HonTheCuaBien

 


 

Chương 2.

 

 

NGHE MƯA

 

 

Dĩ nhin b Ti trả lời chẳng ngần ngại l muốn tổ chức sinh nhật trn du thuyền. Nn ngoi bữa tiệc ở nh cho bạn b cả lớp, đm trẻ con của ba gia đnh được cng bố mẹ đi chơi trn đại dương với danh nghĩa mừng b Ti ln tm. Ba ng bố từ thời trai trẻ đ tự xưng ba chng ngự lm pho thủ d chẳng bao giờ biết cy kiếm di ngắn ra sao. Họ tụ họp mỗi cuối tuần, lc th trn du thuyền của Tuấn-Thy, lc trong vườn hoa tri bao la của Cường-Hiền, lc trn nh sn giữa rừng cy bạt ngn của Dương-Cc. Thnh đạt v hi lng với cuộc sống, họ rủ nhau cng từ gi phố phường nhộn nhịp, tạo việc lm trn hn đảo xinh đẹp hiền lnh ny với hy vọng sẽ sống yn lnh đến cuối đời v thương mến nhau mi mi.

 

Trn biển sng m đềm, tiếng cười của nhm bạn su người rộn rng trẻ trung mang niềm vui cho cả vng chi. Họ cho mấy ngư phủ trở về từ chuyến lưới hai, hỏi thăm số thu hoạch, ni chuyện nắng mưa thời tiết. Một người mang đến cho Thy giỏ tm s cn nhảy. B Ti chạy đến giằng xuống xem, liếng thoắng:

- Sao bc biết sinh nhật chu hm nay m cho?

- A ԅ bc nghe mẹ ni. Chc mừng sinh nhật chu. Chu phải ngoan v học giỏi nghe!

 

Ti thoắt chạy đi khoe với cc bạn. Người lớn nhy mắt nhau cười. Thy kn đo di tiền cho ngư phủ, ng ta giẫy nẩy:

- Khng đu, đnh l chị đặt, nhưng chẳng mấy dịp tnh cờ gặp sinh nhật chu.

 

p thế no cũng khng xong, b con cm ơn v Hiền nhn vo giỏ hn hoan:

- Ngon phải biết đy. Đng lẽ mnh phải ra khơi mỗi ngy mới phải. Cũng th tm c tươi m ăn giữa biển n vẫn ngọt hơn ở nh.

- Th ai cấm b ra biển mỗi ngy. Hay ku ng Cường đi lm dn chi cho khỏe.

 

Cc vừa cười ni v thoắt ci đ xch giỏ tm bước ln thuyền, biến xuống hầm tu. Nhm đn ng kẻ ln trước đn đn b con nt, kẻ cn đứng dưới gip họ ln. Thy nhanh nhẹn bước ln th Hiền gọi giật:

 

- b b, bầu b phải đi đứng nhỏ nhẹ nghe b, lm g như lnh L dương vậy.

Thy quay lại lườm bạn:

- Hồi con Ti đ bị nằm di chn lắm rồi, lần ni tui khỏe như voi m bắt đi nhỏ nhẹ như đo ht bội th chết cho khoẻ!

- Ci miệng ăn mắm ăn muối ni bậy như quỷ chưa!

 

Cuối cng ba ng chồng ln tu, Cường hỏi:

- Bữa nay ra đảo bắt ho hả? Thi với tụi by, tao thắng hoi cũng kỳ, m chẳng lẽ m chai Bordeaux một mnh cũng buồn.

 

V thuyền ra khơi. Giữa trời biển bao la, chiếc du thuyền chẳng khc chiếc l mỏng manh yếu đuối tri nổi dập dềnh theo con nước. Gọi l du thuyền cho sang, v bởi v n khng dng cho kế sinh nhai m chỉ đi chơi, chớ l chiếc tu đnh c Tuấn cng cc bạn tn trang lại, thm dụng cụ cho việc bếp nc tiện nghi v lm đẹp nn khng cn vẻ l tu đnh c nữa. Dưới nh nắng dịu ban mai, người ta uống khai vị, ăn tri cy, Dương m đn ghi ta vừa đn vừa ht, tiếng ht vui nhộn khiến cc b như thng lệ, hăng hi ht theo, vang vang trn mặt biển ban mai m ả. Thy ht rất hay, giọng trầm ấm, thường Dương đệm đn rất ăn . Cả bọn cứ đa khi no tng tiền bắt Dương v Thy ht dạo xin tiền. Trẻ nhỏ đuổi nhau chạy từ dưới ln sn tu rồi chạy xuống, tiếng cười ni lu lo.

 

Tới đảo, cnh đn ng lặn bắt ho, cnh đn b đứng trn thuyền hăng hi đả đảo Dương l người lun lun thua trong những cuộc thi sử dụng tay chn. Ho tươi, trong veo bọng nước, vắt vi giọt chanh rồi cạo gỡ ra, hp ci soạt. Cc lăng xăng phục vụ nướng bnh m, hỏi vọng ln c ai cần g nữa khng. Chẳng ai trả lời, Cc gắt:

- N ci đm m ăn, c ai cần g khng th bảo, ti m ln rồi l khng xuống nữa đu.

 

Cả bọn cười ra dấu cho nhau đừng trả lời. Một lt Cc bưng khay ln c đủ thứ, vừa ngut cc bạn vừa mắng:

- C ăn th bị chửi cũng chẳng nghe.

 

Sau bữa ăn trưa với sự tiếp sức của rượu nho, nhm đn ng bắt đầu thiu thiu trong cơn gi nhẹ. Nhm đn b trng chừng con nhỏ v bảo thế no chng cũng khng chịu ngủ trưa. Cc bồng con trai cng nhoi người nhn mũi tu xẻ nước, gi nhẹ khng đủ lm bay tc. Cc gọi:

- b Thy, đứng ở mũi thuyền m sao khng c gi cho mẹ con tui bay giống b với ng Tuấn bắt chước phim g đ.

- Cảnh mi mẫn giữa bồ bịch chớ phải mẹ con m m b lm với thằng Hải được. Với lại b khng c kiếm, phải c kiếm vua ban mới xẻ gi m bay được tề.

 

Thy quay phim cảnh mẹ con Cc ở mũi tu, cnh đn ng ngủ dưới nắng, Hiền bi dầu dưỡng da v trẻ nhỏ chơi xếp hnh. Một đứa gọi:

- Hải, tới chơi!

 

Ch b vuột khỏi tay mẹ chạy đến cc bạn, mi tc di chấm gy phất phơ trn khun mặt xinh xắn mu da nu đỏ mạnh khỏe. Cc khng thể bầu b nữa nn hai vợ chồng dồn hết tnh yu vo đứa con duy nhất, nghĩ n sẽ thnh kiến trc sư v nhặt được mẩu gỗ nhỏ no cu Hải cũng nghĩ cch chế biến được một ci g đ, d vụng về nhưng sng . Khng những chỉ xy lu đi ct, n thường nhặt vỏ s trang tr từng phng bn trong v đặt vỏ s to nhất gọi bể bơi. N thường lnh đạo cc tr chơi cho cả nhm. Hai trai hai gi. Hải v Ti quấn qut nhau nhất, cu Hải ni lớn ln sẽ cưới Ti lm vợ. Khi hỏi vợ l g, chng lun trả lời l bạn. Chỉ c thằng Trung đi lớn ln sẽ cưới mẹ. Cả bọn đ từng cười thằng ny c mu Oedipe, Hiền bảo như vậy chứng tỏ mnh l người đn b l tưởng nhất, vừa lng cả bố lẫn con.

 

Thy quay phim đm trẻ con, bảo:

- Cu Hải ni lớn ln sẽ cưới Ti phải khng. Rứa hn Ti ci coi.

 

Hai tay cu Hải m đầu Ti ko về pha mnh hn ln m con b. Ti cau c quẹt nhanh chỗ m vừa bị hn ươn ướt.

- Ti khng cưới cu Hải đu, Ti cưới hong tử thi.

- Hong tử no?

- Hong tử thủy cung.

- Ở đu?

- Ở bn Đức.

 

Đm đn ng đ thức v tiếng lao nhao trẻ con, nổi ln cười, hiểu l Ti vẫn chưa phn biệt cặp vợ chồng bạn bn Đức tn Cung v Thủy, với hong tử thủy cung. Tuấn bảo:

- Mẹ Thy đ hứa hn cho Ti ngay từ khi Ti cn trong bụng đấy, từ khi chưa ra đảo kia, cu Hải khng địch lại hong tử thủy cung đu.

- Vậy con sẽ cưới ai ?

- Để ch coi, , nếu c Thy sinh con gi nữa th ch sẽ gả cho cu Hải nghe.

- Con khng thm đu, con cưới con Ti thi.

- Ừ th ty, nếu thắng nổi hong tử. , cn em Trinh, Hải khng muốn cưới em Trinh sao?

 

Hải nhn Trinh, n nắm tc con b giật ngược khiến con b r ln vội chạy đến mẹ. Hải lắc đầu:

- Con khng thm con Trinh, n hay khc lắm.

 

B Trung cu, lườm Hải:

- Hải nắm tc n ko đau th n khc chớ sao.

 

Mỗi lần đi chơi, ống knh Thy giữ hết được cảnh vui tươi của nhm bạn thn nhau từ thời trung học. Thỉnh thoảng lại cng xem cười rổn rảng, nhắc lại từng kỷ niệm từ thuở no m vẫn si nổi như hm qua. V tnh bạn của họ gắn b như khng c g suy suyển được.

Buổi chiều khi mặt trời bắt đầu p xuống chạm mặt nước, chiếc du thuyền đ về gần bi đậu. Cc b lại lao xao thu vn đồ đạc, nhắc con đừng qun sch vở, đồ chơi. Đm trẻ lau nhau hẹn ngy mai gặp ở trường v chưa chi đ hẹn gặp nhau vo cuối tuần tới.

 

Khi tu vo cảng, thủy triều đ dng ln cao, hải u ku nhau lạc giọng. Chng lượn lờ trn bờ k, mu xm đi cnh ha lẫn vo mn đm sắp xuống v tiếng ku c lc ai on, chi tai. Bỗng Thy khều tay chồng:

- Tự nhin em thấy buồn buồn răng răng.

- Buồn g? Buồn nn nữa hả?

- Khng m, buồn buồn thi.

- Ừ, chắc tại em lun lun ght khoảng giờ ny m. Với lại chắc em cũng mệt, về nh nghỉ ngơi sẽ hết.

 

Tuấn an ủi v chong tay m vai vợ hn ln trn, xong nhảy ln bờ k bắt sợi thừng Cường nm vo. Cột thuyền xong, Tuấn bảo:

- Rồi, cc b từ từ ln đi.

 

Cu ni đ hnh như khng thay đổi d Tuấn, Cường hay Dương l người nhảy ln bờ trước phụ trch việc cột tu. Dương bước ln bờ k, đn trẻ nhỏ từ tay cc b. Khi Cc bồng cu Hải đưa ln, vừa lc con tu trng trnh. Cc hoảng hốt li lại, cười:

- H va chưa. C sng đấy.

 

Ngưng một lt chờ con sng đi ra, Cc đưa con lần nữa. Khi Dương vừa chạm vo cu Hải th lạ qu, chiếc thuyền tạt xa khỏi bờ k một khoảng rộng vừa đủ để điều qui dị xảy ra: cột nước cao đn ln v Cc r thất thanh khi con vuột khỏi tay mnh m chồng chưa m n hẳn. Mọi người ku nhau ơi ới v ba người đn ng nhanh nhẩu o xuống nước

 

Buổi tối trn biển bỗng rộn rng. Đn b xm chi đứng thnh dy di cầm đuốc phụ với nh hải đăng v cnh đn ng khng biết bao nhiu người đang m tm dưới nước, cả dn chi v dn lặn chuyn nghiệp. Cc bơi tm mi đến lc lả người chới với được dn chi ko ln, ngồi bệt trn ct mắt mở thao lo khng ni năng g, khng cả khc, chỉ l ci xc. nh đn chập chờn trn nt mặt v hồn của Cc lc ẩn lc hiện. Thy ngồi bn cạnh ngơ ngc v sau lưng hai người, Hiền cũng ngồi như tượng, thỉnh thoảng bp nhẹ vai Thy ni nhỏ:

- B về nghỉ đi, coi chừng bị ảnh hưởng khng hay cho ci thai. C g th tui bo.

 

Thy lắc đầu, kin nhẫn chịu ci mệt mỏi bầu b chẳng thấm vo đu với nỗi lo sợ của bạn. Bầu trời thăm thẳm, sao chớp mắt tự tnh mi trn cao khiến biển u ẩn đen ngm huyền b. Tiếng sng nh nhẹ r ro bnh thường thơ mộng m giờ pht đau buồn ny chẳng khc tiếng r rầm ma quỷ. Gi thoang thoảng mi đại dương bnh thường nồng nn tnh biển m giờ khắc ny mang hương đắng tử thần. Nhm đn b dn chi đng đảo ồn o l thế m giờ pht ny lặng lẽ như những hồn ma nt mặt chờ phn xt. Mặt nước loang long nh đuốc mờ mờ ảo ảo, bn dưới chắc tối đen m mịt. Người lớn nếu bơi giỏi cũng đ khng thể no trồi ln nữa rồi, một thằng b tm tuổi th lm sao. N ở dưới đ, một mnh, chới với trong bao lu rồi mới xui tay?

 

Yn tĩnh đng ngờ. Mặt nước mnh mng sững lại, lạnh lng dửng dưng trước đm người quằn quại ruột gan. Nhn từ bi ra chỉ thấy một mu đen, vi điểm sng nhấp nh. Nhn từ ngoi vo thấy nh đuốc sững sờ trn nt mặt nhm người cm nn oan hồn.

 

Cuối cng Thy cũng nghe lời Hiền hối thc dẫn trẻ nhỏ về nh mnh cho chng tắm tp nghỉ ngơi. Chỉ c thằng Trung hiểu được mối nguy hiểm đe dọa bạn mnh, b Ti v Trinh vẫn thản nhin, Ti cn ni:

- Cu Hải hư vậy đ m đi cưới con!

 

Ngoi bi đm đ về khuya, thỉnh thoảng c người nh ln mặt nước, đm đn b nhốn nho hớn hở chạy tới đn, nhưng khng c g trn tay người bước vo bờ, anh ta thở pho nằm vật trn bi. Từ từ, nhm đn ng đ trở về, kể cả nhm Tuấn, cn dưới mnh mng su thẳm nhm lặn tm chuyn nghiệp. Họ tụ tập hết trn bi, kẻ nằm người ngồi, mệt mỏi, thất vọng, ngơ ngc như đm ma Hời. Hơi thở biển đm dnh vo da rin rt lnh lạnh khiến nhiều người co ro. Một cy đuốc phụt tắt. Bấy giờ mới nghe tiếng nấc giữa đm đn b với tiếng gọi thảng thốt sau cơn m Con ơi, cu Hải ơi!. V đ l tiếng dạo đầu cho khc nhạc buồn, nhiều tiếng nấc nổi ln theo gi tan long tri lững lờ trn mặt nước

 

 

X

 

 

Cụ b ngưng kể. Mọi người im lặng, khng bảo nhau cng mặc niệm. Cụ nấc khẽ, nước mắt lăn di xuống đi m nhiều nếp gy. Nhm người lm phim ci đầu trnh nhn b cụ, một luồng điện băng qua, c phng vin mắt đỏ hoe bp chặt bn tay nhăn nheo, lau nước mắt cho cụ. Cụ ng th cứ lắc đầu khng ni g. Giy pht im lặng ny như c đi mắt nhn thấy xc thằng b dập dềnh đu đ trong lng biển đen ngm.

Rồi cụ b mỉm cười mo m nhn mọi người:

Mời anh chị dng bnh uống tr. Của chu đem ra từ lục địa, hm lễ kim cương. (Cười cười) Con chu by đặt qu đ m, kim cương với hột xon!

Nhm lm phim mau mắn rt tr mời hai cụ, như thể muốn cắt đứt ci g nghn nghẹn ở cổ. Họ ăn uống nhỏ nhẹ chờ đợi, khng dm đường đột hối hả nghe tiếp cu chuyện bắt đầu gay cấn. Rồi mọi cử động đều ngưng khi b cụ lướt tay ln quyển album:

Tất cả những hnh ảnh ny l nhờ b Thy đy. Mỗi chuyến họp nhau b ấy lc no cũng my quay phim my hnh trn tay. My mc tiến nhanh qu, dạo đ cn knh cng, đu c nhẹ nhng tối tn như by giờ. Tội qu, cứ ni phải ghi lại kỷ niệm tụi mnh. Lần no cũng lịch kịch tay xch nch mang.

Rồi giọng cụ trầm xuống, mắt mơ mng, tay từ từ lật từng trang:

Nhưng khng c tấm hnh no của đm chờ tm xc cu Hải. Cũng khng c tấm hnh no của b Cc lc tm thấy xc con hay khi nằm trong lều bn cạnh nấm mồ đắp vội L ti ni vậy chớ ai lng dạ no m chụp, nghĩa l ni chung, khng c tấm hnh hay đoạn phim no từ đ trở đi. Anh chị thấy đ, ton những hnh ảnh vui vẻ khng thi.

Một anh hưởng ứng:

Thưa cụ, vậy cũng hay, lc no cũng thấy niềm vui ạ.

Nhưng m khổ, từ đ trở đi th rất t chuyện vui. Ci xc cu Hải đ bẹp chng ti.

Giọng c phng vin rụt r:

Thưa cụ, bao lu sau mới tm thấy xc?

- Hai ngy sau chị ạ. (Lắc đầu, chp miệng) Anh chị khng biết trong hai ngy đ chng ti sống ra sao đu. Tất cả bỏ hết cng việc, dồn hết vo nh Cc Dương, lc no cũng c người canh bn cạnh khng dm rời ổng bả một bước.

Thưa cụ rồi ci xc

A, ci xc trời ơi ci xc thằng b

B cụ nghẹn. C phng vin vội m vai b. Tất cả lại lặng yn. Khng ai dm động đến ci xc nữa. Chợt một cnh cửa sổ đnh sầm khiến mọi người giật mnh, nhn. Chị người lm bươn bả từ bếp ln mc lại, cằn nhằn c gi đu m sập mạnh vầy n. ng cụ e hm chiu hụm tr tiếp lời:

, ờ, ci xc, ci xc đ khiến cho dn đảo vốn m tn dị đoan thm lo sợ...

Thưa, chẳng lẽ ở đảo chưa từng c chết tri?

Hiếm lắm anh chị ạ, họ thường ni dn đảo biết bơi trước khi biết đi m. C chết l do bo biển dữ dội lắm, chớ khng phải như vầy...

Nghĩa l...

Nghĩa l ờ, c vẻ một ci chết khng bnh thường, nghĩa l c ci g đ lin quan đến niềm tin bất di dịch của đảo, m mnh cho l m tn dị đoan v chẳng căn cứ vo đu cả. , ờ, thật tnh kh tin lắm, nhất l chng ti l dn Ty học, tin lm sao được, m biết ni lm sao. Hồi đ hay tới ngay cả by giờ, chng ti cũng chẳng biết hư thực ra sao... Ối, m tn dị đoan ấy m!

Cụ ng lại im, nhn cụ b. Nhm truyền hnh lặng lẽ chờ đợi. B cụ sịt mũi:

Thiệt tnh, th khng c con, chớ c con d l nhiều đứa m một đứa chết như vậy cũng khng chịu nổi, huống chi một đứa duy nhất. Tội nghiệp ng Dương b Cc qu chừng. Nhn thấy ci xc...

ng cụ nhn b cụ ngừng giữa chừng, i ngại:

ờ, c lần ng Dương th thiệt với ng Tuấn v ti l ổng chỉ min man nghĩ chuyện chết cho rồi. Tnh cờ thằng Trung ni bc Dương ơi, khng c thằng Hải con biết bc buồn lắm, vậy khi no c g cần con trai gip th bc gọi con qua nghe. By giờ con l con trai của bố Tuấn v bc Dương. ờ, n ni ngy thơ vậy khiến ổng tỉnh ngộ một cht.

Như Trời sắp đặt ấy cụ nhỉ.

Thế. N l thằng m sch m, thường đọc v hỏi han ng Dương giải thch, n ni c khi ổng đang giải thch ci g đ rồi lại ngớ ra một lt.

Chắc nhớ tới cu Hải đấy cụ nhỉ.

Lt sau ng cụ u yếm đập nh nhẹ ln tay b cụ, mỉm cười:

Xin lỗi cc anh chị nh. ờ, b ny, b phải nn xc cảm để kể tường tận cho anh chị nghe những g b cn nhớ chứ. Kể đi, mnh cứ giữ ci xc hồi giờ cũng mệt rồi.

Nhm truyền hnh ngớ ra:

Thưa cụ, giữ ci...

ng cụ ph ra cười:

Khng phải chng ti chưa chn đu, giữ l giữ trong lng ấy. Bởi v hư thực chẳng biết sao nn chẳng dm kể cho ai nghe, m thắc mắc th vẫn c. Bởi v đ l kiểu chết lạ lng... ờ, ny, by giờ b nh ti kể, c sao kể vậy khng bnh luận g nh. Ty cc anh chị nghĩ sao th nghĩ.

B cụ chiu ngụm tr, tựa lưng vo ghế:

Cc anh chị muốn nghe khng?

Dạ c chứ ạ.

Đ l mục đch chnh của đm nh bo dấm dớ cc anh ấy m b!

 

Cả bọn bật cười, họ nhn ng cụ như cm ơn đ cắt bớt những pht giy nặng nề. Một anh bạo miệng:

Thưa cụ, sao hai cụ cứ cho bọn nh bo chng chu l dấm dớ ạ?

Th đng thế rồi, oan ức nỗi g. Chẳng dấm dớ m lm bo được ?

Thế th chng chu lại phải hỏi dấm dớ thm nữa vậy, v cụ b cứ lưỡng la lưỡng lự c chịu kể tiếp đu.

Cụ ng đỡ:

B ấy cn lựa lời đấy.

Cụ b nhn chồng:

Dễ dn đảo đ thấy lo từ khi thằng Hải chết m mnh khng đon ra đấy. ng nhớ khng, bọn đn b th cm như hến m mặt ti mt, lấm la lấm lt hết nhn nhau đến nhn ng Dương b Cc. Cn bọn đn ng, họ cứ hỏi đi hỏi lại l thằng b rơi ở đu, đến khi chỉ chỗ xảy ra tai nạn th họ gi đầu, lảng ra xầm x với nhau, mnh đến gần th họ im.

Cụ ng tn thnh:

Đng! (Cười cười) Ban đầu mnh cn bực mnh m thương hại v thấy họ th thiển qu, ai đời họ cứ nhy nh nhau trnh mnh!

Rồi đến khi tm ra ci xc th cn tệ hơn nữa.

Thấy đm truyền hnh ngớ mặt ra, cụ ng giải thch thm:

Hồi mới đến, mnh l người lạ, nếu c phn biệt cũng l tự nhin thi. ờ, nhưng lc đ th coi như bọn chng ti đ được chấp nhận rồi, v mnh ăn ở tử tế, rộng lượng l đng khc. Thế m từ hm vớt được xc thằng Hải, ờ, cứ như l họ muốn trnh xa bọn mnh.

Sao cụ nghĩ thế? Chắc l họ ngại nhắc lại chuyện buồn thi.

Th lc đầu ai cũng tưởng thế. Cho đến một hm b Cc bảo lạ nhỉ cứ thấy bọn mnh l họ qua đường m lại đi cứ cắm đầu đi khng nhn. ờ, chớ trước kia cho hỏi tử tế lắm m. Ngay cả những người ngho m cc b nh ny hay gip đỡ, cũng trnh lun, b nhỉ.

 

B cụ lắc lắc đầu buồn buồn:

- Gh gớm hơn nữa l một hm b Cc đem quần o cho một nh chi, thấy bả tới gần l họ trnh đu mất. B Cc để lại gi quần o, mấy hm sau thấy c ci tấp ln bi, tức l họ nm ra biển.

- Ủa, kỳ cục vậy cụ!

- Th vậy. Thấy mnh l họ chạy như sợ ma đuổi huống chi đồ dng...

 

 

X

 

 

Phải kh khăn lắm mới ko Dương v Cc ra về khi nhm thợ lặn cuối cng cũng ln bờ. Cc giẫy nẫy:

- Ti khng thể bỏ cu Hải một mnh. Để ti ở đy với n. Biết đu cht nữa n mới chịu bơi về

 

B con xm lại bứng Cc v Dương khỏi mặt ct. Vi người dn chi an ủi:

- Anh chị cứ về nghỉ đi kẻo bịnh, tụi ny ở đy canh n cho.

 

Cc dằng lại khng nổi với sức ko của nhiều người. Về nh Cc Dương, mọi việc một tay Hiền điều khiển người lm v thu xếp cho cả bọn. Hiền pha sữa, lặng lẽ mở tủ tm thuốc ngủ bỏ vo, p vợ chồng Cc uống. Tuấn v Cường canh st họ. Tuấn điện thoại hỏi thăm vợ một mnh lo cho trẻ nhỏ ở nh. Đm, chẳng ai ngủ thực sự. Thỉnh thoảng thiếp đi một t lại giật mnh dậy, do dc trng chừng Cc v Dương đến lc đ vẫn chưa hề mở miệng.

 

Sng sớm Tuấn bảo Cường:

- ng ở nh với b Hiền canh chừng khi họ thức dậy, tui chạy ra bi.

 

V Tuấn li xe lao đi. Bi vẫn lặng yn. Anh ngồi bệt xuống ct, chm thuốc rt từng hơi di đầu c trống trải mng lung. Qua một đm hầu như khng ngủ v bất lực trước tai họa, anh thấy chưng hửng trước cuộc đời. By giờ anh chợt hiểu bố thường ni mọi bất trắc c thể ập đến con người bất kỳ lc no, v họa v đơn ch, n sẽ khng đến một mnh m thường rủ r nhau. Chợt anh cười khẩy, cn tai họa no gh gớm hơn c thể xảy ra cho vợ chồng bạn nữa. Mất đứa con l mất hết đời mnh, mất hết nghĩa cuộc sống rồi . Khng biết tương lai g đang chờ đợi Cc Dương, số phận no sẽ dnh cho họ khoảng đời cn lại? V vợ chồng anh, vợ chồng Cường, c thể lm g cho bạn?

 

Tuấn giận dữ nm mạnh tn thuốc, n bay đp gần mp nước. Biển sng lặng lẽ như tờ, dn chi đ ra khơi v chưa đến giờ về. Sao bầu trời c thể m ả thế m dửng dưng nhn một thằng b con khng biết đường về. Mặt nước mnh mng sao c thể mang mu xanh dịu dng đầm ấm thế m trong lng th hung hiểm nuốt chửng cu Hải mất rồi. Đầu c Tuấn suy nghĩ mng lung đến cc bạn, đến mnh, đến trẻ nhỏ, đến kỷ niệm qu khứ v đến tương lai. Qu khứ vẫn nguyn vẹn đ nhưng ci g đang chờ đn họ?

 

Hy cn đang lơ mơ nhiều nghĩ th c tiếng xe, Tuấn quay lại, nhm bạn kia rồi. Cc chạy o dọc bi, miệng khng ngớt ku Hải ơi, con ở đu, mẹ đy Hải ơi, về đi con. Cả nhm lặng lẽ chạy theo sau. Nước mắt rn rụa trn mặt Hiền ng nh dưới vầng thi dương vừa trồi khỏi mặt nước. Mu cam. Mu cam nồng nn trn những khun mặt thất thần xanh ti.

 

Cc cứ chạy như ma đuổi, như c cu Hải đu đ vẫy tay. Tc Cc xổ tung khng chải bới bay bay trong gi sớm, bộ đồ bận hm qua dnh vệt bơ trn đi phải khi đa ginh con tm to với Thy. Dấu vết trẻ trung cn đ m con người đ khc lắm rồi. Chiếc o sứt một khuy hm qua giằng x cưỡng lại khng chịu về. Một người đn b tả tơi. Một người đn b đin dại. Một người đn b trong cơn đau x tận cng. Vừa chạy Cc lun miệng gọi con, ni mẹ đến đy, con cố bơi vo bờ. Mệt th bơi ngửa, nằm ngửa thả lỏng người, mẹ tập con bơi giỏi rồi m, rng bơi, bơi về với mẹ nghe con. Hải ơi, con đang ở đu Sng rồi con thấy khng, hm qua nay chắc con sợ bng tối lắm, by giờ sng rồi con ơi, sng lắm rồi

 

Hiền chạy nhanh m chầm giữ Cc lại, nấc từng cơn:

- B ơi bnh tĩnh, bnh tĩnh lại đi. Ngồi xuống một lt đi m.

 

Cc giằng ra:

- N chờ mnh đằng kia m b bảo ngồi.

 

Rồi vụt chạy đi. Vi thuyền c trở về. Mọi người y ny nhn nhau. V giữa tiếng ku gọi thất thanh của Cc, nhm dn chi ni rất khẽ chia c chia tm, khc với ngy thường.

 

Nắng bắt đầu gay gắt, mặt Cc rm nắng đỏ gay mệt lả t xuống ct. Dương vẫn m thầm. Dn chi lại phụ với Cường v Tuấn đưa hai bạn về. Thy đ lo mọi việc ở nh, xin php cho trẻ nhỏ nghỉ học, bo tin cho nh trường biết Dương phải nghỉ dạy thnh lnh, giao cng ty Tuấn cho vin quản l trng nom v bo cho nhm đồng nghiệp của Cường tiếp tục dự n khng c Cường t bữa. Thy nghĩ xo trộn no cũng c thể thu xếp, bất hạnh no cũng c thể vượt qua. Khng ai to tiếng, mọi lời ni đều d xẻn, trng họ khc lm sao mới chỉ cch một ngy!

 

Bạn b bắt đầu tới thăm. Ai cũng khe khẽ, trang trọng v khng dừng lại lu. Linh mục Thuần gọi Tuấn ra ngoi ni ring g đ rồi vo phng ngồi chiếc ghế đặt cạnh giường Cc đang nằm. ng nắm chặt tay bạn khng ni g, chỉ lm rm cầu nguyện rồi lm dấu thnh v ra về. Bất cứ lời no lc ny cũng đều v nghĩa với Dương v Cc.

 

Bc sĩ chch thuốc an thần cho Cc. Buổi chiều Cc nằm lơ mơ. Tuấn l người rất sợ tnh huống đau buồn tập thể, anh th đi đu đ chịu đựng một mnh. V vậy Tuấn lại ra bi d tm, nghe ngng, chờ đợi xc thằng b tri dạt vo nơi no đ. Dương cũng đi. Tuấn dặn Cường:

- ng canh chừng khng cho b Cc ra biển đấy nh. Nếu cần th cột b ấy lại.

 

Đi bạn lặng lẽ bước dọc theo bờ. Dưới nh nắng chiều, họ di mắt buồn thiu nhn mu nước xanh đậm trong vắt, thản nhin. Nắng lung linh lung linh mặt nước, chập chờn đưa đẩy nh chiều đang rơi xuống từ từ. Hơi nước thoang thoảng bay ln, mi biển khơi vẫn nồng nn d thm bớt một mạng người chm đu đ trong lng. Đến chỗ tảng đ Tuấn ko tay bạn ngồi xuống. Họ vẫn im lặng, mọi ngn từ đều trở nn rối rắm v ch. Dương kn đo, rất t lời v dễ chịu với mọi người. Tai họa ny sẽ cắt mất khc lưỡi cn lại. Tuấn kn đo liếc nhn bạn. Cũng trn tảng đ ny vi tuần trước, ba người đ ngồi ht thuốc tn gẫu cười ni như ngy hm nay khng bao giờ hiện diện. Mới chỉ hai mươi bốn giờ m trng Dương khắc khổ v gi đi cả mười năm. Gương mặt bnh thường hay cười mỉm kia c ci g đanh lại, xa lạ. Tuấn chột dạ khng biết lm g cho bạn, tay chn anh thấy thừa thi nhưng ngại ngần khng dm chm điếu thuốc. Tuấn p mặt vo hai tay để khng nhn bạn nữa, để thấy ci v l của cuộc đời, một sớm một chiều c thể thay đổi tận gốc rễ con người

Thy pha sữa, đưa vin thuốc an thần bc sĩ cho khi chiều, p Cc uống. Cc như con r b cử động ơ hờ chậm chạp, ngoan ngon nuốt vin thuốc như đ chấp nhận sự thật rồi, rằng con mnh sẽ khng về nữa. Thy v Hiền ngồi cạnh nắm tay cho đến khi Cc chm vo giấc ngủ, một giấc ngủ nặng nề c tiếng ku đau đớn thot khe khẽ từ cổ họng v nt mặt c khi nhăn nhu thất đảm. Hiền ko chăn cho bạn v nằm xuống bn cạnh. Bn ngoi đm mnh mng, biển mnh mng. Mỗi sinh vật trong nh thu nhỏ lại, chịu đựng. Giấc ngủ chập chờn tru ghẹo mọi người. Ci g cũng khoc mu đen tối m.

 

Sng hm sau, rất sớm nhn chưa thấy đất, tiếng đập cửa thnh thịch đnh thức mọi người trong cơn hoảng hốt. Một anh dn chi hiện ở cnh cửa vừa mở, hớt ha hớt hải:

- Thấy rồi, thấy thằng b rồi...

 

Tuấn mừng qunh ấp a ấp ng:

- N n

- Ơ ci xc dạt vo bi dưới kia.

 

A, ci xc!

 

Cả bọn tung cửa chạy theo anh dn chi. Mặt trời chưa ửng hồng, cn xanh xao lắm. Trong ci lnh lạnh ban mai với lớp sương m, một dy người sải chn như mấy con ma chạy trnh rạng ngy. Thy lạch bạch sau cng. Khng ai để tới ai, cứ chạy như trước mặt l niềm hứa hẹn. Cc bương bả nhưng lụp chụp vấp ng nhiều lần, c lẽ hiệu quả thuốc ngủ hy cn. Hiền xốc bạn đứng ln, chạy tiếp, chạy mi m anh dn chi vẫn chưa ngừng, chạy muốn hụt hơi, chạy như khng km chn lại được. Những bn chn qủy m. Xa xa trong mn sương mỏng, một khối đen đen r dần. L nhm dn chi ra khơi chuyến lưới đầu đ trở về, tnh cờ nhn thấy trn bi c ci g mang mng hnh người

 

Thấy nhm bạn gần đến, một anh chi bỗng tch đm chạy tới ko Tuấn ra ni nhỏ. Tuấn khựng lại một giy rồi lao nhanh về pha Cc, ko giữ lại. Cc dằng mi khng được, ci xuống cắn tay Tuấn. Thế l điều đau đớn khng giấu ai được nữa. Cc nho tới trước, đứng sững nhn. Cc nhăn nh li lại vi bước rồi ng bật ra go thảm thiết:

- Khng phải cu Hải, khng phải. Con ti đu?

 

V Cc đổ xuống, bất động.

 

Bỗng Dương quả quyết đi đến ci xc, cởi chiếc sơ mi vẫn bận từ hm ra đảo quấn thi thể đứa b hở hang xương xẩu lại. Mặt anh đanh đ thản nhin. Khng một lời, anh bồng ci xc quay về.

 

Mặt trời b ln hối hả. Cũng mu cam lộng lẫy ngy ln xứ nhiệt đới, rực rỡ chiếu rọi ci xanh xao chết chc rờn rợn thịt da. Đon người lại rồng rắn ra về. Một người đn ng m xc con chai đ dẫn đầu, một người đn b chưa chết nhưng chỉ l ci xc, mềm nhũn trong tay bạn. Năm su người nữa ci đầu lặng lẽ nối bước. Đm dn chi theo sau xa hơn một cht, mỗi lc một xa, rồi đứt đoạn, rồi mất ht...

 

 

X

 

 

B cụ lại ngừng. Nghn nghẹn đứt hơi. C phng vin lau vội mắt mnh rồi lau cho cụ. Một anh trao ly tr, cụ hớp một ngụm, run run:

- Trong đời, chưa bao giờ chng ti chứng kiến một đm rước lạ lng bi thảm như vậy. (Quay sang cụ ng) Hả ng, mnh cn nhớ như mới hm qua.

Cụ ng gật đầu nắm tay cụ b. Nắng xuyn qua cửa sổ soi r hng hng cổ vật by trong tủ knh, ngăn nắp bng bẩy khng một hạt bụi. Trn tường rải rc mấy bức tranh họa sĩ nh, ở gc tri phng khch, bn trn chiếc bn con by bnh hoa, đặc biệt c tấm hnh ba gia đnh đầy đủ, trong vườn hoa hai cụ. Ba b ngồi ghế, o di hoa tm c. Ba ng đứng sau lưng sơ mi trắng ngắn tay, nơ tm than ci cổ o. Hai con gi o đầm trắng v hai con trai sơ mi xanh da trời quần sọc xanh dương đậm, ngồi trn cỏ. Tấm hnh m b cụ đ bnh luận rằng Đ l những ngy trn trề hạnh phc, khi chưa chuyện no d nhỏ nhặt c thể khiến nụ cười tắt trn mi.

Nhm lm phim y ny chẳng biết nhn vo đu, ln hai khun mặt khả knh kia du du kỷ niệm, hay nhn tường th bất lịch sự, vậy th ci đầu, cho những tnh tiết vừa nghe thấm lịm vo mnh. Họ như nhn thấy trong buổi sng lạnh lng ln sương mỏng v mặt trời cn ngi ngủ cch đy mấy chục năm, những con người chưa tỉnh giấc đ phải đối ph thế no với tnh huống bi đt cực kỳ... V thn hnh Cc đổ xuống như bức tượng đồng bị giật. V Dương lặng lẽ sắt đ cởi o khoc ln con, m n bước đi với bước chn ph thủy Một bức tranh bi hng trng lệ.

Cụ ng đằng hắng, mọi người nhn ln, cụ cười vẻ tru chọc:

- Cc anh chị thch nghe tiếp chứ?

- Thưa cụ vng ạ, chắc chắn rồi.

- Đồng thanh nhỉ. Thế th phải hiểu l ti đ nhịn từ ny giờ rồi nh. ờ, ti phải đi đy khng vỡ bng quang mất.

Thật may cụ ng lc no cũng gip nỗi lng vơi nhẹ đi. Cụ với tay lấy cy ba tong:

- Ti cn đi đứng vững vng lắm nh, nhưng b nh ti bị t mấy năm trước nn phải chống gậy cho chắc. (Cười oang oang) ờ, thế l nhất định bắt ti cũng chống gậy, nếu khng th trng ti trẻ hơn b nhiều qu!

Bước vi bước, cụ ngừng lại:

- B cũng đi xả nước ối đi, đừng cố giữ rồi chết như c du Đ Lạt g đ anh chị c biết khng? (cả nhm gật đầu) Ờ, nh bo m khng biết chuyện đ th vất đi. M ngu nhỉ, mắc th bảo xe ngừng cho đi xả, xấu hổ g m nn đến nỗi bể bọng đi. Đi khng b? Ti chưa muốn b chết.

Mọi người cười vui vẻ. B cụ lắc đầu nhn theo ng cụ, ci nhn tru mến ngọt ngo.

- Thưa cụ, cụ ng lc no cũng vui tnh phải khng ạ? Cn hai cụ kia th sao ạ?

B cụ dụi mắt:

- i, ba ng ấy cng tuổi nhau m mỗi người một tnh kh, khc nhau lắm. ng nh ti lc no cũng nhanh nhẩu cười đa tru chọc, ng Dương th hiền lắm v t ni, biệt danh l hến đứt lưỡi. (Lắc đầu) ng Tuấn nếu khng nhờ một tay b Thy cai quản th lm tới đu chắc tiu sạch tới đ, rộng ri hay qun lắm. Nhiều khi ni hớ, bị cả bọn la hoi.

- Vậy m hạp nhau lắm hả cụ?

Cụ cười u yếm:

- Ối cha, cứ như họ bổ tc cho nhau vậy. Tht rồi mỗi người cũng khng cn tự do hon ton nữa, thấy hai bạn khng tn thnh điều g mnh muốn lm, l bỏ ngay. Cho nn cng việc của ng no hay muốn lm ci g, hai ng kia đều biết hết cả, chẳng c g ring tư. Ni chung hai ng rất nể nang v nghe lời ng Dương lắm.

Rồi cụ chp miệng hướng mắt về chỗ tấm hnh, một mảng da đ tri phấn v nước mắt:

- Anh chị thấy ci hnh ở kia chớ, chụp vo dịp tết năm b Ti cu Hải được bảy tuổi. (Mọi cặp mắt hướng về tấm hnh. B cụ cười dịu dng) Tội nghiệp, năm no b Thy cũng sắm tết cho mọi người ăn bận theo mnh. Ai cũng kết tội Thy độc ti nhưng mọi người đều vui vẻ diện đồ mới, chụp hnh do b ấy sắp xếp. (Chp miệng) Rồi năm hai đứa ln tm tuổi th vậy đ, nn tết năm sau khng thể no chụp hnh chung nữa. Khng thể no nữa. Đ l tấm hnh ba gia đnh chụp chung đầy đủ lần cuối

Anh nhiếp ảnh bước đến chụp cận cảnh bức hnh. Một con bướm từ cửa sổ vo bay lượn bất an trn bnh hoa rồi hối hả bay ra. Mọi người nhn theo. Ai đ th thầm:

- Biết đu chẳng l linh hồn một trong những người trn ảnh nhỉ?

Cu hỏi ko mọi người trở lại cu chuyện. C tiếng chp miệng:

- Nỗi đau của ng Dương b Cc quả l gh gớm

- Anh chị biết đ, nước mắt chảy xuống. Cha mẹ thương con ci nhiều hơn con ci thương cha mẹ. Cho nn khc cha mẹ khng đau đớn bằng cha mẹ khc con.

- ng Dương lại sống nội tm cụ nhỉ...

- Hai ng cứ tm cch giải khuy ng Dương. Nhiều khi cứ sợ lỡ lc khng c mnh, ng Dương lm bậy ci g.

ng cụ vừa bước ra nghe, ni thm:

- ờ, c lần ng ấy ngồi nhn biển trầm ngm rồi ni phựt ra: mục đch con người sống để lm g nhỉ? Chng ti sợ điếng, chẳng cn nhớ giải thch sao, nhưng người no cũng rng ni ci g đ, ờ, chẳng biết c trng trật g khng nhưng cốt sao cho ng ấy đừng c nghĩ lm bậy như tự tử chẳng hạn. Sợ lắm anh chị ạ.

Trầm ngm một lc, cụ ng tiếp:

- ờ, về sau đ yn yn, tụi ti hỏi buổi sng trn bi, lm sao biết đ l xc cu Hải m gi m về, ng Dương trả lời l trong một tch tắc, ổng nghe ci mi của cu Hải st bn mũi như mỗi khi cha con hn nhau. ờ, anh chị biết đấy, mỗi chng ta c ci mi ring. Chứ thi thể đ bị rc rỉa hết thịt da... chỉ chừa lại một nửa khun mặt m lại sưng ph mọng nước ti vng, phập phều sut bong ra, mi sứt vồng ln tm đen, hở hang gớm ghiếc dị kỳ, th kh nhận biết mấy. (C tiếng như nấc cục) ờ, phần cn lại l bộ xương thiếu hụt, chn tri rơi đu mất. B Cc nhất định khng phải, khng phải xc con mnh, cũng dễ hiểu, n cứ như cố tnh thch thức người thn nhận diện ấy m.

Rồi sau một ngụm tr:

- ờ, m kể cũng lạ. B Cc bơi giỏi lắm, giỏi nhất đm. B dạy cho cu Hải bơi lc mới ln ba. V n bơi cũng rất giỏi. M kỳ, năm đ mỗi lần bơi ngửa n thường ni mẹ mẹ, con chết tri n mẹ, rồi nằm p xuống, xui tay. Cho nn sau đ th b Cc cứ tự đổ lỗi cho mnh, bảo l khng cảnh gic lời con ni, đng lẽ đ phải khng cho n xuống nước nữa... Thi b kể tiếp đi...

 

B cụ trầm ngm:

- Thin hạ cứ ni gieo nhn no gặt quả ấy. M ng b Dương Cc th c gieo ci g để gặt quả như vậy chẳng biết...

- Cho nn nhiều khi ng Dương cứ trầm ngm triết l, lầm bầm khng biết c trời hay thượng đế khng, v nếu c, họ c mắt hay tnh cảm g khng

 

 

X

 

 

Cc cứ tự trch l con nằm ngoi bi chờ mnh tự bao giờ, chắc l từ khuya, khi thủy triều ln, vậy m mnh thản nhin nằm nh ngủ, để mi đến sng c người gọi, khng th cũng chưa biết. Trong đm, một mnh bơ vơ trn bi, chắc chắn cu Hải sợ lắm. Những đm ny khng trăng, trời biển mịt mng v sương m phủ lạnh vo buổi sng. Cu Hải ăn bận phong phanh. Cn mnh th nằm trong chăn, mộng mị thấy bay lửng lơ trn khng, trời m u nhiều my v cy cối bn dưới tm sẫm. Xa xa, rất xa nơi Cc lượn đi cnh v hnh, căn nh nhỏ của ai xiu vẹo dưới ngọn gi ph từng cơn ngắt qung, nấc cục. Cc muốn bay tới đ, muốn nhn vo, muốn gặp người bn trong. Nhưng gi cứ đẩy ra xa mỗi lc muốn gần. V lao chao trong bầu trời thiếu nh sng, Cc lao ngược về thời nin thiếu, những ngy vừa nch em vừa chơi l c khiến em khc v bị xc, những buổi học bị c gio mắng v bạn b chọc qu v khng thuộc bi, lớn ln l những ngy tan học chạy v ra chợ gip mẹ bn hng rồi thu vn gnh về khi trời chập choạng. Rồi ở lại lớp hai lần, ạch cố vo đại học cho nở mặt nở my th lớn tuổi hơn mọi người cng lớp. Rồi gặp Dương, Cc gi từ đời m sch, nghĩ l chẳng hợp với mnh

 

Từng qung đời lướt qua như khc phim quay nhanh đến chng mặt, vậy m lại rất r rng khng thiếu đoạn no Lấy chồng rồi vẫn thỉnh thoảng về gip mẹ, thỉnh thoảng vẫn gnh hng về, những tờ giấy tiền vng bạc gip cho người bn kia thế giới c ci m xi. Cc thấy mnh thoăn thoắt bước đi gnh hng trn vai kĩu kịt, nặng hơn thường lệ, như tất cả sức nặng thế gian nằm cả vo đi quang gnh, v con đường quen thuộc thuở xưa sao cứ ko di ra mi, v tận, mnh mng. Chợt giật mnh lm đổ gnh hng khi tiếng g thnh thịch trong buổi sng tinh mơ. Hng vng m bay tứ tn trong cơn gi ở đu o đến như oan hồn bất thần đi nợ Nhưng khng c Dương thời trai trẻ tnh cờ ngang qua đỡ ln v nhặt gim hng giấy bay bay trong chiều chập choạng, cũng khng phải chiếc xe đạp tng vo Cc m l tiếng đập cửa khẩn khoản dập dồn...

 

Cc khc khn cả giọng, mắt mi sưng hp, đập ngực thnh thịch bảo mnh l người mẹ tệ nhất trn đời v thiếu trch nhiệm với con.

- B Hiền ơi, chắc thằng Hải trch tui lắm hả b?

 

Hiền mắt cũng đỏ hoe mếu mo, ko Cc vo phng tắm gội thay o quần cho bạn, xay sinh tố bắt mọi người cố nuốt. Ci xc cu Hải vướng cổ mọi người, nhỏ b m che hết mặt trời. Họ chỉ thấy một mu ch bao trm nhn gian v trời ma thu m cực kỳ oi bức.

 

Người ta bn nhau lm tang lễ. Cc Dương khng c đạo no cả, linh mục Thuần chỉ cầu nguyện kn đo cho thằng b, khng lm lễ chnh thức. Cả bọn theo lời khuyn người lớn tuổi trn đảo, bảo sao lm vậy, nhang đn tụng niệm ba ngy. Đn đuốc sng trưng khắp nơi, cho thằng b khỏi sợ bng đm, cho nếu n đi đu cũng thấy đường về, cho nếu n thực sự ra đi cũng trong chan ha nh sng. Trong chiếc quan ti nhỏ, thay v chn p nhiều loại l thơm như thin hạ vẫn lm, Cc nhất định chất đn cầy v dim quẹt, n sợ bng tối lắm, phng khng bật đn n khng ngủ được, phải c đn cầy thắp cho sng. Cc cũng muốn c chiếc nạng cho con, chn tri n bỏ mất dưới biển rồi, phải c nạng chớ khng lm sao n bước. Mọi người lm theo Cc. Dương m thầm đng sợ, c khi anh ngồi yn nhn mọi người, dửng dưng như khng lin hệ đến mnh. Cường ni khẽ với Tuấn:

- Th thằng Dương cứ vật v như b Cc tao thấy cn đỡ lo hơn.

- Ừ, tụi mnh phải cẩn thận khng được rời mắt khỏi n.

 

Đến giờ đng nắp quan, Dương bảo Khoan. Mọi người nhn anh lo lắng. Đ l tiếng ni đầu tin từ hm đem xc Hải về. Mắt anh đục lờ mệt mỏi nằm trn hốc m xanh xao. Anh đến ngồi cạnh quan ti, p tay st bn tay con khng cn l bn tay nữa, được vải liệm quấn chặt vo người, bấy giờ những giọt nước mắt đầu tin mới tro ra, xối xả khng ngờ, v anh bập bẹ trong tiếng nấc:

- Bố xin lỗi. Lẽ ra bố phải cng con ln bờ Lẽ ra bố phải lặn suốt đm với con... Lẽ ra bố phải nằm ở chỗ con hiện tạiSao con nỡ đi khng ni tiếng no?

 

Nước mắt được chứa trong bnh thng nhau, n trn lan từ gia đnh đến b bạn xa gần. Tuấn ra ngoi, cổ họng đau điếng, đắng ngắt.

 

Buổi sng động quan, ci huyệt đo từ hm kia kh ro, by giờ nước ở đu tro ln lưng nửa. Người ta mc nước, gần hết n lại cứ ứa ra. Vi hm nay Trời chỉ nằng nặng, chưa mưa, chỗ ny vng cao, đo giếng phải rất su cũng chưa c nước, lm g mới hơn một thước su m nước đ trn trề. Lạ, người ta nhn nhau thầm hỏi. Người ta bn nhau hay đo chỗ khc, Cc khng chịu. Đy l chỗ cu Hải treo vng, c bốn cy bng cao tạo thnh hnh vung bọc khu đất nằm giữa, mt mẻ, kn đo, ring tư. Bốn cy bng ny đ c từ thời Cc Dương mua miếng đất, tng xum xu, l dy v to, khi đổi sang mu đỏ cam th chng nổi bật giữa khu vườn thnh thang bạt ngn mu xanh cy cối. V d vườn lan trăm họ của Cc thu ht ch của bất kỳ ai đặt chn đến, cu Hải vẫn ni cả khu vườn bao la n chỉ thch nhất chỗ ny, mẹ đặt đy l Khu cu Hải nghe mẹ. Cc cười ừ, khu mng g cũng được, n l của con. By giờ theo Cc, cu Hải đ chnh thức chọn nơi lm huyệt mộ cho mnh th khng dời chỗ khc được. Nước tro ln c thể tm cch trị, cn muốn cu Hải th khng thể sửa đổi, nhất l by giờ khng bn bạc được với n nữa.

 

Vi b lo trong lng khuyn nhủ Cc Dương, thi th số chu phải gần nước, biết đu chẳng l ci hay trời dnh ring cho n, nằm trong nước mt mẻ bnh an, con người đ chẳng thnh hnh trong bụng mẹ giữa nước l nước đ sao. Trời lại sắp mưa, nếu khng mai tng hm nay phải đợi đến chn hm sau mới được ngy, lu qu. Vo thời điểm ny điều g cũng c thể v l hoặc c l. Cuối cng Cc nhượng bộ. Người ta mc những giọt nước cuối cng, vội vng trải rơm xuống v vội vng hạ huyệt... Sau kinh kệ tụng niệm của cc vị sư, cha Thuần hai tay m quyển Thnh kinh đến trước ngi mộ chưa lấp đất:

- Lạy Cha, hm nay chng con xin gửi b Hải vo tay Cha. Xin Người quan phng, dẫn dắt v thương yu n. V cũng xin người ban ơn phước cho chng con chịu đựng nổi cảnh đời khng cn n nữa. Amen.

Nhiều tiếng nấc nổi ln bn cạnh Cc đ xỉu tự bao giờ. Rồi những nht xẻng mc đất bữa trước đ đo, nm xuống, nm xuống, lum lp ngi mộ mới...

 

Đm, trời nổi cơn dng. Sấm chớp o ạt x tan nt bầu trời đang hạ thấp, v những giọt mưa trnh trịch hối hả tranh nhau tun xuống. Người ta lại vội vng đng bốn cy cọc giăng tấm ny lng che chở nấm mộ. Từ chiều Cc đ khăn gi nhất định nằm trong căn nh gỗ của cu Hải cch đ vi chục thước, nơi n v cc bạn vẫn lm so huyệt mỗi cuối tuần, để khng bỏ con bơ vơ. Dương khng bỏ vợ một mnh, v Hiền với Cường cũng khng bỏ bạn, Thy v Tuấn nằm trong nh. Gi nổi ln, ấm ức vội vng như trễ ni. Gi rt khe khẽ giữa ngi, thổi v v giữa l, quật mấy tu chuối phần phật như chiếc quạt tất bật những ngy oi bức. Bng đn mắc trn mộ lao chao đổ xuống. Tối đen. Cc đội mưa chạy ra mộ v mọi người bm st theo. Mưa. Gi. Bng đm. Đất nhầy nhụa. Tấm ny lng lồng lộn bất an. Con người cuống qut ra vo...

 

Hai ngy sau trời vẫn cứ mưa, lc to lc nhỏ. Nước biển dng ln, đục ngầu, mang rc rưởi từ đu tấp vo bờ bi. Gi cuối thu kết hợp với cơn mưa dai dẳng khiến hn đảo t dn cư thm vẻ hoang vắng, sinh hoạt chậm lại. Ring tại nh Cc Dương th nhm bạn vẫn đm tm nng đỡ họ vượt ln nỗi đau. Trẻ con đ hiểu cu Hải khng bao giờ trở về cng chơi với chng nữa. Thằng Trung vốn nghim tc, thch sch vở hơn l by cc tr chơi hấp dẫn như Hải, lặng lẽ lm một con diều hnh c sấu Hải thch, đặt ln mộ bạn. Thỉnh thoảng ngừng mưa, b Ti đem bnh hay tri cy ra đặt ln ngi mộ nhỏ, một ngi mộ bị nước mưa xi lở hai bn, cằn nhằn:

- Của Hải đy n. Hải hư lắm, sao khng về chơi m chết chi vậy.

 

Đm đm Cc nhn trời mịt mng, giật mnh giữa khuya nghe ngng. Ban đm cũng l lc thần U m với mi tc đen di chấm gt, với đi mắt trũng su khng trng, với chiếc miệng xệ đi mi mỏng dnh ko di tận mang tai hiện hnh, kể lể vẽ vời trước mắt Cc tất cả những g tăm tối bi ai nhất. Mặc d Thy v Hiền lặng lẽ bỏ thuốc an thần vo những ly nước tri cy p Cc nuốt, vẫn khng hiệu nghiệm l mấy. Cc vẫn thao thức, mắt lao lo trong đm. Thuốc men khng trấn p được nỗi day dứt người mẹ, v khng nỗi đau no cy xới lng người như nỗi mất con. Thỉnh thoảng Cc thiếp đi, chập chờn lao chao giữa tưởng tượng v cuộc đời thật, thấy con đ rồi chẳng thấy con đu, nỗi gh gớm đm khuya tỉ t bn tai rồi mở chong mắt ra th khng cn nữaNhững con g con nhỏ xu mu vng non như lụa m trước kia cu Hải canh chừng từng vết trứng nứt chờ chng cho đời, giờ đ lớn v khng bao giờ biết gy. Chng khng gy. Chng khng bo hiệu bnh minh, như thể muốn Cc chm mi mi vo bng đm bất tận

 

Người xy mộ ni với Cc Dương chỉ cần nắng cho em ba ngy l em xy nh ngay cho chu. Cc thường nằm im vểnh tai rnh từng hạt gi lướt qua, liệu n c đem mưa về khng. C tiếng l rơi, c tiếng l bị gi đuổi, Cc hiểu l ngy mai trời sẽ chưa nắng ro. Đm mưa, Cc nằm cứng đơ mắt trơ tro lắng nghe tiếng nước rơi thnh thịch trn l chuối như rơi thẳng vo lng mnh, những giọt mưa nặng nề đ tu l chuối khng cho ngước ln như hồn mnh đang chm tận đu đu, dưới lng biển cả. Nước rơi lao xao trn mặt l bng, g lch tch vo khung cửa sổ sắt, o o xuống vũng nhỏ cạnh vườn lan, nước luồn qua mi ngi căn nh nhỏ của cu Hải ngoi vườn, một dng c đơn lặng lẽ chảy xuống Khng ai cng cảnh ngộ để hiểu nỗi lng người mẹ mong trời nắng thế no. Khng ai bị mất con với hnh th gớm ghiếc để hiểu nỗi đau của người mẹ thế no. V Cc cứ lm rm lạy trời, cho nắng ln gim con, cho cu Hải c ci nh tươm tất. Sng thức dậy nghe tiếng mưa lộp độp mi tn căn chi đựng linh tinh đồ lm vườn bn cạnh, Cc thở di ku khẽ Trời ơi, bủn rủn. Chưa bao giờ trong đời thời tiết khiến người đn b ny quan tm đến thế. Một hm trch Trời chn, Cc xẵng giọng: Ti khng thm cầu xin ng nữa đu, cứ mưa đi, mưa cho ngập hết ci đảo ny đi ti cũng cc cần. Mưa cho tri hết thế gian đi ti cũng chẳng lo. Đng l ng khng c mắt. Sng no may c cht nắng le li, Cc mừng rỡ bảo Hiền:

- Chỉ cần hai ngy nữa b ạ, l thằng Hải sẽ c nh.

- B cứ bnh tĩnh, chuyện xy mộ chưa gấp gp g...

- Giỡn b, n chết tức tưởi hở hang tận xương tủy th phải c ci nh cho n ấm p chớ b.

 

Hiền im.

 

Nhưng để xy được mộ, phải chờ mười chn ngy sau hm chn cất. Trời bắt đầu trong sng, rồi nắng chan ha v người xy mộ sẵn sng vật dụng đồ nghề. Cc lăng xăng như xy nh mới, đề nghị thm chỗ nọ bớt chỗ kia. Những ngy ny nỗi buồn như nhường chỗ cho cng việc bận bịu, Cc qun than thở, chạy ra chạy vo lo cho thợ với hy vọng họ xy cất đng hong. Thằng Hải thch như vầy, thằng Hải thch mu kia, thằng Hải cần ci đ Nhưng rồi cũng qua nhanh. Ngi mộ nhỏ bằng đ cẩm thạch mu xanh ngọc lục bảo, l mu cu Hải rất thch khi thấy lần đầu trong chuyến vo thăm đất liền. Trn tấm bia, khun mặt đẹp cu Hải nhn mọi người mỉm cười, vẻ e d ngỡ ngng. C lẽ n hiểu số phận ngắn ngủi dnh cho mnh v ngại lm bố mẹ đau buồn. Ci nhn n như một lời xin lỗi, một lời trần tnh, v muốn ni chnh n cũng chẳng hiểu tại sao. Người ta chất đầy ln mộ linh tinh thứ cho một b trai, những thứ m người nằm bn dưới khng bao giờ cần đến nữa, nhưng biết đu ở thế giới bn kia V thực tế l an lng người mẹ thế giới bn ny.

 

Rồi cũng đến lc vợ chồng Tuấn Thy v Cường Hiền phải ra về, lm việc. Với ngi mộ tinh tươm hy vọng Cc khng bứt rứt nữa. Nhưng những ngy tiếp sau đ l một hoạt cảnh khc giữa vợ chồng Dương Cc. Như chợt nhớ ra điều g l lạ, Cc bắt đầu bằng cu hỏi:

- , m sao anh đ giật thằng b trong tay em rồi, lại để n rớt ra?

 

Dương trợn mắt:

- Anh lại tnh hỏi em như vậy đ. Đ đưa cho anh rồi, anh vừa m đến th em giật mạnh lại rồi lm sao lại để n rơi?

 

Hai người trố mắt nhn nhau khng tin l người kia khng giật, v nếu tin nhau lại cng khng thể giải thch tại sao. Nghe chuyện, Cường khuyn thi hai ng b đừng ci nhau về điều đ nữa, d tại lm sao th cũng khng cải sửa được g, mọi chuyện đ an bi như thế rồi, ng b nn tĩnh tm lo cho linh hồn của n.

 

Từ đ Cc khng ăn đồ biển nữa, ni chng đ được nui dưỡng bằng một phần da thịt con mnh. Rồi từ từ cc mn thịt cũng khng bước được vo bếp gia đnh ny. Họ trở thnh hai kẻ ăn chay trường, Cc bắt đầu giống Dương, t ni... Trong nh chỉ c tiếng đồng hồ tch tắc ngy đm khng mệt mỏi phn vn.