.

Mới đm hm qua thi ư?

Khng, đ như từ nhiều ngy thng trước...

 

 

 

Khi hắn ngừng xe, ti dang chn nhảy xuống. Vừa cởi ci nn mt, một luồng gi mt khẳn mi biển thốc vo mặt v tc. Hắn chỉ cho ti căn nh mi ngi dựng st một bờ đ, tường quệt từng mảng sơn vng v xm. Căn nh c hai mng xối di chạy dọc suốt theo mi, dẫn vo thng phi to đựng nước, th sơ, qu ma. Đằng trước, khoảng sn đất trộn lẫn gạch đ cng cỏ dại. Một đống lon bia v vỏ chai rỗng, đủ loại, m quanh gốc cy ng đồng sừng sững giữa sn. Dưới tn cy rộng như mi nh l chiếc bn di ngổn ngang ly đĩa cng dao muỗng, vi ba ci ghế dựa vo gốc cy hay vất lưng chừng trong sn. Ti quay mặt về hướng gi, những bụi cy, cao lẫn thấp, lan tận tới biển pha dưới xa. Trn mu nước xm, những gợn sng trắng lăng quăng di mt mắt.

Xe chưa dựng xong, đ c hai bng người từ trong nh đi ra. Một c gi mặt my trn trịa đưa tay cho. Người kia l c nhỏ tc di ti đ gặp ở bệnh viện. C ta định chạy ra, nhận thấy ti liền sựng lại nơi ngưỡng cửa. Ti m bal đi theo g thanh nin vo trong. Căn nh chia lm ba gian nối liền nhau bằng hai khung cửa khng c cnh. Khoang giữa chen chc bốn ci giường, o quần vất lung tung. Hắn dẫn vo căn ngoi cng. Biển thấp thong qua mảng cửa được che bằng miếng knh rạn nứt. Ti đặt bal xuống chiếc giường sắt k st bờ tường đối diện rồi đến đứng cạnh ci bn gần đấy, trong khi hắn loay hoay thu dọn dăm ba thứ linh tinh trn đ. Bỗng nhin hắn ni:

- C đừng để đến tụi n.

Ti bật cười :

- Anh dụ ti đến xem dn bụi đời lấy kinh nghiệm, lại bảo đừng để !

Hắn cười theo, hồn nhin:

- Ừ nhỉ, ti qun, nhưng ny, muốn khch quan, đừng qu nhạy cảm!

 

Họ c năm người, ngoi hai c gi v hắn ra cn hai g con trai khc cng cỡ tuổi. Một tn l anh trai con b tc di. Tn cn lại gi hơn, phụ trch bếp nc. Buổi tối, hắn chui vo ngủ trong ci xe chở hng đậu ở hng nh. Gian trong cng l nơi nấu nướng v phng vệ sinh. Mọi thứ tiện nghi hơn mức tối thiểu chẳng l bao, nhưng tự nhin ti khng lấy g lo lắng lắm. Cả bọn ngồi ăn nơi bn dưới gốc cy. Mỗi người tự động bầy v dọn lấy phần của mnh. Thường g đầu bếp khun ra một ci nồi hay chảo đựng mn ăn độc nhất. Hnh thức bề ngoi bị đơn giản tối đa, nhưng phải cng nhận, hắn nấu ăn khng tệ. Trong bữa cơm, họ ni cười, chửi thề, chm chọc ồ ạt. Đi khi ti khng hiểu hết mấy cu rặt tiếng lng, đưa mắt nhn g con trai, nhưng hắn mặc kệ, thản nhin. Hnh như hắn cố tnh để ti tự cho chống. Biết đu hắn chẳng đang cười thầm trước bộ mặt thnh thị ng ngh của ti? nghĩ ấy khiến ti đm bực mnh, ngồi thẳng người dậy. Sau bữa ăn, hai c gi rửa đĩa bt chỗ thng phi đựng nước mưa dng cho mọi nhu cầu. Ti đ thấy ci giếng cạnh chỗ đậu xe nhưng c tấm tn đậy kn, sợi giy thừng ko nước đứt một đầu đong đưa.

Suốt đm đầu tin ti trằn trọc trn ci giường nệm mềm xo, quay qua trở lại l những thanh sắt rn kn kẹt. Rồi nghĩ vẩn vơ đến hai cặp trai gi cng ngủ chung trong gian bn cạnh. Lạ đời. Sau vch ngăn, c tiếng ngy to khủng khiếp, một trong hai c gi chửi thề rồi cu nhu: - phải bp mũi, nht khăn vo miệng hắn mới được! Ti mệt mỏi thiếp đi lc gần sng. Tỉnh giấc, nắng rực rỡ đ hắt vo tận giường. Bước ra sn, tn đầu bếp to con đang ph pho điếu thuốc dưới gốc cy. Hnh như bọn họ đi đu hết, chỉ cn ti với hắn. Ti cầm khăn v bn chải đnh răng đến chỗ phi nước, ngập ngừng trước mu xanh nhờ nhờ, một lớp vng phủ trn mặt lặng lờ. Tn kia ngồi xa theo di. Biết thế, ti thục mạnh ci ca nhựa rồi xối o ln mặt nhưng vụng về lm bắn tung te vo người. Chiều hm ấy, mi chạng vạng tối họ mới về. Thằng anh v con b tc ngắn trn chiếc cam nhng ọc ạch, g con trai ti quen chở c tc di o o mt chạy trước, đậu xịch trong sn. Cả năm xm lại khing mấy gi bố nặng vo chỗ nh kho lợp tn ở gc sn, cũng kề bờ đ. Trong đ, sng ngy t m nhn vo, ti thấy ci my pht điện. Dọc theo tường c những đn gỗ di, ở giữa k một chiếc bn rộng với km ko, những đọn chỉ to, đinh găm. V trong gc, ci my khu kỳ lạ. Một thứ mi nồng nặc xng ln. Sau ny ti biết, mấy đn gỗ dng để phơi những tấm da họ đem về trong cc bao bố.

Trong hơn gần hai tuần ti ở đ, sng no bốn người họ đi đu chẳng biết. Tn nấu ăn đạp xe xuống đường mn. Thường chỉ buổi chiều họ mới ở nh. Ba người đn ng lọc da, vẽ, cắt, khu. Tiếng ba đập, tiếng my khu x x lạch xạch. Họ lm đồ da: xch tay, thắt lưng...Hai c gi hon ton nhn rỗi, bữa no gi khng qu lớn, họ ngồi st phạt nhau bằng những l bi, ht hỏng chửi thề, c lc gần như gy gỗ. Rồi hứng ln cười re r, ngặt nghẽo sau một cu chuyện tục. Con nhỏ tc di c giọng cười chi tai v khng dứt. Nhiều khi g con trai trong nh kho phải ht vọng ra: Cm miệng! Con nhỏ chẳng im ngay, cn cố rt ln một trng rồi mới ngừng hẳn.

Chưa từng bắt gặp, nhưng ti biết c ta lụy ma ty qua những thay đổi bất chợt trn kh sắc v trong cử chỉ. Cả g con trai cũng lắm lần lờ đờ gật gưỡng. Lc đ. ti vội trnh xa để khng phải nhận ci nhn soi sc kh chịu của hắn. Con nhỏ trn dễ thn thiện hơn. Sau vi ba ngy đầu, một buổi trưa ngoi sn nắng, n ngồi ở thềm cửa một mnh, tay xc xc bộ bi, thấy ti, n cười, hm răng vng ố thuốc l. Trời hm hấp nng. Ti đứng dưới bng cy luồn tay vo trong o, hong hong cho khỏi dnh da. Căn nh mi ngi trần trụi khng lớp che chắn no khc, nn nắng th nng hi hổi, gi ln l lạnh căm căm. Chẳng hiểu khi mưa bọn họ lm sao? Con b cất tiếng:

- C nực hả, đi tắm đi.

Ti ngoắt tay rủ n đi cng. N nhỏm dậy, chạy liền xuống bi. Ti trở vo mặc vội o tắm rồi bương bả rượt theo.

Khu ny suốt ngy bi vắng ngắt, chiều về mới c vi người từ khu nh pha bn kia đồi thng cch cả hơn cy số xuống đy. Ct khng mịn, nhiều vỏ s nhưng lẫn một thứ mica ng nh huyễn thực. Gần mặt nước, rong ru từng nhnh quấn qut lềnh bềnh. Bi khng rộng, ngay sau l những chm cy, vừa kim tước nở hoa vng cho đến những lọn đui chồn, cỏ gai, lau sậy. Tất cả mọc trn ct, trn những mm đ nhấp nh chen lẫn với những đụn ct mềm mại tạo thnh chỗ ẩn hữu hiệu cho người từ nước chui ln trong những ngy c gi. Con b tới nơi, tuột hết quần o chạy o vo nước. Ti ngẩn người nhn ln da đậm nắng hồng ho khắp thn thể n, rừng rực sức sống. Ti khng thể khng mặc cảm ng xuống bộ ngực v cặp đi xanh xao của mnh. C nhỏ quay lại cười, vẫy gọi. Quơ hai ba vng ti thấm lạnh, chạy ln nho vo giữa hai đồi ct nhỏ, thanh thản nhn mấy con chim biển vục xuống, chi ln trn mặt nước. Con b vừa tiếp tục lặn ngụp vừa cười hng hục một mnh. Lt sau n chạy ln cạnh ti, khng thm mặc lại quần o, nằm di ra rồi tướng giọng ht ci g đ ti khng quen. Ht chn, n ngồi dậy, trồi ra ngoi nắng ngồi cắn mng tay. Nếu ti lao xao cảm xc trước thn thể mơn mởn hồng qun ấy th ngược lại những ngn tay đang chấm mt giữa hai hm răng lm ti ngao ngn. Chng th, vung, v mng mn vo tới thịt. Chực nhớ tới mục đch mnh đến đy, ti gợi chuyện. Con b tnh thật kể hết, từ b mẹ chắc hiện cn ở miền bắc với người dượng ghẻ lun nhn c ta bằng cặp mắt hay hy từ khi c nhỏ bắt đầu c ngực, cho tới qung đời bỏ nh đi lu lổng khắp nơi. Cuối cng, được g con trai cứu thot khi sut bị cảnh st tm đi v xt thấy trong người một gi cần sa. Con b tự nhin thề với ti l n chưa bao giờ đụng vo thứ ấy, m chỉ đứng bn cho mấy tn đầu đảng. Ti khng tiện hỏi về mấy người cn lại, d thm biết thm về g thanh nin. Hắn c sức ht no đ c thể ko ta đến gần bờ vực. Con b lại rất v tư, hnh như ngoi chuyện đnh bi v lm tnh với anh trai con tc di th n khng cần biết thm điều g nữa cả.

Thật t khi ti gặp g con trai một mnh. Thường, sng, hắn đi với đồng bọn, chiều, hắn h hục lm da. Ở bữa ăn, hắn t ni. Cuối ngy, con b tc di tro ln pha sau mt, rồi hai đứa phng đi. Trước đ, c khi hắn tạt qua cửa sổ, nm về pha ti đang ngồi viết ở bn một cu:

- Đừng thức khuya, c bệnh, ngủ sớm đi.

Lại c lần hắn hỏi nhưng khng đợi trả lời :

- Đ chn đy chưa?

Qu nửa đm, họ r xe về. Thằng anh v hai con b l nh, chửi đổng lun miệng. Ti biết chắc bọn họ đ ch chn nhưng chưa say, nhưng hiếm khi nghe g con trai ln tiếng. Sau đ, hắn v c bồ bao giờ cũng chạy xuống bi tắm, trong khi hai người kia hoặc dỡn cợt ht thuốc ngoi sn hay ko nhau vo giường quần thảo. Lt sau, từ bi ct chồi ln tiếng cười khăng khắc rất tỉnh ngủ của con tc di, rồi tiếng nước xối o o dưới hai ống mng.

 

Ti quen dần với gi biển, lắm lc chợt nhn hai bn tay, mấy ngn đ hồng mu mu. Bọn bạch huyết cầu hẳn đang bị trấn p thảm hại trong cơ thể gầy guộc của ti. Ti cũng kh quen với cch sống vừa hoang sơ, vương vi, nhưng lại tiềm ẩn một thứ trật tự no đ. Quen cả với lời ăn tiếng ni th tục nhưng lắm khi chn chất lạ kỳ của năm người ny, cn bật cười theo. Nhiều khi ti muốn tm g con trai tr chuyện, hnh ảnh hắn dịu dng bn giường b mẹ ở bệnh viện hm no vẫn cn l một m ảnh. Nhưng khi hắn c mặt trn khu biển ny th hoặc với hai người đn ng kia khu da, đục cắt. Vả chăng con b tc di lc no cũng xoắn xt bn cạnh. Tuy thế, ti biết hắn l loại người thch một mnh. Lắm lc hắn khot tay, đ chn hất con b tch ra. Con nhỏ lườm lườm c cht sợ hi, nhưng chẳng bao lu đ xấn lại gần. V nếu v tnh thấy ti vo lc ấy l tự nhin c ta hếch cằm, mắt lung ln.

Cch đy hai ba ngy, sau bữa cơm chiều, một bọn ở đu o đến. Mấy chiếc xe gắn my rồ tới, tung bụi m trn con đường đất. Cả trai lẫn gi gần một chục. Thế l bọn họ lại by ra, đồ ăn thức uống, v những chai rượu rẻ tiền. Thằng anh vừa khun ci my ht ra giữa sn l mấy c gi vội lắc lư theo điệu nhạc. Uống đ, ht đ, bọn con trai nhập vo với họ, cả lũ cuồng ln dưới ngọn đn treo lơ lửng đầu cnh cy. G thanh nin thấm rượu, từ bỏ lớp vỏ lầm l hằng ngy, cũng ni cười h ht. Bỗng dưng như nhớ ra, hắn chạy vo phng ko ti nhập cuộc. Đi mắt hắn long lanh niềm vui, lần đầu tin ti nhận thấy.

Tuy thế, vừa qu nửa đm, g con trai đ ra lệnh giải tn d khng kh đang nng nhộn v cng. Thật ngạc nhin, bốn người ở đy lẫn bọn khch khng một lời phản đối, tự động ln xe lao xuống dưới đồi. Đm hon ton yn tĩnh bất ngờ. Ti vo giường lăn đng ra ngủ. Nhưng chẳng bao lu chợt tỉnh giấc, qua khun cửa mở trăng vnh vạnh trn trời, đm trải sng sao. Xa hơn, một đm my xẫm đen nhưng c đường viền nh ln một mu vng sng rực rỡ. Ti bước khỏi giường, sự lặng lẽ lan toả đến v cng, chỉ c sng tha thiết gọi. Với chiếc o khoc, ti đi xuống biển. Con đường ct đm nay ha trắng. Sng ro rạt, ku gọi hơn v mi rong ru ngai ngi lm ti ngy ngất. Đến một chỗ nhn thấy biển r nhất, chọn hn đ bằng phẳng, ko cao cổ o, ti đứng lại hai tay ủ trong ti, đ m ht thở. Chợt đu c tiếng cười khanh khch quen thuộc, trăng chiếu vằng vặc. Chẳng cần tm lu, ti thấy ngay giữa hai đồi ct, hai thn người quấn qut. Ti khng bước đi, chn chn tại chỗ. Mặt trăng li dần vo đm my đen, khng gian bỗng tối sầm, thong chốc trăng lại l ra, cứ thế. Biển tự nhin cuồng đập, cả hơi thở ti.

Con b tc di đ đứng dậy, chạy o vo nước vốc tưới ln người. Rồi nhặt mớ o quần, bước theo con đường dốc pha bn kia dẫn thẳng tới nh kho, trong lc g thanh nin vẫn nằm xấp di, im lm trn ct v những nhnh rong.

C lẽ sự bất động ấy khiến ti chẳng thể quay bước d ti khng muốn hắn bắt gặp mnh. Một lc sau g con trai cũng đứng ln, hiện r rng dưới nh trăng đ thot khỏi đm my. Tương tự với con b trn hm tắm chung, mắt ti ht đi vo mu da nu v thn hnh cn đối, những bắp thịt rắn rỏi trước mặt. G thanh nin trần trụi dưới mắt ti kia lừng lững một hấp lực kỳ lạ, ti bỗng mềm người, nghẽn ngực. Ci đầu tc ngắn hầu như trọc từng lm ti e ngại trong bữa đầu khi hắn đẩy toang cửa, bước vo căn phng bệnh viện, nay lại lm tăng thm sự cường trng của cơ thể. Muốn li khuất vo sau lm cy để hắn đừng nhận ra, nhưng hai chn dường như cng ln vo ct. Mỗi giy, hắn đến gần hơn, lc bắt gặp ti, hắn bối rối đứng lại, hai tay cầm quần o định khua ln. Nhưng khng ngờ hắn điềm tĩnh rất nhanh, tiếp tục bước, trong khi ti ho gỗ. G thanh nin đến bn, đứng gần thn cy, lẳng lặng, ct cn đậu trn da, trn đm lng mềm trước ngực v đi. Trong gi đm ti cảm thấy lũ hồng huyết cầu đang chiến thắng vinh quang. Ti muốn nghĩ tới điều g khc, muốn giữ bnh tĩnh, muốn thở đều ha. Ti cũng muốn ni với hắn rằng ti vừa viết xong đoạn kết của cuốn sch. Chắc chắn trong lc ny, hắn sẽ khng thể dng ci giọng chm chọc cố hữu để cố tnh đả thương ti. Gi bắt đầu tốc, my ko nhiều hơn, trăng bỗng nhin mềm, ảo. Hắn chậm ri mặc o vo người, ni rất nhẹ:

- Về thi, lạnh.

 

Sau đm trăng, tự nhin suốt ngy con b t ni. Ti tin, n khng nhn thấy ti dưới vầng nguyệt sng hm ấy. N khng đnh bi, chẳng xổ tục như thường lệ, ngồi tư lự trn bệ cửa xi măng. Ci vẻ hng hổ trng tro đ biến đu, chỉ cn một khun mặt ngy thơ buồn b. Nhưng chiều chiều bốn người vẫn chở nhau vo thnh phố. Mưa bắt đầu rơi từ lc họ vừa ko nhau đi, ti nằm thao thức lo sợ, đy l trận mưa đầu tin kể từ hm đến đy. Tuy biết tn đầu bếp mập vẫn ngủ trong xe hng, nhưng hnh như ti sẽ yn tm hơn nếu c mặt g con trai. Đm, hai người họ về sớm hơn thường lệ, chưa c tiếng xe của thằng anh v con tc ngắn. Họ khng xuống tắm, chắc v mưa. G thanh nin lục đục tm chậu hứng những chỗ mưa dột, nước rơi lanh tanh đồm độp. Hắn soi đn pin bước nhẹ vo phng ti xem xt. Ở gian bn, c bồ nện gt đi đi lại lại khng ngừng. Tn con trai bỗng gắt:

- Khng ngồi yn được sao!

Tiếng chn dừng tức th. Con nhỏ vụt ni, giọng khn đục, dằn mạnh:

- Ni đi, tại sao ngươi khng chịu?

- Đ bảo khng l khng!

- Đạo đức giả. Lần trước con J. với thằng anh ta th ngươi bảo n ph thai, by giờ bắt ta giữ. M phải, từ ngy b gi chết, ngươi đm khng! Bả m ngươi đ. Hay l con b kia...

Con nhỏ chưa ni hết cu, hắn giận dữ qut:

- Im miệng, tống cho một đạp by giờ.

- Giỏi tống đi, mẹ my !

Ci tt văng ra, nghe r mồn một. Ti giật mnh nhớ lại hnh ảnh con nhỏ chi dũi vo tường ở nh thương hm ấy.

Tiếng con b khc rấm rức đi theo ti, chập chờn mộng mị cho đến sng.

 

 

 

***

 

 

 

Người đn b được khnh vo chiếc giường cn lại trong phng vi ngy trước khi Du xuất viện. B ta xấp xỉ su mươi m gi thp, chỉ nhn qua Du biết b đ đi đến chặng cuối cuộc hnh trnh. Khng ai đến thăm b hai ngy đầu. Bỗng buổi thứ ba, sau cơm trưa, Du sửa soạn định nằm xuống nhắm mắt một cht th ngoi hnh lang cồm cộp tiếng giầy nện mạnh. Chỉ vi giy, một g thanh nin x toang cửa. Du hoảng hốt nhn ln, tn con trai ước chừng hai mươi lăm tuổi, đầu cạo gần trọc, tc mọc ln phn chưa được nửa phn, đ sừng sững bước vo. Quần đen st đi, blouson da khng tay để lộ hai cnh tay cuộn vng mu nắng như gương mặt. Đi giầy bốt nặng nề, đinh sng long hai bn ống, đập vo mắt Du. Hắn ta đi tới, cao lớn mạnh bạo, che gần hết c y t đang chạy đến sau lưng, mặt my hớt hải, định ln giọng cự nự. Nhưng tn ny quay lại trừng mắt, thế l c ta sựng đứng khng dm ni g. Du cũng sợ, người dnh vo nệm. G thanh nin tiến tới bn giường b ta, lặng nhn, rồi nhẹ nhng cầm lấy bn tay nổi đầy gn xanh, ghim ống dẫn truyền nước biển. Người đn b vẫn im lm by giờ tự nhin cựa quậy v mở mắt, ngơ ngc thong giy. Khi nhận ra hắn, b mỉm cười, một nụ cười hiền lnh sung sướng đến tội nghiệp. G con trai ci xuống hn ln trn b, chỉ ku một tiếng:

- Mẹ.

B ta khng trả lời, giương mắt ng con đăm đăm. Một lc sau mới thều tho:

- Ở nh, cn đầy sch của con, hy về lấy đi. Khng, mẹ ở đy, tụi n bn hết.

- Vất đi, mẹ ạ.

B ta lắc nhẹ mảng đầu quấn băng trắng:

- Biết đu sau ny cần.

Thằng con như muốn lảng chuyện, hỏi thăm bệnh tnh một chốc, rồi bảo:

- Con đi đy.

Trước khi bước ra, bỗng nhin g ta quay lại, nm ci nhn về phi Du để nng kịp thấy mắt hắn xanh, su, phảng phất nh người mẹ.

Từ lc ấy b ta dần tỉnh, suốt sng hm sau tỏ vẻ trng đợi thằng con, cứ c tiếng cửa mở l ngc đầu ln. Tới chiều, khi Du viết được đi trang th g đến, vẫn gt giầy nện, cử chỉ hng hổ lc vừa tới, nhưng nhẹ nhng ngay sau đ. Lần ny hắn m theo cho b mẹ vi cuốn bo, thong nhn, Du biết ngay l loại tạp ch cho phụ nữ. Thằng con ko ci ghế ngồi gần, chỉ những tấm hnh trong đ cho mẹ xem với những lời bn d dỏm. Lật tới lật lui, sau, hắn chọn một bi về chuyện thay vợ đổi chồng của một c ti tử xi-n xem chừng hợp b mẹ, rồi đọc. Đi khi hắn cố pha giọng giống nhn vật, người đn b ra vẻ thch th. V tnh, Du cũng nghe theo, khng thể tiếp tục những g đang muốn viết. Khi g con trai đ đi khỏi, người mẹ quay sang, bắt gặp nh mắt Du, b hnh diện:

- Coi bộ vậy, nhưng n hiền v thương ti c ạ.

Cử chỉ g thanh nin cng ngy cng khiến Du ngạc nhin. Lắm hm b mẹ mệt mỏi m đi, hắn vẫn ngồi lại vuốt mi đầu chỉ cn vi sợi tc lơ thơ do hậu qủa của sự trị liệu. Bệnh người đn b mỗi ngy một nặng, nhưng cứ trưa đến l giật mnh khỏi cơn m, mắt hướng ra cửa. C lần hắn đến trễ, Du đề nghị đọc bo thay hắn cho b đỡ bồn chồn. Khi g tới, tỏ vẻ ngạc nhin nhưng chẳng ni g. Thấy mấy tờ bản thảo của Du trn đầu giường, hắn đột nhin hỏi:

- C viết g m ngy no cũng viết?

- Ti viết truyện.

- Văn sĩ chuyn nghiệp?

- Khng, ti tử.

- Viết thứ g, thn phận, tnh yu hay...trinh thm?

Du khng mấy thch cch hỏi của hắn nhưng g con trai đang nhn thẳng vo nng nn khng thể khng trả lời:

- Ti viết truyện cho trẻ con.

- Trẻ con! Tại sao?

Du hơi gắt:

- Tại thch, thế thi!

Nhưng lại nhận ra dường như hắn thnh thật, nng dịu giọng:

- Trước kia ti dạy học, sau ny bệnh, phải nghỉ. Viết, cho c việc lm.

Nng ngồi dựa thnh giường, g đứng, cao lừng lững. Một thong, khng biết nghĩ g, hắn nhếnh miệng :

- , nh gio, hi vọng khng phải kiểu truyện tuổi sch hồng, hồn nhin, m ấm, Tối đến em học bi, ba em đọc sch, mẹ em đan o dưới nh đn. Giỏi lắm nếu c con nt khốn khổ ăn my th cuối cng cũng gặp được tin, cho c hậu.

Du khng bực mnh m chợt buồn cười, thấy ngay g con trai đang cố tnh chm chọc, d chẳng hiểu tại sao. Biết hắn đợi nng phản ứng, Du khng trả lời ngay, mi sau mới ni thật chậm:

- Sao anh biết truyện ti l như vậy? Bất cứ viết g cũng khng thể hon ton l tưởng tượng, hư cấu hoặc sao chp. Tất cả phải dựa trn một ci nền, đ l những nhận thức thực tế, l những g ti sống hay tiếp cận, nhn thấy v nghĩ ngợi.

G thanh nin khua tay định ni, nhưng cuộc tranh ci sắp bắt đầu ấy bỗng ngừng gọn. Một người đẩy cửa xng vo. Ba người trong phng cng quay ra. Một c gi trẻ tc di cột đui ngựa, mặt my xinh xắn nhưng đanh đ, cnh tay khuỳnh ra, cặp nch hai ci mũ mt. Thấy hắn, c ta xấn lại:

- Trời! ngồi đợi dưới kia mng, ho ra ngươi tn dc trn ny!

Vừa dứt cu, c ta liếc sang ti rồi quay về phi người đn b đang trố mắt ngẩn ngơ. Đảo qua thấy mấy tờ bo, c b nhn vai, hch ln một tiếng:

- Ch, b gi ngỏm tới nơi cn khoi coi chuyện mấy con đo sexy...

C ta chưa kịp ni hết, Du đ thấy chn tay g thanh nin giơ ln thật nhanh, c nhỏ bị hất chi vo tường, đầu v hai ci nn m t bằng nhựa cứng đm binh cng một lượt. B mẹ ku ln thảng thốt. Mấy c y t nghe động chạy đến, ht ầm, rung chung gọi nhn vin an ninh. C b chưa gượng dậy nổi, g con trai đ xốc nch li mạnh ra khỏi phng. Xong hắn trở vo, vỗ nhẹ vai người mẹ:

- Mẹ đừng sợ! con sẽ quay lại.

Du nhn theo, trn cổ o da đen kia hừng hừng một ci gy đỏ gay.

Ngay hm sau biến cố, Du được php xuất viện. Nng đi, khng thể từ gi người đn b. Từ tối hm trước người ta phải truyền moọcphin, b chm vo cơn m. Mi hơn một tuần, Du trở lại ti khm. Vừa ra khỏi thang my, đầu kia hnh lang, người bc sĩ với c y t quen thuộc v cả g thanh nin, đang hấp tấp đi tới. Tự nhin chn nng cũng bước mau về pha họ. Lc giao nhau, g con trai nhn Du như muốn ni cu g, nhưng rồi lại thi. Nng ngoảnh theo, nhận ra điều khc thường, hm nay hắn mặc bộ đồ jean xanh đ bạc. Người hắn dường như thấp xuống với đi giầy cũ. Sau, hỏi thăm, Du được biết người mẹ đ qua đời cch đ hai hm.

Khm bệnh xong, nng bước ra cửa bệnh viện th trời đổ mưa. Cơn ging ma hạ quật xuống, to hạt, o o. Những cy dương cong theo chiều gi, vật v. Khu bệnh viện nằm trn miền đất cao của thnh phố, dn ở đy thường than vn, gi ht về đ ba trăm su mươi lăm ngy một năm. Du đnh tr chn dưới hin che rộng cng những người khc. Bỗng c tiếng ni quen thuộc sau vai:

- Mưa ny khng lu đu. Bệnh c khả quan chứ?

Nng chưa kịp ngoảnh lại, g thanh nin đ đứng bn cạnh nhn nng co ro trong chiếc o mưa mỏng. Du ni nhỏ:

- Ti vừa hay tin, chia buồn với anh.

Hắn khng trả lời, cũng chẳng nhn nng nữa, đi mắt hướng về những đường mưa đang đổ thẳng những sợi cước trong vắt. Từ đ, im lặng.

Rồi mưa cũng ngớt, Du ni:

- Cho anh.

Dợm bước đi, th hắn ni to bất ngờ :

- C đến chỗ ti chơi vi ngy khng?

Tay đang giương d, Du gập lại, ngạc nhin:

- Đến chỗ anh?

G con trai gật nhẹ :

- Ừ, tới chỗ bọn ti. C bảo chỉ c thể viết về những g c tiếp cận, vậy đến coi chơi, lấy kinh nghiệm.

Rồi để thuyết phục, hắn ni thm:

- Ti ở cạnh biển, tốt cho sức khỏe.

 

 

 

Mn sương trắng ngoi khơi đ tan d nắng trời cn nhẹ. Mặt biển, mu trời r rệt hơn. Du ngửng nhn ln phi cao ngọn đồi, nơi nng vừa bỏ đi, cũng l nơi nng đ thuận lng đến đ theo lời mời của g con trai. Một khoảng nhỏ mi nh ấy thấp thong, lưng chừng, sau mn xanh cy cối. Kh xa thế, nhưng Du cn hnh dung ra những miếng ngi nu phủ ru chồng xếp x lệch. V tnh ci xuống, nng thẫn thờ, hai bn tay trắng xanh của nng cũng lệch lạc p ln nhau. Quanh chỗ ngồi, những chm bất tử vng v bm bm biển tro leo trn cc m đ v ct. Du với tay ngắt một cnh thủy cc, mu hồng nhạt lm nng nao nao nhớ cnh hoa với cnh chuồn chuồn mong manh trn bức tranh treo l sưởi. Du sẽ trở về với căn phng phố thị của nng.

Tối hm qua mưa lạnh, gi lọt qua mi qua mọi ng ngch của căn nh ba gian trn đồi. Du c cảm tưởng, ngay cả chn tường cũng đầy lỗ hổng. Vừa nhặt nhạnh đồ đạc nng vừa thm nhn thấy ngọn lửa reo trn thanh củi chy bng.

Ko ci bal nằm nghing trn cỏ, tm chai nước v ba vin thuốc tới giờ phải uống, nng li ra lun tập giấy m, c hai dng dợm viết để lại cho g con trai, nhưng cuối cng đ di cả vo đ.

Tiếng my xe chợt ồ ồ ngoi con đường chnh, Du giật tht người, đứng bật dậy. Nhưng khng, chỉ l một chiếc xe no đ chạy ln pha đồi thng. Một con hải u từ bụi sậy vụt tung cnh, oc ln hai ba tiếng rồi x ra biển. Ở đy, mưa hay nắng, biển cũng thật buồn. Du đeo ti ln vai, hnh trang bỗng nặng. Bến xe cch chừng cy số nữa. Thnh phố cũng khng xa. Một chỗ để nng trở về, nhưng đ thm bao lẩn quẩn loanh quanh như những nhnh rong mệt nhoi trn ct, chỉ c thể chờ nước cuốn đi.

 

 

Mai Ninh

* cần sa