Mai Ninh

 

 

Sonate Xanh

 

 

1.

trong suốt

cửa mở ra đm ấy xanh

kn đồng cuồng động ching đập xoang xoang

trống bng bng đuổi từ su ht căn phng trn tới ma nước lũ

ni đằng sau x tới

m vĩ cầm x ln cung cao nhất rồi thả ro xuống cng với dng thc a vỡ

cuộn đuổi đẩy thốc nửa tấm thn trần trắng buốt sắc trăng

điểm hai nụ v hồng đo

nho khỏi khung cửa sổ

quần lụa ng chấp chới tc đen dng suối

bay hay rơi

những nốt nhạc chung cuộc của dn giao hưởng bốc bung ln cng đm

hay đang lụy vo mặt đất

gi khng l thế

gi l allegro cuối cng của một sonate

xanh

 

2.

Hắn ln thang gc lc no ti khng hay. Cửa mở ra hng ba sũng nước sau cơn mưa. Nửa mảnh cầu vng khoc trn đầu hắn chiếc vương miện rực rỡ. Gương mặt ửng mu cam của cc pho tượng đất st phơi trong khu vườn phi sau căn gc nh ti. Sắc hoang bạo ấy khc hẳn ln da nhợt nhạt của g con trai mỗi chiều nắng tắt ti thường thấy bước khỏi nh, lững thững ơ hờ như ci đời trong con ng ny khng hề hiện hữu.

Cặp mi của hắn chiều nay nhếch ln theo hai lng mắt mang nh nu xanh rờn rợn. Tự dưng thay v tiến tới để mời khch th ti lại li hai bước, đụng ngay vo chiếc my đang quay ci đĩa 33 vng. Đầu kim rt ln một đường, lệch hẳn ra ngoi, ngừng lại. Requiem tắt ngấm. Những giọng ht tang lễ chợt rt vo địa phủ. Hắn đang đứng sững trước mặt, tia chớp lo ln ngoi khung cửa. Vi hạt mưa lại đập nặng nề ln mi tn căn nh đối diện. Khng c ching trống của requiem, chỉ c sấm trn trời chuyền thẳng vo khng gian.

Hắn cng lừ lừ tiến tới ti cng li su. Ti biết mnh vừa rơi ht vo vực kinh cầu nguyện. Đi mi vẫn mở, cặp mắt hắn nhấp nhy những v sao hồi 5 tuổi ti ngồi giữa lng cha trn bi biển. Tay cha đặt trn đi giữ gn u yếm. Ti nhn chăm vo chng, t điếng. i nỗi sợ, ci sợ đập dnh dnh hai mng tang. G con trai khng thm thấy những đường gn thi dương ti bần bật, hắn cứ lầm l bước đến, mi thơm nhựa cy mới chặt bốc từ cần cổ v mảng vai g lộ khỏi manh o sơ-mi chỉ ci ba hạt khuy cuối. Khng, hắn khng gầy g như ti vẫn thấy, chn di đi căng ngực phồng vai mở. Vải quần dầy nhưng khng đủ sức km cc bắp thịt đang nẩy bầm bập. Ti vẫn cn sợ nhưng lạ lng từ lm giữa hai đi một ci buốt su ht man dại rt ln cứng rợn bầu v. Muốn giơ tay ra trước để ngăn chặn, muốn li ra sau hơn nữa, muốn mở miệng ku hắn dừng bước, nhưng tay chn v mi miệng cứng trơ. Bn tay v lưng t vo cạnh bn. Ci thn cy đầy nhựa ấy sắp đ, sắp đổ ln ti. Hy giơ hai tay ra m gh lấy n, cho ci nhnh cụt tn bạo ấy đm lt vo, vỡ mng vỡ mật, lm ta nước tận đy kh. Hay ti phải xoay người lại chạy rt ra khung cửa sau lưng để lao ra ngoi? Nhạc đ nn, khng c bản giao hưởng của năm xưa cuồng ln x đẩy ti về pha trước. Chẳng cn bng ni đen đe dọa đằng sau, chỉ c thn cy mưng nhựa, nực nồng mi th hoang động tnh trước mặt. Run rẩy, trn bờ, ti chợt nhận ra thn xc mnh l khoảnh rừng đang mở, hn hoan. Nhưng bất ngờ g thanh nin dừng sững, hắn cất giọng, tự nhin như đang tr chuyện :

- Mấy hm nay sao c cứ để bản nhạc ny, n l g m m vang như mộ khc?

Thn xc đang ngỏ ra chờ đợi bỗng bị bỏ rơi, hụt hẫng, ti mấp my mi khng đp ngay được. Tri lại hắn rất bnh thản, nhn thẳng vo ti vi giy rồi đảo quanh căn phng, ngừng trn kệ sch v chồng đĩa nhạc. Nhưng g khng tiến lại gần, chỉ đứng đ. Rồi chẳng một lời no thm, hắn quay người ra khỏi căn gc, bước xuống cầu thang lộ thin ngoi hng ba. Hắn bỏ đi đột ngột khng km g khi đến. Nửa thn ti vẫn ấn vo cạnh bn, ci buốt dưới bụng vẫn lm m dại. Ti đ ẩm ướt đy ti cng mưa ngoi trời. Cn nghe tiếng mnh lạc lng vớt theo:

- Đấy l requiemrequiem

 

3.

Ổ kho đồng sng trưng trn mu gỗ nu bạc, chỉ xoay một vng cha đ bật ra. Gi luồng thống ngay vo, chạy long qua suốt chiều su chừng mươi thước của căn gc rồi phng ra ngoi, qua cc chấn song của cửa sổ đối diện. Ti đặt chiếc vali giữa phng, cạnh ci bn trn đ c my quay đĩa, lọ hoa cắm năm ba nhnh lu m v một vi giấy tờ thư từ nằm lẫn với đĩa nhạc. Một chiếc dp xinh xắn của Trinh bn chn bn, chiếc kia cạnh cửa ra vo. Trinh đ rời căn gc của chị vội v đến thế hay người ta đ đ chng văng hai nơi khi đến bồng chị ra khỏi nơi đy? Nhiều năm qua, Trinh gọi về thăm nhưng ti mi chần chừ. Trinh khoe trong mảnh vườn dưới cửa sổ c những khun mặt người chết sống dậy nhởn nhơ cng tuế nguyệt, ton l tượng bn thn vai cổ v đầu của vĩ nhn, Chopin, Victor Hugo, Trần Hưng Đạo Trinh bảo chỉ c phụ nữ l được ng điu khắc gi tạo cho đầy đủ thn xc v khng nhất thiết c tn tuổi. Tượng đn ng bằng đất st đỏ, đn b thạch cao trắng. Vo đm trăng nở, những cặp đi, đồi ngực, lm bụng phụ nữ rực ln rưng rức qua bng cy nh l, ma mị. Chị Trinh than:

- Ta quặn bụng khng chịu nổi, chỉ muốn nhảy xuống m lấy chng vuốt ve, nhưng ta lại sợ, chng phy phy thế m c đơn đến kinh hong.

By giờ đang giữa trưa, nắng lo trn hng ba rọi vo tận tấm o cnh mu lục của chị Trinh vất trn chiếc giường nằm st bờ tường. Từ ngy nhỏ Trinh thường mặc o xanh, thật nổi với sắc tm đậm của lng mắt v mi tc. Căn gc chị đơn sơ, khng mấy đồ đạc, nhiều nhất l băng v đĩa nhạc chồng xếp đy đ. Vật qy gi c lẽ chỉ l cy vĩ cầm của chị v chiếc đn xen-l của anh Khương dựng ở gc nh. Lc ny Trinh đ cố nhỏm người nắm bn tay ti căn dặn:

- Vn hy giữ lại cy vĩ cầm, cn kỷ vật của anh Khương th chẳng nhất thiết.

Hnh ảnh anh Khương đ qu mơ hồ. Từ độ no, mảnh cằm vung v mấy sợi tc quăn quăn của anh thường bị gi nhạc trn chiếc dương cầm ti đn che khuất. Ti chỉ nhớ r ci dng thun mảnh của chị Trinh bn phải, mi đầu nghing xuống v cy m vĩ đưa ln, ở những buổi nhạc thnh phng trong dy nh thấp, nơi tập dượt cho học sinh trường nhạc trn con đường Nguyễn Du mưa rũ l me. Khương t ni, dng điệu hệt một cng tử con nh bắc kỳ gia gio, cn chị Trinh yểu điệu c gi xứ thần kinh. Ngy ấy Trinh yu đời, kể chuyện reo vui như chuỗi nốt rộn rng chị thường thch dạo đầu trước khi thực sự vo nhạc bản. Chng ti vẫn cng ho tấu cc tri- cho đến ngy Trinh hiện ra giữa khung cửa ấy, trong đm.

 

Mỏi mệt ti đặt người trn tấm nệm của Trinh. Một thứ mi am m đu đy, mi gỗ mục l cy tc Trinh hay lớp ngi cũ chồng xếp trn kia, hay bụi thời gian bm kn chiếc đn của anh Khương? Con hẻm dưới đ đang thiếp đi trong trời trưa đổ nắng. Ti muốn ngồi dậy đặt một đĩa nhạc nhưng lười, chuyến đi vội v v gặp lại Trinh trong khng gian nặng nề bức tử đ khiến nhoi người. Ti nhắm mắt, tấm mn the xanh ko dạt về hai bn cửa sổ chợt lay nhẹ, dng nhạc dạo đầu bản sonate cung mi thứ của Mozart từ đu trỗi ln bập bềnh hoi cảm bay qua những kẽ ngi cao. Mơ mng, ti thiếp đi trong thức nhập nha, ti vẫn biết đy khng phải l đm xanh trước căn lầu nh chị Trinh c giậu hoa lồng đn đỏ mu, m giữa một hẻm nhỏ vắng lặng trưa h.

Mấy tiếng động kh, sẵng đnh thức ti dậy. Đầu nặng bưng bưng, vải o ẩm dưới lưng. Đm đ bung mn sau khung cửa sổ, vi nhnh sao lanh lnh qua mấy chấn song. Ti sẽ c cảm gic mnh đang nằm ở một nơi nghỉ mt hoang d, nếu khng chợt thấy nhi đau ở bn chn rồi tiếng muỗi vo ve cng lc với tiếng xe gắn my rồ rồ xen lẫn giọng rao m khuya dưới cầu thang. Tất cả o ln tấu khc của thực tại, một thực tại xa lạ, ngỡ ngng. Chiếc o chị Trinh ti đ mc ln cột nh mờ mờ nhn ảnh, n v cy vĩ cầm l vật gần gũi, cho ti cảm gic Trinh đang hiện diện trong gc ny nhiều nhất. Đng lẽ ti phải trở lại thăm chị cuối chiều nhưng đ ngủ qun. Bất gic ti nghĩ mnh sẽ đem đến cho Trinh tấm o lục vo sớm ngy mai. Nếu khng qu muộn. tưởng ấy bỗng lm ti ti điếng, lạnh ngắt da lưng. Để xua đuổi, ti vội vng tung người ngồi dậy đặt ngay ci concerto của Rachmaninov vo my quay đĩa. Bản nhạc bốc phừng những ho m mạnh mẽ nồng ấm, chng nng ti ln dồn sức cho tim, xoa dịu mảng đầu t dại. Ti sẽ thu lại vo băng rồi đem tới cho Trinh nghe. Trinh thim thiếp trn mặt giường nhu nt giữa căn phng thng thống khng cửa, ồn o. m binh ẩn np rnh rập chỉ đợi giờ pht điểm, để a vo xốc Trinh đi.

 

Trong con hẻm mập mờ ny, cửa nh mọi người vẫn mở toang đn gi. Cặp vợ chồng đối diện nh Trinh đang ngồi ở ngưỡng cửa. Thng ma hấp trn xe ba gc của ng chồng h nắp bốc mi thơm. B vợ rong rc con dao bo đen nhẻm, thỉnh thoảng b giơ dao dọa thằng con chồm hổm bn cạnh cứ chực th tay bốc vỏ ma. Giữa nh n-ng lạnh lẽo hắt ra từ những căn nh khc, ti đảo mắt một vng, g say rượu ngồi dưới cy trứng c chiều nay đ chồm người ra định ngng chn ti, giờ đang thẩy nt khon với hai ba đứa trẻ. Bọn con nt ci cọ phn bua, cn g say miệng khng ngừng chửi tục. Tất cả trộn lẫn với tiếng xướng ngn vin tiếng đn ht, cải lương từ tivi tạo thnh m thanh hỗn lọan. Ti tưởng tượng dng chị Trinh mỗi đm đi đn ở phng tr về, bước trn lớp bn đất v xi-măng vỡ lở ngổn ngang, băng qua thế giới ny rồi leo ln những bậc thang gỗ kn kẹt xnh mn. Chợt nhớ khu vườn ng tạc tượng gi Trinh từng nhắc đến, ti đi vội về pha sau căn gc, đến bn cửa sổ nhn xuống. Đằng trước hng ba kia ồn o tạp thế như vậy, mặt sau căn gc ny chẳng ngờ l một cảnh giới huyền hoặc im thinh, một ci no v thực. Chỉ c dế rền từ bn kia bờ ro v thỉnh thoảng vi giọng ễnh ương om oạp xa xa. Trăng thượng tuần một vnh mỏng khng sắc lắm nhưng đủ rải sng thật đều ln những tượng hnh nằm ngồi thnh thang quanh một mặt hồ ng ả. L nhảy lờn vờn trn vai mọng, trn đi mở, trn bầu v thỗn. Trăng l ra rồi lại ẩn vo giữa giải my lập lờ. Trong khi đm đn ng cụt nửa người hay chỉ c mỗi ci đầu lẩn giữa cc bụi cy giương cặp mắt đứng trng, th my giỡn với trăng, ve vuốt lục lọi từng vng đồi lũng của cc pho tượng đn b phưỡn đợi, da thịt trong ngần. Ti rng mnh, hai tri ngực trắng hồng bầu bĩnh nưng nức mở toang giữa khung cửa ấy c phải chị Trinh?

- Trinh, Trinh!

Anh Khương hốt hoảng tht ln đau đớn cng lc với trống kn đập bung bung những ho m kết thc bản giao hưởng. Nu ci xe anh Khương đ x vội để nho qua đường đm chạy tới bn hng ro dm bụt, ti kịp nhận ra chiếc o mu xanh tả tơi hng nt của chị Trinh bay như bướm.

 

4.

Khi Vn vừa ra về, người ta khing vo người đn b thứ mười một. Căn phng chỉ c mười chiếc giường. Nhn vin nh xc chưa kịp đem đi c gi nằm ngay đầu cửa. Họ đặt tấm băng ca của b thứ mười một tạm thời xuống đất. Thn nhn lp hp đằng sau, người nắm tay thiếu phụ lo u, người quay mắt ng đăm đăm tấm vải trắng đ phủ kn xc thn c gi trẻ. Tất cả chỉ cn l hnh ảnh một ci đn di cồm cộm. Mấy ngy trước ti bước ngang giường, c nhn ti cười, những sợi tc nhuộm vng lợ quấn bết vo nhau. Nụ cười ấy thật hiền lnh thn thiện, khng mang cht g lo u buồn b. Khi trở về chỗ, ti nằm xuống với nghĩ mnh cũng phải c một chấp nhận thanh thản như thế cho nhẹ lng. Nhẹ lng ti v cả cho con b Qy hằng ngy vo đy gip đỡ. Con b mười su, khun mặt tươi mt, một tiếng chim, một dng nhạc tươi vui tưng bừng mỗi sớm mai thức dậy. Qy đ đn ti ở đầu xm, thẳng thắn gọn ghẽ xin:

- C gio, em muốn học đn m m em ni khng c tiền để trả học ph. C dậy khng cho em nghe.

Từ hm pht hiện ti nằm gục trn giường v gọi người khing ti vo bệnh viện cứu cấp, Qy thường xuyn đến đy sau lc tan trường. Nhiều cuối chiều, trước khi ra về con b để ci my ht nhỏ vo cạnh tai ti rồi dặn:

- C Trinh đừng nghĩ g hết, đừng thm để họ rn la, c nghe nhạc nghen. Mai em v.

Ti biết n ni vậy nhưng khng tin l ti ngủ nổi trong thế giới m u m lun lun chao động như sắp nổ ra ny. Ngay cả tươi tỉnh như con b cũng phải nghệt người đau điếng ở mỗi tiếng ku r thảng thốt cng lc với ci rm người quặn ruột của b cụ tm mươi nằm cạnh ti đ hơn tuần nay. Hay ở mỗi lần b ơ ơ tm lấy bn tay Qy đang đt vo miệng b muỗng nước cho, hai vnh mi nhăn nhu như miếng to tu kh vừa hơm hớp vừa ngờ nghệch gọi M, m ơi. Qy cũng thường lởn vởn tới gần c gi vừa qua đời để vuốt sẽ cho c mấy sợi tc, chi mấy ngấn nước miếng si đục bn mp. Ko ci chậu tiểu tiện rồi tuột quần gip người đn b cho queo nằm trước mặt ti, vo những khi y t khng đến kịp. Những tiếng nước tiểu rc rch, những rn rỉ, chửi đời xa xt v cả giọng ca cải lương ồ ề no ruột của chị Ba mỗi đm vo đy trải chiếu dưới đất để canh chừng b mẹ sắp đi đến đầu cuối con đường, đ l một bản nhạc hằng ngy vang bn tai ti. Chng thay những chuỗi nốt lung linh nhịp nhng hay dập dồn kn trống từng quận quyến, thăng hoa đời ti cho tới by giờ.

Nhưng đm nay, tự dưng ti biết mnh sẽ lắng nghe được cả cuộn băng m Qy đ cho vo my. Cc tiếng động mun thuở của căn phng ny đang dần dần biến thnh thứ m thanh mơ hồ, khng cn tần số, hay chng đ theo nhau tuồn tuột chạy ra ngoi trời. Ci đau giữa ngực vẫn từng chập đập tung hai buồng phổi ng nước, nhưng thể xc ny đ chọn được thế nằm duỗi lặng của một đầu hng bo trước. C thể sng mai Vn sẽ đem vo cho ti những bản khc hơn của Qy. Một opra, một concerto, một bi nhạc lễ. Vn đ trở về, ti được gặp lại Vn kịp thời như vầy l niềm hạnh phc, d chỉ một lần.

Đm nay, Vn đang lm g nơi căn gc ti? Chắc Vn đ nhn thấy cy xen-l của Khương, nhiều năm rồi ti khng mở ra để chi bụi hay ln dy. Bụi bm thnh lớp mịn, bụi khng bay m thnh sương mỏng đ tỏa khắp người Khương vo buổi trưa thị trấn mưng mưng nắng đục hm no. Đứng dưới đường, ci giỏ vải đeo sau lưng, mấy sợi tc bết hai thi dương, ti quay quắt ng ln Khương. Anh đang khun cc bao gạo trn xe cam nhng thảy xuống vai một người phu khc bn dưới. Thực ra ti no thấy r mặt Khương, chỉ chiếc quần rch tua đầu gối v manh o chẳng định được mu. Gi thốc qua rặng bạch đn, phả từng mn bụi xm phủ khắp con người cảnh vật. Chiếc xe đ chở ti từ thnh phố sau hai ngy trời mới b ra đến đy, đậu lại đổ xăng bn kia đường đang bom bom bp ci giục khch ln xe. Anh lơ vừa ko vạt o quệt mồ hi, vừa nghing mắt nhn sang. Anh ta hẳn vẫn cn thắc mắc v sao người đn b lầm l thu lu trong gc xe suốt hnh trnh cực nhọc ra tới vng đất cằn kh ny, để rồi chỉ đứng trơ trơ ngơ ngc dưới vệ đường.

Khương chưa nhn thấy ti trong đm bụi. Thế cũng hay, ti muốn được tự do m lấy anh trọn vo lng mắt, d by giờ phải nhn bằng linh hồn mới nhận ra anh. Thong một giy, gương mặt Khương thot khỏi mn sương bụi, nhưng chỉ đủ cho ti kịp thu nhận một ln da chy xạm, một khun mặt vừa đăm đăm vừa lạnh lẽo. Ti rng mnh với nghĩ, chẳng chắc g nếu nhận ra ti, Khương c thể nở được nụ cười mừng tủi. Một đm người xch bao bị, s chậu từ đu nho tới cn gạo, họ chen lấn đẩy ti ng ngồi sang một bn. Khng gian bất ngờ no lọan hẳn ln, tiếng tranh chấp, ci cọ, ta thn, tiếng ci cng an giữ trật tự v người đn b quản l xe gạo la lối. Khương ny giờ im lm bỗng ht to, vung tay xua đuổi một thằng con trai đang đu người rướn ln tới sn xe cầm di tnh chọc thủng một bao gạo. Đấy chnh l giọng Khương, l tiếng ni đầu tin của anh ti được nghe lại sau mấy năm trời, kể từ đm cuối cng trước khi Khương đi cải tạo. Khuya ấy, anh đ đem cy đn đến đưa ti rồi lẩn mất vo bng tối. Ti nhắm mắt lại, một dng nước x cay bn khe.

Khi ti mở ra, gương mặt Khương thật gần v đang ci xuống. Nhưng ti khng biết anh nhn ti hay nhn vi cọng cỏ le hoe bầm dập dưới đi dp mỏng. Nắng lc ny rờn rợn trn những sợi tc tua tủa của Khương. Ti muốn sờ ln chng. Đ xa lắm rồi, ngy no ti thường sung sướng v đầu Khương sau mỗi buổi ha nhạc, trong m vang những tiếng vỗ tay rạt ro. Ti muốn qung hai cnh tay qua cổ anh, để Khương cuống cuồng xa xt bồng ti ln từ giậu hoa lồng đn, đặt trn yn xe, rồi Vn sợ hi ngồi chn đằng sau, qunh quu khp lại hai vạt o ti đ bị giựt bung tơi tả. Chiếc xe băng qua nhiều con đường gi lạnh. Ti gục vo lưng Khương, nức nở cho đến lc anh v Vn đỡ ti vo căn phng trọ của anh.

Đm đ, dưới tấm thn Khương hừng lửa, ti bng hong giữa thin đường v địa ngục. Ht ln tiếng ku hi hng nghẹt thở khi ngọn ni đen đổ tới, với những thn cy sần si hung dữ vươn chm tay khổng lồ vồ lấy ngực ti, x toạc mảnh o xanh. Nhưng bất ngờ, ni biến đi, cả người ti bứng ln run rẩy khi một dng nước rt mạnh vo tận hốc thẳm, sức nước như đui rồng quẫy mạnh vũ cuồng khng ngừng nghỉ. Ti rốc từng tiếng ku sảng m hoan lạc, gh lấy lưng Khương để cng anh tan vo thế giới mnh mng. Rồi trong cơn say thiếp, ti thấy mnh ngồi trn thuyền, con thủy qui hai lng mắt đỏ ngu trợn trừng, mnh dầy vẩy nhọn trồi ln từ lng nước su, bơi đến cạnh thuyền, ti r gọi Khương cầu cứu nhưng chung quanh chỉ c sng đen đang rầm rầm x tới. Pht chốc khng phải giữa biển bao la, pht chốc ti đang li dần ra cửa sổ căn phng của mnh, bản nhạc giao hưởng từ hai chiếc loa cuối phng đang dội ln m thanh tưng bừng. Qui vật khổng lồ hiện ra, ngất ngưởng lừng lững tiến tới. Ở đu đy mi snh, mi c chết, nước t, mi thịt v rượu xng nồng. Ti chưa kịp ngạc nhin, hoảng hốt, cnh tay n đ vươn ra nắm manh o, giựt tung, chộp ngay hai v ti, bp xoay nghiến ngấu. Thu hết can đảm ti cố nhn thẳng vo n, khun mặt cha ti. Hai con mắt v hai nm m cha trồi ra, mu ứ, rượu từ họng nồng nặc. Ti lấy cả sức vng người, quay vụt lại. Sau lưng, bn tay qui vật cn trong thế chộp, đỏ nầng. Trước mặt, cửa trống.

5.

Cơn gi bốc về từ pha bờ kinh xa, cuốn theo đm l v đnh thức lũ chim trong bụi cy vng ln xao xc. Bản nhạc vừa chuyển qua một giai điệu bay lượn, m vĩ cầm nhảy nht cng những nốt dương cầm chạy di từng chuỗi. Trăng trải lụa bạch trn đi ngực cc mỹ nhn muốt trắng. Những cnh l sẫm bay qua mi ngi hất tung theo gi, chao đi từng lượn sng trước khi rơi xuống khu vườn. Ti nhn theo một chiếc l to bản, mu lục mềm lấp lnh trong nh trăng. Tấm l mi quay quắt trong khng, x đến gần cửa sổ rồi lại vt xa, chờn vờn xoay đảo, như thể n muốn đp xuống yn nghỉ giữa lng một pho tượng no đ đang tnh toang mở ra chờ đợi dưới kia, nhưng mi hoi bất khả. Chị Trinh, chị Trinh. Ruột ti quặn ln đau xt. Trinh cn trong căn phng nh thương hay đ bay ra ngoi trời?

 

Khung cửa sổ căn phng thiếu nữ của chị Trinh lung linh trong nh đn. Anh Khương vừa đo ti tới để rủ chị đi một vng Saign đm m mt. Ti chưa kịp rụt r đưa tay bấm chung ngi nh kin cố ấy đ nghe nhạc tun trn v nửa khun người trần của Trinh vụt hiện ra cửa sổ trn cao. Khương v ti trố mắt, chưa kịp ngạc nhin, chưa kịp gọi th dng nhạc đ binh binh những hợp m tn bạo đẩy vụt Trinh lao vo khoảnh đm.

Ti cn nhớ tiếng Khương ku thất thanh v gương mặt nhm lại căm hận của anh khi ngước vội ln khung cửa sổ. Cha chị Trinh đứng sững trn đ, bng o đen đồ sộ sập hết nửa cnh cửa. Bản nhạc chị Trinh hay nghe vừa chấm dứt. Đm cm.

 

6.

Con ng ồn ĩ bnh dn ấy đ quen thuộc từ lu lắm, ti về đ ở từ sau lần ra tới thị trấn cao nguyn xơ xc tm Khương. C lẽ cng một thời với g thanh nin dưới lầu. Lu thế m ti khng biết g về hắn. Một cố tnh lạ lng, v l. Khng biết hắn l ai, lm g, mặt mũi thực sự ra sao. Sau một thời ở trọ gian trn gian dưới với những tiếng ồn bất kể giờ khắc của nhau, hắn say sưa h ht rầm rầm, soong chảo khua loảng choảng với đm bạn, cn ti thường mở nhạc v ko những tiếng vĩ cầm lắm khi thật chi tai, chng ti đ tự thỏa ngầm chịu đựng. Chẳng hiểu từ bao giờ hắn bớt tụ tập bạn b, rồi một hm giữa một bản concerto ti nghe tiếng gậy dộng từ dưới sn nh, cồng cộc cồng cộc, trước nht gừng sau lin hồi ra chiều thc giục. Bực mnh ti bật nhạc to hơn, tiếng đập ngưng bặt. Ti khng biết g ấy chơi tr g, lại vặn nhỏ, tiếng dộng lại binh binh đi hỏi. Khi nhạc hết, ba c cng cng điềm đạm dưới sn gc đưa ln như một hơi thở thơ thản hn hoan, một cu cm ơn dễ chịu. Ti chạy ra hng ba nhn xuống, đn nh hắn đ tắt, cnh cửa lốm đốm vi mảng sơn xanh hiu hắt trong nh sng hắt ra từ nh vợ chồng ng bn ma hấp. Tự dưng ti thấy lng rưng rưng. Đi về trong con hẻm ny, gặp nhau ai cũng cho gọi ti l c gio Trinh, họ biết ti dạy vĩ cầm, họ biết ti chơi đn ở phng tr để kiếm cơm, nhưng chưa ai ni một cu g về những tiếng nhạc pht ra từ căn phng ti ở. Chng xa lạ v ngoi ci đời của họ, hệt như mảnh vườn nhỏ huyền hoặc của ng tạc tượng gi đằng sau dy nh lụp xụp. Vậy m g thanh nin đ dần dần say m nhạc ấy, cng ti.

Từ ngy Vn theo gia đnh vượt bin, từ buổi Khương gẫy tan trong thế giới kh trơ cỏ cy nghing ngửa, ti chẳng cn ai chia sẻ ci m thanh đ. Nỗi c đơn phnh ra c lại ở từng chiều rơi đm tới. Ti mở nhạc cho chng vật vờ với l với mưa, cho chng bay xuống cc pho tượng v sau đ sng sục những lt dao xoy đục từng phần da thịt kht khao su buốt. Rồi trở vo giường, mộng mị xc thn Khương. Ti chống tay ln chăn chiếu nhn ngắm đầu anh nghing trn gối, riềm mắt rung nh nhẹ, vnh mi hơi nhếch ln, Khương đang mơ g m mỉm cười mời gọi, giai điệu vo đầu một sonate đấy ư? Vai v vồng ngực mở rộng, nhịp đập đều đặn. Ti đặt nhẹ ngn tay ln ln da bụng anh, vẽ một đường xoay, xoy trn mấy sợi lng mềm quanh rốn. Đoạn giữa, Andante? Khng, Rondo. Nhưng lướt xuống, lướt tay xuống mau hơn, miết xt đi, nắm lấy n. Mắt Khương vẫn nhắm m hơi thở như khng cn thuộc về anh nữa, chng dồn ln đẩy xuống vng bụng dưới, hai bắp đi anh dẫy bưng bưng như cả bn tay đang bng mạnh cc dy đn. Khng thể chờ đợi nữa ti vật người ln Khương, phần cương cứng nhất của Khương bấy giờ đm thẳng vo cửa huyệt ti. Bản sonate chuyển sang tiết điệu cuối, Presto, Presto. Hoang m cuồng lũ.

 

Chẳng biết tự lc no ti đem g thanh nin vo giấc mơ. Ti chưa từng thấy r hắn ngoi ci dng gầy gầy ra vo con hẻm nhỏ. Hắn chỉ đến với ti bằng những c gậy dộng vo sn nh, vi nht thế ny để yu cầu ti thay bản nhạc khc, những c lin tục mạnh mẽ thế kia ngụ thch th v gọi ti vặn to hơn, hay một tiếng đập nhẹ cuối cng để ni giờ l thời gian của giấc ngủ. Hắn đu biết chnh từ đ, trong đm của ti, hắn l thn xc đn ng cường vũ đa tnh thay Khương, cn ti, tấm thn đn b trắng trẻo rạo rực dưới vườn ng điu khắc gi. Để về giấc sng, đứt cơn mơ hoảng, ti chong dậy với đy quần ẩm rị, linh hồn rời r xt xa.

Những cơn mơ cuồng như vậy thường đến vo đm trăng, chng tiếp tục hnh hạ ti cho đến buổi chiều mưa ging ấy, ti c được đĩa Requiem mới. Mozart tự lm kinh cầu hồn cho chuyến xe đưa ng vo mộ địa c đơn. Kinh nhạc ny khng hiểu sao đ kch động g thanh nin đến nỗi đ l lần đầu sai khiến được hắn leo ln chiếc cầu thang lộ thin, để ti bị đắm chm m sảng giữa ban ngy. Để sau đ, ti hụt vo vực trống khi hắn bnh thản quay bước. Tất cả mộng ảo vỡ ra, như chiều no bn ci qun l cạnh bờ thị trấn gi bụi.

 

Khương cầm ci muỗng nhm đuổi mấy con kiến lui hui trn đĩa đường vng ẩm bẩn. Ly c ph đen trước mặt lờ nhờ mu đất. Ti gỡ chiếc ti đeo vai, lấy ra ba bao thuốc l Dunhill v một k đường ct trắng để ln bn. Khương cầm ngay lấy một bao thuốc, mấy ngn tay kh gầy lột giấy bng ngoi, quẹt lửa. Bấy giờ ti mới can đảm nhn thẳng vo mặt anh, sau ln khi mong manh lng mắt Khương dịu xuống. Tim ti đập mạnh, nước mắt cứ muốn tro ra. Ti thm Khương cười. Ti li từ ti vải chiếc my ht nhỏ v cuộn băng nhạc.

- Em đem cho anh cuộn băng c những bản mnh đn chung hồi xưa.

Khng c tiếng trả lời ngoi gi nổi mạnh hơn, rt qua ngọn cy, mi tn vải bạt đập bnh bnh. Mi lu, Khương nhn vo cuộn băng nhưng chẳng cầm, rồi ngửng ln hướng về ngọn ni mờ xa, xm bạc dưới mặt trời.

- Bao nhiu năm bị cầm t trong rừng, rồi phải lao vo cảnh sống như thế ny đy để tồn tại khi ra khỏi. Nhn đi Trinh, em khng thấy quanh đy sao? Em khng nghe khng gian ung bức ny nổ ng ng, vỡ toang trong đầu như thế no sao Trinh? m nhạc ngy ấy đ l cuộc đời bỏ lại bn kia ni. Em đem chng về đi.

Khương ni một trng khng ngưng, rồi đứng dậy, bước khỏi qun. Ti lặng người trn chiếc ghế đẩu nghing xiu, ng Khương nhảy ln xe gạo. Người đn b chủ xe mặc tấm o in bng vạn thọ vng rực vạt xẻ cao nc nỉnh mỡ bn hng, mắt liếc ti một vạt, xong leo ngồi cạnh anh ti xế giục nổ my. Chiếc xe giật xnh xịch mấy tiếng rồi lăn bnh, hất tung bụi m.

Bỗng vi đứa con trai ny giờ lấp l sau mấy qun tn nho ra chạy theo xe, vung tay nhảy tt ln, đm lia lịa. Gạo trắng lập tức phun ra từng tia từ cc bịch gạo ngoi ra chiếc xe cam nhng. Dường chỉ chờ c thế, đm người đang ngồi xổm bn bờ đường nhỏm ngay dậy đuổi đui xe, giơ r giơ chậu ra hứng. Họ cuống qut ồn o x đẩy trong khi xe đen khịt. Vậy m ti vẫn nhn thấy r Khương ngồi trn thng xe, co lại như một nhm tượng bất động, thờ ơ mặc bao dng gạo đang đổ xuống đường. Những chiếc l bạch đn chao trong gi rơi đụng vai Khương.

L đ bi ngi rơi nhiều năm như thế trn khu vườn pha sau căn gc. Nhưng đm nay, c chiếc sắp cng bản nhạc cuối cng ny đưa ti vo bầu trời đeo những v sao. Xanh ht.

 

Mai Ninh

(thng năm, 2006)