HonTheCuaBien

 

Chương 3.

 

 

K ỨC THỜI GIAN

 

 

B cụ ngưng lại hng hắng trong cổ họng, c phng vin vội vng trao cho b ly nước. Một lt ng cụ ng lắc đầu:

- ờ, anh chị thấy đ, đời sống tự nhin như khp lại, rắc rối lợn cợn sao sao. Mỗi cuối tuần chng ti lại tụ họp về nh Dương Cc v khng muốn bỏ cu Hải một mnh, v ăn chay. Muốn mọi việc như xưa khng thể no được nữa. ờ hồi giờ Cc Dương thương yu trẻ nhỏ như con, nhưng by giờ cũng đm ra hơi xa cch một cht. ờ, hiểu được thi, chng n gợi nhớ hnh ảnh cu Hải qu m.

 

 

B cụ lật album, ngừng lại ở tấm hnh bốn đứa nhỏ bận đồng phục do Thy sắm, mỉm cười:

- Anh chị coi n, trẻ nhỏ như anh em. Tụi ny cứ chọc b Thy, ni b cho chng n ăn bận như trong trại mồ ci. M ăn bận g đi nữa th thằng Hải với b Ti cũng lun lun nổi bật, hai đứa con chng ti thua xa. Khc với bố, cu Hải lm lỉnh dễ thương lắm, ai gặp cũng thương ngay. N c ci đẹp buồn buồn nhưng tnh tnh lại vui nhộn, thng minh đo để. V vậy thiếu n căn nh giữa rừng cy như chm xuống, hoang vắng sao sao. Chng ti vẫn tụ họp nhau nhưng cứ phải d chừng, ngại u yếm con trước mặt bạn. Trẻ nhỏ th theo thi quen, lc no cũng ko ra căn nh gỗ của cu Hải v chơi trn mộ, như cng chơi với Hải. Cc Dương rất vui về điều đ.

- Thưa, cụ ni b Cc trồng lan ạ?

- Phải, v vậy b Cc hầu như suốt ngy ngoi đ, chuyn trồng lan m, lc no chẳng ở ngoi vườn tỉa lan, tưới lan. Đ nhiều năm b Cc đoạt giải quốc gia c lan đẹp nhất. Th cũng l do bạn b trong lục địa xi giục, b Cc mới biết đem lan dự thi. Ối, b ấy rnh lan như cc anh chị rnh my mc quay phim vậy. Khi c mộ cu Hải th coi như b ấy chỉ vo nh ăn v ngủ thi. Đ l sau ny, chớ lc đầu cứ ngủ ngoi căn nh chi cu Hải. Cn ng Dương đi dạy th cố gắng lắm m cũng vật vờ.

 

ng cụ tiếp lời:

- ờ, c khi ng ấy đi bỏ dạy. Tụi ny sợ qu, đi dạy cn cố gắng bận bịu rồi c thể lướt qua, chớ ngồi nh m ngi mộ th chết mất. Ni mi ng ấy mới bỏ định. M coi bộ học tr cũng cảm thấy l ng thầy lơ đng hơn xưa nhiều, nhưng tội nghiệp chẳng ai trch mc g. ờ, c hm đang giảng bi, tự nhin ng Dương khựng lại, sững sờ, qun bng đang ni g. Ban đầu học tr khng hiểu, vi lần rồi hiểu ra, tội nghiệp, học tr thời đ cn ngoan, chng n im thin tht khng dm thở nữa. Chớ phải chi by giờ th chng n cự nự nhỉ?

- Dạ th...

- Cứ nghe bị thầy c la mắng l hm sau học tr đ chận đường đnh, hay bị điểm xấu th bọc dao đm thầy c. ờ, thời buổi g m gh gớm nhỉ. Cc anh chị c con cả chứ? C ny với anh ny chưa ? ờ, vậy th khi no c con cc anh chị sẽ thấy. N l cả cuộc đời mnh đấy. C ny bao nhiu tuổi rồi m chưa c con? King ?

- Dạ chu ba mươi, chưa con tại chu chưa c gia đnh.

- Th vị nhỉ, tuổi ny cũng cứ tự do phất phơ như lụa đo giữa chợ. Mới vi chục năm chớ mấy m cũng thấy xa v thay đổi nhanh qu. ờ, thời chng ti, biết họ gọi c l g khng?

- L gi gi phải khng ạ? Th by giờ vẫn cn gọi vậy chứ cụ, nhưng cng ngy cng bớt trầm trọng rồi ạ.

 

Mọi người lại cười. B cụ từ tốn:

- Mỗi thời mỗi khc. Hồi xưa khng c con họ cho l gi độc. Cy độc khng tri, gi độc khng con m. Cũng c hả. M c con gi khng thi cũng khng được, coi như khng c con. Trọng nam khinh nữ khổ vậy đ. Cho nn khng sinh nở được nữa, b Cc khổ tm lắm, ng b ấy coi cu Hải l cả gia ti m. Họ tnh xin đứa con gi nui cho c trai c gi, nhưng gặp chuyện đ rồi họ lại bỏ định, cứ như muốn dứt hết chuyện con ci vậy. Du thuyền của Tuấn Thy th hầu như chng ti khng dng đến nữa, chỉ dng khi no cần kp lắm m khng c thuyền khc thi.

- Thưa, hai cụ c hai c ch, v ng b Tuấn Thy c được bao nhiu c ch ạ?

 

Hai cụ lại nhn nhau. Mắt họ ni điều g đ, m dịu m buồn. Một khoảnh khắc im lặng rồi b cụ lắc đầu:

- Thi ng kể đi. Cho ti nghỉ một cht

 

Nhm lm phim nhn nhau thầm hỏi. Họ tin lại c g nữa rồi, v chắc chắn l khng vui. Nhn lc hai cụ uống tr, một anh nhướng mắt ni nhỏ bn tai bạn:

- Sao cc cụ biết ton chuyện buồn m sống thọ thế ny được nhỉ?

 

B cụ đng quyển album, mắt khng rời nhưng c vẻ khng nhn thấy n. Chiếc o b ba trắng ng nh nắng khiến da mặt cụ sng rỡ hồng ho. Con ch nhỏ vẫn nằm ngoan bn chn cụ, lim dim nghe chuyện

 

 

X

 

 

Khi chuyện cu Hải xảy ra, Thy c bầu đ hơn ba thng. Lc đ vo cuối thng mười, ma đng bắt đầu dọ đường bằng những cơn mưa tri ma dai dẳng v gi hiu hắt lạnh sớm hơn thường lệ. Những cơn gi lang thang chẳng r điểm dừng, cứ qut rc tận đu đu dồn vo phố đảo, cứ dn ln mặt người những nt lo u v cớ. Tết, Thy vẫn sắm sửa quần o cho mọi người, đặt ln mộ Hải bộ quần o mới, v cả nhm đứng ngồi chung quanh mộ trong bộ cnh đn xun. Nụ cười Cc Dương gượng gạo khiến chẳng ai dm cười thực sự, Thy chỉ canh chụp vi tấm rồi thi. Về sau Tuấn bảo Đ đng l những tấm ảnh sum họp cuối cng với ci cười khng phải l cười. Rồi họ quy quần đổ xm hường l tr chơi Cc thch v cu Hải d khng chơi, cũng thch. Tiếng sc sắc rơi loảng xoảng trong t sứ rất thanh, sắc sảo m hiền, vang vang nghe rất vui tai, phấn khởi. Thường giật được Trạng, Thy đa:

- Trạng m tui qu rồi n! ng Tuấn coi chừng mất vợ tới nơi nghe!

 

Rồi:

- Ối Trạng ơi đi m dẫn tui theo với, bỏ đm bạn dở ẹc ni cho rồi. Chn qu!

 

Thng tư, Thy trở dạ trong một chiều m ả. Mặt trời rất mềm nấn n nh mật ong trn cy cối v chim nhẩn nha chưa hối hả gọi nhau. Bầu trời trong vắt rất cao, thỉnh thoảng mới lửng thửng vi cụm my đi lạc. Biển tĩnh lặng bao la mu xanh dịu dng đầm ấm, nhưng tại nh Thy Tuấn nhốn nho bắt đầu. Bc sĩ chẩn đan Thy sẽ sinh t nhất một tuần sau đ, v ng vo lục địa vi ngy, hứa sẽ về trước khi sinh chăm cho Thy. Nhưng hm nay nước ối đ vỡ v một lần nữa, thai bị ngược. Y t với b mụ trn đảo lm mọi cch c thể, nhưng b mụ lắc đầu, xoay đầu đứa b xuống được chốc lt n lại nhất định quay ln, chưa gặp trường hợp no l lợm như lần ny. V cổ tử cung chưa chịu mở. Cường đn đo lin lạc kiếm trực thăng, hy vọng d khng phải ngy ra đảo nhưng họ c thể phng ra một chuyến v khẩn cấp. Cc v Hiền tc trực bn cạnh, chịu đựng ci đau do Thy gồng người bấm từng cơn, nhưng cũng khng chia sẻ được cơn đau của bạn m người ta gọi l qua ải một mnh. Bạn b vy quanh chăm lo, nhưng Thy đang c đơn vượt cạn. Giy pht ny khng c độc m c đơn đến tận cng. Thực sự c đơn. Trong phng khch Tuấn đi tới đi lui như c ci g vướng chn, khng ngồi yn m cũng khng bước ra xa được. Dương đưa đm trẻ nhỏ về nh mnh cho đỡ rối chn người lớn.

 

Thy đau đớn lả người. Lần sinh nở no đối với Thy cũng cực nhọc kh khăn. Thy thường bảo c đứa thứ hai l chừa lun, gi từ bầu b, ng Tuấn muốn c con nữa th cứ tậu phng nh mặc sức. Lần sinh con Ti xong bnh an, cả bọn xm chọc, bảo b Thy ch kỷ cứ muốn giữ riết con trong người. By giờ ai cũng lo tong. Phải đưa Thy vo lục địa mổ thi, khng thể ko di cơn đau được nữa. Mặt Thy đầm đa nước mắt v mồ hi, nhăn nhm, xanh xao.

 

Hơn tm giờ tối cổ tử cung mở. Thấy hnh hạ mẹ đau đ đủ, đứa b muốn cho đời. V vẫn cứ ngược, b mụ khuyn Thy khoan rặn, nhưng cơn rặn chực sẵn rồi, Thy đẩy mạnh ra. Hai chn ra trước. B mụ cng c y t với kinh nghiệm v tận tụy, cố nhẹ tay nương gượng ko n. Hiền sợ qu bước ra ngoi, v trong tch tắc đứa b như nu lại đổi chẳng muốn ra nữa. Hiền lẩm nhẩm cầu nguyện, bất cứ đạo no xẹt ngang đầu, từ kinh Lạy Cha những ngy ở cư x mấy b xơ, đến Nam M Bổn Sư Thch Ca Mu Ni Phật rồi trở về Knh mừng Maria đầy ơn phước, chạy qua cầu khấn ng Địa chủ đất khu nh V Hiền nghe ngng, chờ đợi tiếng khc tht của đứa b, chờ đợi tiếng b mụ ku vui bo con trai như bc sĩ chẩn đon, như dng dấp bầu b của Thy đ cho biết trước. Nhưng vẫn chưa. Lu lắm, như cả nghn năm, Hiền đứng khng muốn vững, vừa thương bạn vừa lo sợ, nước mắt nhe nhoẹt, hai tay chắp lạy khắp nơi. Rồi Cc tung chạy ra lạc giọng:

- B Hiền đu, ng Tuấn đu, vo đy!

 

Mu lnh lng, mu như suối ngầm từ thn thể Thy ứa ra. Mi tanh của sắt xng ln. Dưới nh đn n ng chi chan, mặt Thy trắng bệch chẳng khc cố ha trang, tc tai rũ rượi, một tay thỏng xuống mp giường. Đứa b bị sợi dy nhao quấn quanh cổ tm ngắt. B mụ mất cng cố vỗ vo mng n, mc chất nhờn trong miệng n, vẫn khng c g thay đổi. V Thy nằm im tht khng rn la đau đớn nữa. Tuấn nho đến lay gọi, Thy he h mắt rồi lại nhắm. Cường vừa về chạy bổ vo phng ni đ lin lạc được với trực thăng, họ sẽ c mặt trong năm mười pht nữa. B mụ lặng lẽ quấn khăn gi đứa trẻ sơ sinh, miệng lẩm nhẩm với nh mắt trang trọng. C y t lui cui thu dọn, mắt đỏ hoe. Chẳng ai cn thần kh. Hiền lấy nhanh một t o quần Thy bỏ vo xch, cng lc điện thoại reo trực thăng đang đp xuống ở khoảng đất trống trước nh

 

Bnh thường mười lăm pht bay vo lục địa vo một ci l tới ngay. Vậy m đm nay thời gian như đọng lại, như di ra, v gi nu cnh my bay khng cho rời đảo. Cường lin tục nhn đồng hồ. Mỗi một pht tri qua mang Thy về gần lục địa, mang Thy cch xa hay cận kề nguy hiểm. Cường liếc nhanh, thấy bạn vẫn im lặng dửng dưng. Tuấn v Cc Hiền km hai bn chiếc băng ca lắc lư nh nhẹ. Chiếc trực thăng gầm gừ. Mấy cnh quạt ngập ngừng chm mn đm, xẻ gi

 

Khi chiếc trực thăng đp xuống bi đất cạnh sn banh st biển trong đất liền, khi n khng cn tiếng my nổ dn d nữa th trn bi đm người ta chỉ nghe tiếng lao xao vọng ra, khng nhn thấy my bay sẽ tưởng từ biển vọng ln tiếng gọi của c hồn. Khng ai rời khỏi my bay, khng ai nhn thấy g khc ngoi phần thn dưới Thy ướt đỏ im lm với khun mặt xanh mt ngủ một giấc di sau cơn mệt mỏi. Mọi người xm lại gọi, hnh như c lc Thy he h mắt, rồi im lặng hon ton. Tay chn Thy mềm nhũn mặc cho Tuấn ko ln thả xuống, lay gọi hụt hơi. Tuấn lạc giọng cuống qut:

- Gọi Thy dậy đi mấy b, gọi đi!

 

V Cc với Hiền gọi, khng ra lời v nghẹn, chỉ c tiếng nấc thot ra nn Thy vẫn chẳng nghe. Giờ pht ny, một Thy mau mắn nhiệt tnh mang gương mặt khc, gương mặt dửng dưng an lnh, quay lưng với mọi vui buồn nhn thế. Những sợi tc la xa trước trn m Cc vừa gạt qua một bn để lộ gương mặt trắng xanh xao của bạn, như gạt hết mọi mu m đ dnh vo trong ngần ấy năm hiện diện ci người. By giờ Thy vĩnh viễn vừa khp mnh lại với thế gian vừa mở rộng cnh chập chững bay vo ci vĩnh hằng. Đi mắt khp hờ muốn nhn thn nhn lần cuối, như ni lời từ gi cho một chuyến đi xa. Vẫn đi mi đầy đặn khn ngoan đang bắt đầu chuyển mu ti tm m lời lẽ no lc ny cũng km lại, cố giữ một tnh yu thầm kn. V Thy đ ra đi như vậy đ. Thy khng cn cơn đau x thịt hnh hạ nữa, khng cn để tay chồng ln bụng u yếm bảo ni chuyện với con đi anh. Rồi Thy sẽ nui thằng b một mnh, bn kia cnh cửa nơi Tuấn v con Ti khng tham dự được. V by giờ khi khng cn nu ko cuộc đời được nữa, Thy ra đi nhưng tấm lng cn ở lại...

 

Cc gục đầu bn chiếc băng ca, nấc từng cơn, khng để l Hiền đ xỉu tự lc no. Cường m xốc vợ bước xuống khỏi trực thăng. Anh đặt vợ nằm trn đm cỏ mềm mại cn nồng nn hơi nắng. Anh bấm thật mạnh vo nhn trung cho vợ tỉnh lại, chẳng biết từ đu những giọt nước mắt như những dng mưa ma đng trn đảo, lăn di trn khun mặt đn ng thường vẫn vui cười. V khi Hiền cựa mnh tỉnh lại, Cường trở ngược ln đứng canh chừng Tuấn. nh đn vng vng hiu hắt của my bay buồn ơi l buồn. Mặt Tuấn như nặn bằng sp, hai hốc mắt trũng su tối đen. Bn kia đường hai người từ xe cứu thương chực sẵn, bước tới với chiếc băng ca. Nhưng họ chợt dừng lại, hiểu ra, yn lặng. Đm như tấm mn p chụp xuống nhn gian ngột ngạt nặng mi tang tc. Người ta nghe được cả tiếng gi chp miệng, chầm chậm quay đi.

 

Cường lại xuống bi đậu, ngồi bệt ln cỏ vi mặt vo hai tay. Mọi việc xảy ra nhanh đến chng mặt kh tin. Bữa cơm trưa gọi cc bạn đến ăn chung, Thy nhai ngấu nghiến dưa chua thịt kho, phng khi sinh xong chỉ được ăn c kho tiu. Mới hồi chiều ny giữa cc cơn rn ư hử Thy cn đi ăn thm xoi, bảo nếu khng phải chờ hai thng sau khi sanh mới được ăn th hết ma. Một sinh vật khả i, ham sống, sinh động bỗng chốc thnh kẻ bỏ đời sau lưng, bỗng chốc tất cả chỉ l qu khứ, bỗng chốc tất cả chỉ l một tr đa của tạo ha, đến đ rồi đi, yu hay ght đời đều sẽ cng về một ci. Cường nghĩ đến Tuấn, đến b Ti. V nhắm mắt lại, anh thấy mnh chơi vơi bị số phận đẩy đưa ty hứng Chẳng biết bao lu, vin phi cng ngần ngại ngồi xuống cạnh Cường, e d đằng hắng:

- Ơ Ti rất y ny phải nhắc anh, nhất l trong hon cảnh ny, nhưng anh thng cảm gim, ti phải đem trực thăng về.

 

Cường uể oải gật đầu;

- Cm ơn anh. Chờ ti tm tu.

- Ti đi với anh.

 

Người ta chuyển thi thể Thy xuống tu về đảo, như thể chuyến bay vừa rồi l cho Thy nhn thấy đất liền lần cuối trước khi vĩnh viễn từ gi nơi ny. Tuấn m xc vợ ngồi như pho tượng suốt cuộc hải trnh. nh đn trn tu vng vọt bủn xỉn cũng thấy lồ lộ tấm ra trắng khng trắng nữa, phần đẫm mu lặng lẽ thấm vo quần o Tuấn như thể hiện lng quyến luyến. Tuấn ngả đầu ra sau tựa đầu vo mạn thuyền nhắm mắt, Thy nằm gọn trong tay chồng cũng nhắm mắt, hai người như đang say ngủ, như mơ chung một giấc. Hnh ảnh đau đớn ny mang vẻ lộng lẫy hơn phim ảnh. Bi đt m honh trng. Cả hai vợ chồng đều l xc chết. Một cn thở m khng biết mnh cn thở, một khng thở nữa cũng chẳng cần tm hiểu mnh c thở hay khng. Biển yn tĩnh đến lạ lng, như tận thủy cung cũng đang đau xt. Trời cao vt mu đen b hiểm, khng một nh sao, khng một cnh chim đm. Trong bầu khng kh u tịch, tiếng my tu dập dềnh mặt nước rồi tan long vo khng gian mnh mng khng bờ bi. V trn tu im ắng như chiếc tu ma. Chẳng cn sinh kh. Vợ chồng Cường Hiền v Cc p st bạn, mặt ngơ ngc trống rỗng. Chẳng ai khc, như thể chuyện trước mắt l đoạn phim khng c thực, như thể con tu chở ton tượng đ từ lục địa ra khơi. Mu đậm o quần lẫn vo lng thuyền, lẫn vo lng đm, lẫn vo ci hư v

 

Rồi cũng trong đm, đon người lại rắn rồng dọc bi. Tuấn cng vợ trn vai, Cường đi bn cạnh du bạn bước thấp bước cao những vng ct trũng. Trn bi ny, những khun mặt ny, lc th si nổi cười đa, lc th im lặng no lng. Chỉ c thế nhn thay đổi, ct v biển v bầu trời vẫn vậy

 

 

X

 

 

ng cụ ngừng kể, b cụ vừa lau nước mắt vừa mỉm cười m khng phải cười. Mọi người lại lặng im, khng dm thở mạnh. Một lt ng cụ thở hắt ra, rung ci chung nhỏ. Chị người lm đến, cụ bảo:

- Chm thm đi con, coi bộ tốn tr dữ.

 

Lại được cht cười. C phng vin cầm tay b cụ ni như mếu:

- Cụ ơi, chuyện của hai cụ hấp dẫn qu.

 

ng cụ tủm tỉm:

- Nh bo cc anh chị thch xc chết nhỉ?

 

Nhm lm phim nhn nhau chưng hửng, cụ bảo:

- ờ, th đấy, nghe đến ci xc thứ hai l cho rằng hấp dẫn rồi, đu c thấy buồn. (Mọi người cười) Đm nh bo cc anh m, người ta sống cũng xẻ thịt ra bn, chết cũng xẻ thịt ra bn. ờ, đấy, cc anh ra đy l để xẻ thịt hai gi ny chớ cn g nữa?

- Thưa cụ đu dm ạ.

 

Lại cười. Chị người lm mang tr ra, b cụ hỏi:

- Cc anh chị trưa nay c chỗ no ăn cơm chưa?

 

Họ chưa kịp trả lời, cụ bảo:

- Thi chả mấy thuở, cứ dng cơm với chng ti. Sẽ c c thịt, khng ăn chay như nh ng Dương b Cc đu m lo. (Cụ dặn chị người lm) Thế con nh, lo nấu nướng mời cc anh chị. Phải trổ ti kho đấy, khng dn lục địa lại bảo dn đảo chẳng biết nấu ăn.

- Thưa hai cụ, c phiền cho hai cụ khng ạ?

 

Cụ ng cười to:

- Khch kh ho, th phiền qu chớ sao khng, nhưng muốn trở lại phải chờ năm sau nh, chớ tuần sau l chng ti đuổi đấy.

- Vng. Thế chắc mnh gần xong rồi hả cụ? Chng chu dọn dẹp, cơm nước xong xin rt lui để hai cụ nghỉ ạ.

- Thế khng muốn nghe nữa ?

- Dạ c chứ ạ, nhưng chu đon chắc sắp hết rồi?

- Anh nhầm. Đ chỉ mới l khởi đầu cu chuyện. Khi no chn th bảo ngừng nh.

 

Nhm lm phim nhn nhau ngạc nhin th vị, chỉ mới l khởi đầu? Họ như thấy mỏ vng đu đ mỉm cười:

- i tuyệt qu! Khng phải để lm phim, chỉ nghe thi l chng chu đ thấy l may mắn lắm rồi ạ.

- Chuyện, anh chị no lm sing viết thnh tiểu thuyết hay quay phim được đấy, chuyện cn di lắm. ờ, m buồn lắm, rất buồn. Chịu nổi khng?

- Dạ nổi ạ. Cng bi đt cng thấm tha cụ a.

 

B cụ gật g:

- Cn di, rất di, rất buồn. (Mơ mng) M lạ lắm, tấm hnh ngy tết đầu tin sau khi cu Hải chết, đi rửa khng ra hnh th g cả anh chị ạ. N nhe, mờ mờ chẳng r, trừ, lạ lắm, chỗ bia mộ th đọc thấy r rng. M b Thy l tay chụp hnh rất nghề, c bao giờ sơ sẩy ci no đu. Chẳng hiểu.

- Thưa cụ, cũng chẳng thấy hnh đm tang b Thy?

- Ấy vậy, ng Tuấn khng chịu chụp, ng ni b ấy đi chơi đu đ rồi về. ng ấy như đin rồi ấy m. Sợ qu.

 

C phng vin trầm ngm:

- Những ngy đ chắc cc cụ sống khập khiễng lắm nhỉ. Tự nhin mất hai người thn.

- Đ chị thấy, chỉ trong vng nửa năm thi chớ lu ly g cho cam! Nếu đm con nt cu Hải lm lnh tụ, ti dng chữ vậy c đng khng? Cnh đn ng, ng Dương lm lnh tụ, th nhm đn b chng ti l b Thy. B Thy mau mắn lanh lợi cũng như b Cc, nhưng tận tụy chăm sc cả nhm hơn b Cc v nhiều sng kiến. Ti th lờ xờ, tự thấy l mnh ngu nhất trong cc b. (Thở di) Bởi vậy b ấy đi rồi, nhiều khi ti thấy mất mt gh gớm. C lẽ cũng do thi ỷ lại xấu xa của ti.

- Thưa cụ đu phải cụ ỷ lại, v rồi cụ cũng cai quản được mọi việc m. C lẽ do qu bạn nn cụ nghe theo thi.

 

Cụ ng chen vo cười:

- Tn kho nhỉ. Nh bo c khc. ờ, thế anh chị c thứ tnh bạn như vậy chưa? Chưa ? Thời buổi by giờ c khc đấy, rắc rối lắm, chớ thời chng ti đời sống giản dị hơn nhiều. Cho nn ci chết của b Thy lại ko ng Dương b Cc trở về với chng ti. ờ, buồn cu Hải th c bao giờ hết, nhưng bớt gượng gạo hơn trước nhiều. B nhỉ?

 

B cụ chặm mắt, đi mắt c nhiều nếp nhăn trng rất hiền như tn b thời con gi, mỉm cười nhẹ nhng:

- Tội nghiệp ng Dương b Cc, vậy l lại quay sang chăm cht ng Tuấn nhiệt tnh, chăm hơn chăm con Ti mới tức cười. M cũng ngộ l con Ti c vẻ khng lảo đảo như bố. N đm chững chạc hơn m ng Tuấn lại c vẻ trẻ con ngơ ngc hơn. Tội qu, by giờ nhớ tới hồi đ m vẫn thấy đứt ruột.

- Lc đ Ti ln mấy , ln chn cụ nhỉ. M lại chững chạc được ạ.

- Vậy mới lạ lng chị ạ. Tự nhin n như b cụ non mới kinh, lm sao m thay đổi được vậy th chỉ c trời biết.

 

Con ch Nhật chạy ra chạy vo rồi ngoan ngon nằm dưới chn cụ b. B đưa tay vuốt ve đầu n, cho n miếng bnh ngọt v quay sang chồng:

- ng hả, con Ti lc đ lạ gh hả.

- N như b Thy nhập ấy m, ni thế đừng cười nh, chẳng phải m tn dị đoan đu, nhưng thật l lạ...

 

 

X

 

 

Giữa đm, tiếng điện thoại reo vang trong căn nh yn tĩnh c rừng cy bao bọc đnh thức Dương bật dậy. Vừa thiếp đi trong tm trạng nặng nề, tiếng reng thnh lnh, dữ dội như st đnh giữa đỉnh đầu khiến anh bỡ ngỡ t liệt vi giy. Trống ngực đập hối hả, Dương lạng quạng ra phng khch. Vừa đến bn điện thoại th b người lm cũng ngi ngủ bước ra, nhn anh d hỏi lo u. Dương lụp chụp cầm ống nghe, bn kia Cường bo tin Thy mất như giọng từ ci đời no, yếu ớt ngắt qung d chỉ một cu rất ngắn. Bung my, Dương vo phng lm việc ngồi m đầu trong bng tối, cm nn.

 

Đầu c trống rỗng đau buốt, Dương m thầm tưởng c thể ngồi đ hoi với nỗi bng hong hụt hẫng. Nhưng nh đn từ mộ cu Hải len lỏi vo tận cửa sổ lung linh lao chao gọi anh đứng dậy. Dương vo phng nhn trẻ nhỏ đang say ngủ rồi dặn d b gip việc, li xe như ma rượt đến nh Tuấn Thy. Ở đ đn đuốc sng trưng, kẻ tới người lui, rộn rng cm lặng. Giữa phng khch Cường đang li hi by bn thờ. Trong phng ngủ Cc v Hiền đang tắm rửa thay đồ cho Thy, b gip việc loay hoay chờ sai bảo. Vi người dn chi thn tn cũng do dc tc trực. Tuấn ngồi lặng lẽ bệt dưới đất gc phng, ngơ ngc. Dương rn rn đến ngồi cạnh bạn, khng nhn nhau v khng ni lời no. Khng biết bao lu, Hiền bước ra ngồi khc rấm rứt ở xa lng, thỉnh thoảng lại nắm tay đập vo đầu. Cc vẫn cn trong phng ngủ, khe khẽ sai bảo chị người lm ra vo dọn dẹp. Rồi Cc cũng ra ngoi, mặt ci gầm, hai tay run run. Giống như từ lc xuống tu trở về đảo, chỉ by giờ người ta mới thức l cả đm đ bị Thy bỏ rơi, l Thy đ ra đi thực sự.

 

Dương lặng lẽ vo phng, Thy xanh xao bnh thản nằm, trn bụng l thằng con được quấn khăn trắng tot. Hai mẹ con đang say ngủ. Sạch sẽ tinh tươm. Tất cả đều sẵn sng cho một chuyến đi vo cổ tch. Mọi thứ im lm bất động, chỉ ci chao đn phng ngủ rung rinh Dương nhn, c lc như thấy cnh mũi Thy phập phồng, cnh mũi m mỗi lần Thy ht n cứ nhịp nhng theo điệu nhạc. Dương đ bao lần đệm đn cho Thy ht, v hai cnh mũi ấy như hai cnh bướm nhỏ e ấp duyn dng m thầm ph hơi cho đời Dương thm sinh kh. Khng ai biết, v chnh Dương cũng khng biết lng mnh đ quyến luyến Thy tự bao giờ, cm nn ngọt ngo v giữ niềm yu qu. By giờ hồn Dương c thm vết cắt, thấm tha ngỡ ngng Dương nhn, bờ mi khp hờ như cn rng nhn chồng con bạn b lần nữa, như ngầm bảo ti vẫn cn đy. Dương tự hỏi nơi Thy đến c bao giờ Thy sẽ ht, v người may mắn đệm đn c cng tm trạng như mnh?

 

Dương cầu nguyện nho nhỏ rồi ra ngồi gc hin nh. Trăng non đầu thng lửng lơ trn cao, dửng dưng xa lạ. Hng cy bờ ro th thầm chỉ trỏ lao xao. Go rin rt ngập ngừng trn mi nh. Tiếng dế vang rền trong vườn đm yn tĩnh. Dương ngồi đ cảm gic trng trnh nhớ năm no xa lắc ba đứa khăn gi du học xứ người. Trời đm năm đ gần đến cảng Marseille khng ấm p như đm nay, n lạnh buốt. Tuấn v Cường lấy dầu c l xt khắp người Dương, nhiều đến nỗi hm sau lưng Dương bị phồng rộp. Những năm đại học, Dương được gi thường để , đặc biệt c Catherine cng lớp. Biết l bạn khng tnh g nhưng Tuấn v Cường cũng tru my m vc đầm về l b gi bất tỉnh nhn sự đ nghe. Khi biết chuyện ấy, Thy cười ph ra trẻ trung:

- Chẳng biết by chừ thay v b Cc m l b đầm th nhm tụi mnh ra răng he?

- Nếu l b đầm th chắc đu c nhm tụi mnh, m thằng cha Dương chắc chọn qu hương vợ ni tiếng Ty lốp bốp, dm qun hết tiếng Việt rồi. Đầm m, n đu chịu về đy lm chi.

 

Tuấn vừa ni vừa đấm lưng Dương.

- Rư th phải cm ơn hay trừng phạt ng Dương hả qy vị?

 

Cc cười tươi:

- Cn hai ng, c con đầm no khng?

- Tụi tui bị đầm ch. ng Dương m cy ghi ta bng bng mới bắt mắt cc em được chứ.

 

Thy lại cười:

- Gh hỉ, lụt lịt rứa m cũng biết tn gi bằng đn như dn Ty Ban Nha.

 

By giờ Thy nằm trong đ. Cc bạn rải rc khắp nh. Dương ngồi đy lng trng xuống, trống trải lạnh băng v khng c thứ dầu no trn thế gian c thể gip lng anh ấm lại. Cơn bo tht go đang bước qua đy trong thinh lặng...

 

 

Thy lun lun thch biển, người ta chọn m đất trn ngọn đồi gần bi để từ đ mỗi chiều, cha con Tuấn ra thăm mộ rồi cng Thy ngồi nhn biển lao xao. B Ti như lớn phổng kể từ ngy mẹ mất. Sng hm sau trong khi Dương lật bật trở về, ngồi ở bn ăn điểm tm anh khng biết phải ni như thế no trnh cho Ti bị sốc. Vậy m trong khi anh vụng về ấp ng lựa lời, n chấp nhận nỗi đau một cch bnh tĩnh khc thường:

- Con hiểu rồi. Nghĩa l mẹ chết như cu Hải, l khng bao giờ về nữa hả bc?

 

Lng Dương thắt lại, anh u yếm cầm tay con b:

- Bc hy vọng mẹ sẽ về cch no đ. Hum Điều lm mẹ vui l con đừng buồn, con rng giữ gn sức khỏe, học hnh ngoan ngon, săn sc bố, chắc chắn mẹ ở đu đ sẽ nhn thấy những việc con lm.

 

Tự nhin một con b chưa đầy chn tuổi lại c khả năng xử sự như người lớn, l một người đn b, ngy thơ m r rng, n như được mẹ hướng dẫn phải sắp xếp việc nh cch no ổn thỏa nhất. Khng phải Tuấn lo chăm con, m b Ti chăm cho bố. Giọng n lc no cũng như ra lịnh, v lạ, ai cũng vng lời. Đi học, cc trẻ khc thường ginh m cặp cho n, ở nh b người lm bnh thường coi Ti cũng chỉ như cc trẻ khc, giờ đm ra nể nang, bất kỳ việc g cũng hỏi . Tự nhin Tuấn nghe con mọi việc, chnh n p bố ăn uống ngủ nghỉ, bắt bố ăn bận chỉnh tề, lm việc. V tự nhin n c biệt danh c cng cha nhỏ.

 

Cng cha nhỏ mang hoa cho mẹ mỗi chiều. Từ hnh lang căn nh mới của Thy, cả gia đnh yn ả ngồi nhn mng lung ra khơi, khng ni g với nhau nhưng con tim cả ba cng đập cng một nhịp, thương yu. C lần Tuấn hỏi:

- C bao giờ con mơ thấy mẹ khng?

- Hầu như mỗi đm bố ạ.

- Hầu như mỗi đm? Sao khng nghe con ni bao giờ?

- Bởi v mẹ về, đứng ở cửa nhn con mỉm cười rồi đi. Ban đầu con khng biết l con mơ. Cn bố?

- Bố thm được thấy m mẹ khng về với bố. Lần sau thấy mẹ, con nhớ ni với mẹ cho bố gặp với.

- Gặp chi hả bố, mẹ chết rồi m.

 

Tuấn nhn sững con:

- Nhưng con gặp được mẹ, vậy th cũng gặp lm chi v mẹ chết rồi.

- Con cn b, mẹ về thăm con. Bố người lớn, bố tự lo được m.

 

Những lời đ kh lng tin đ thot ra từ miệng một đứa b tuổi ny. Tuấn nghẹn, cứ như Thy nht vo mồm con những lời khuyn kho khiến Tuấn đăm chiu suy nghĩ. Đ mấy thng qua anh như kẻ mộng du, tm trạng lun bng hong hư hư thực thực. Anh cứ nghĩ vợ đi đu đ, vo đất liền hay đi thăm người ngho hay đi mua sắm, rồi sẽ về, sẽ hm hỉnh bảo đi khng bo trước l để xem chồng c lưu tm đến mnh khng. Nhiều khi lm g đ, anh ni cho Thy nghe như chị cn đứng bn cạnh, như xưa kia chị bn ra tn vo những điều anh by tỏ. Nhiều khi r rng anh đ sống bn lề cuộc đời, hờ hững với mọi điều v ph mặc cho con cai quản. Anh đ tự bung xui, khng phấn đấu, khng ch. Tất cả đ theo vợ chui vo lng đất, nằm im lặng chờ anh gọi dậy. By giờ những lời từ miệng con thốt ra l tiếng chung gọi đn cừu trong chiều, phải về nh, phải về nh trước khi qu trễ. Chợt anh nghiệm ra mnh phải can đảm chấp nhận cuộc đời quan phu v lưu tm hơn tới cuộc sống, muốn vui hưởng tận cng những ngy cn lại với con

 

Về phần Dương Cc th từ ngy Thy mất, nỗi đau của họ dịu đi, họ hiểu thm v chấp nhận cho mnh nghĩa của v thường, nhn cuộc đời với tưởng thiền hơn, l khng gia đnh no khng c nỗi đau mất mt. V tnh, như ci bất hạnh của bạn l niềm an ủi của mnh. Họ nghĩ by giờ phải dẹp nỗi đau ring để chia sẻ với Tuấn, gip Tuấn đứng ln v lo cho b Ti. Thấy cc bạn c vẻ thanh thản hơn, một hm Hiền kể chuyện b nọ c đứa con nhỏ chết, m đến ku xin Đức Phật cứu con sống lại. Đức Phật đồng với điều kiện xin cho được một hạt đậu của gia đnh no chưa từng c ai chết bao giờ. B đi suốt ngy trở về tay khng, chợt hiểu l nỗi đau của mnh l nỗi đau thường tnh nhn loại. B ngộ ra.

 

Cường ni thật chn tnh cảm động:

- By giờ, đến phin tụi ny chờ điều g xảy đến. Chuẩn bị tinh thần như vậy, tụi mnh sẽ nhn thẳng vo sự thật v chấp nhận với lng bnh an.

 

V từ đ, nhm bạn b trong cơn hoạn nạn thường gặp nhau tại Dương rồi nh Tuấn, giờ trở lại như xưa mỗi cuối tuần gặp ở một nơi. D bị hai người thn bỏ đi, dần d họ tm lại hay tạo lại tiếng cười...

 

Sinh nhựt Ti chn tuổi cũng l ngy giỗ đầu cu Hải, cả bọn họp tại nh Cc Dương. Một năm tri qua đ thay đổi tm trạng mọi người, by giờ họ chững chạc hơn, trầm tĩnh hơn v xả thn hơn. Cnh đn ng lm việc thực sự, như xưa. Cc v Hiền tiếp tục cc chuyến viếng thăm gip đỡ gia đnh ngho trn đảo như thuở trước ba b cng lm. V Cc trở nn nhũn nhặn, săn đn tận tụy với mọi người. Lại nữa, người ta cũng bảo Thy đ trao lại cho Cc tấm lng mnh...

 

X

 

 

Trong quyển sổ nhỏ nằm trong ngăn ko, Dương viết:

 

Thời gian d tri nhanh cũng c k ức ring của n, miệt mi chung thủy, an tịnh khng thay đổi. N c khả năng gip k ức của người gạn lọc nhiều chi tiết gc cạnh nhất để mọi thứ trở nn trn trịa m i dễ sờ m hơn. Khng ai đụng được k ức thời gian để so snh với k ức mnh, lm sao biết c điểm no sai st nn người ta hi lng với những g cn nhớ, v nỗi đau lun lun c hương vị ngọt ngo mỗi khi hồi tưởng. Su năm, qu ngắn để qun một con người v qu di để duy tr nỗi khổ. Khng ai qun người thn d thời gian đi qua bao nhiu lu, nhưng nỗi đau th c lc cũng dừng tay hnh hạ con người. Thin hạ vẫn ni thời gian l liều thuốc nhiệm mầu xoa dịu những vết bỏng, l người bạn trung thnh kn đo biết lựa lời...

 

V vậy nhm bạn c thể nhắc lại những g đ xảy ra từ mấy năm qua vo ngy giỗ cu Hải v sinh nhựt b Ti ln mười bốn, với tất cả lng tru mến. V lần đầu tin họ nhắc đến m cười, tiếng cười khng gượng gạo, tiếng cười ho sảng với đời, tiếng cười hạnh phc. V họ hy vọng ở đu đ trong nh hay ngoi vườn, cc người đ vắng mặt hẳn cũng chung vui, c thể Thy cn ht theo tiếng ghi ta của Dương đ bỏ qun từ dạo đ. Biết đu Thy cũng đ thu cảnh vui cười trong ống knh.

 

C cng cha nhỏ lớn nhanh hơn cc bạn cng lứa, cả về thể xc lẫn tm hồn. Ti gi dặn trước tuổi, điềm tĩnh, chn chắn, uy quyền. Con b rất ngoan, đi học về chỉ luẩn quẩn trong nh nghe nhạc, đọc sch, học đn, vẽ vời, những th vui tao nh, khc mẹ. Ti cũng khng bao giờ tha thiết chuyện cưu mang dn chi ngho nn khng đi theo Cc Hiền như Trinh, cũng khc mẹ. Cch Ti cư xử rất nhỏ nhẹ qu phi như thể tự nhin l mọi người phải cung phụng mnh, v mnh ban tặng cho họ ci may mắn được hm n. Hay l tự mọi người đối đi với Ti c cht e d cả nể, c cht tự đặt mnh ở dưới, khng thắc mắc. Mỗi lần đến Hiền học vẽ, con b thường tru Trung mặt dậy th đầy mụn. Chng n vẫn thn nhau như xưa, v Ti nghiễm nhin lm sếp Trung, Trinh. Chuyện g chng cũng kể v chờ Ti cho kiến, như cc bạn ở lớp. V lạ, lun lun Ti c cu trả lời hợp lẽ cho mọi vấn đề, nhất l chuyện tnh cảm, bởi v d mới ln mười bốn, hnh như Ti đ c linh cảm của c gi trăng trn. Bắt đầu từ bữa sinh nhựt b Chu cng lớp, Ti đến dự v gặp anh Dũng của Chu, mười su tuổi. Trong tch tắc Ti thấy lng c ci g thay đổi sau một bắt gặp tnh cờ giữa hai nh mắt, d rất ngắn nhưng c điện giăng rũ khắp trời. Vi ngy sau hai trẻ hẹn trn đồi hm Ti đi thăm mộ mẹ, v ci hn đầu tin đ vội v trao nhau để đm về cả hai cng mất ngủ.

 

Một sng cha nhật, nhm trẻ được tự do dng du thuyền ra khơi trong khi người lớn vo lục địa. Ngoi ba anh em Ti Trung Trinh, thm mười c cậu choai choai thường gặp, dĩ nhin c cả hai anh em Dũng. Ch li tu theo lời Tuấn dặn khng ra xa qu, thả lưới cu hờ cho đm trẻ tham gia. Trời rất đẹp, nắng trong mt dịu, cu chn chng ngồi quanh sn thuyền ht vang vang cả một vng biển. Dũng v Ti kn đo nhn nhau. Khi chia hai đội đọc sch, Ti ngồi trn ghế cao lm gim khảo, đội no cốt truyện hay, đọc khng vấp vp, biết ngừng đng chỗ, giọng r rng dễ nghe, biết diễn tả tm trạng Giữa chừng, b Như đang đọc chỗ m tả tnh yu của Paul dnh cho Virginie, tnh cờ n ngước ln giữa hai đoạn để nhn phản ứng của Ti gim khảo về giọng đọc của mnh chắc chắn l diễn cảm. Chợt n sững lại, nhn trn trn người ngồi trn ghế. Cc bạn khc chờ hơi lu, hối. Nhn theo mắt Như, cả bọn cng h hốc sững sờ: dưới nh nắng rực rỡ, Ti như lột xc thnh một mệnh phụ xinh đẹp uy nghi, nắng lung linh trn giải băng tc chẳng khc chiếc vương miện nữ hong, sau lưng như c ho quang. V chiếc o trắng rộng thng thnh phất phơ dy nt ng nh như những vin hồng ngọc Khng phải b Ti thường ngy, m l một c cng cha thực sự trn ngai. Giữa nền trời xanh lơ lửng t my trắng, Ti lồ lộ, lộng lẫy. C ci g lạ lắm, rất lạ tot ra từ tấm thn mảnh dẻ ấy, c ci g vĩ đại, cao qu, thần thnh bao bọc hnh hi xinh tươi ấy. Vậy l cả bọn cứ nhn, mải nhn, như m như say. Hay l tại nắng đ ln cao v ci nng bắt đầu lm cho lũ trẻ hụt hơi. Khng hiểu thi độ cc bạn, Ti mỉm cười khoan thai đưa tay ra dấu b Như đọc tiếp, chẳng khc cử chỉ vương giả chốn cung đnh. Lũ trẻ chớp chớp mắt bước ra khỏi cơn mơ hoang mang lạ lẫm. Nhiều đứa khng nn được, ấp ng:

- Lạ qu Ti lạ qu!

- Ti đẹp qu!

- Khng phải chỉ l đẹp, m c ci g lạ qu, kh ni qu.

 

Biết cc bạn khen mnh, Ti vui vẻ mỉm cười v tnh cờ hướng mắt nhn ra khơi, một vng ho quang rất to lung linh lung linh đang chm dần xuống nước. Huy hong qu, Ti hối cc bạn nhn, mọi ci đầu hướng về pha đ với nh mắt d tm, nhưng khng ai thấy g. Ti cười:

- Vậy l biển c ci g đ đặc biệt chỉ dnh cho Ti thi.

 

Chiều chưa sụp xuống nhưng ch li tu nhất định quay về đng giờ theo lời Tuấn. Đm trẻ nhao nhao xin ở thm cht nữa, nhn Ti. Ti lun nguyn tắc, lắc đầu liếc ln trời:

- Thấy đm my kia khng?

 

Chỉ thế thi đủ để khng ai vi nữa. V trong ci nhốn nho của cc bạn chơi rng với biển trước khi vo bờ, Dũng với Ti đi dần về pha mũi thuyền. Ti kể cho Dũng nghe tr chơi của bố mẹ bắt chước trong phim, dang tay bay bay giữa biển. V khng bảo nhau, hai đứa cng diễn cảnh đ, nhưng chưa kịp bay v hai đi mi đ quắn qut tm nhau. Mặt biển lung linh hai khun mặt chập chờn rồi tan long Ti vội quay về với cc bạn. Dũng giả vờ nhn xuống nước. Ch li tu tăng tốc độ, chn vịt quạt mạnh tạo những con nước quay cuồng. Dũng vui vẻ gọi cc bạn đến nhn.

- Đến xem ny mấy đứa ơi, hay lắm, nước đang ma.

- Nước m ma!

- Ừ, nhỏ Chu ni anh Dũng nghệ sĩ lắm m.

 

Một luồng xoy nổi cao ln vừa lc Dũng ci xuống. V cc bạn nghe tiếng gọi chạy đến chơi, để vừa kịp nhn thấy thn hnh Dũng đang tuột đứng dọc thn tu. Cả nhm hoảng hốt phẫn nộ, đy khng phải lc nhảy xuống bơi, cũng khng phải chỗ bơi được. Họ đứng trn boong tu h ht, Dũng vẫn thản nhin trồi ln trụt xuống nhn sững đm bạn. Rồi Dũng đưa tay vẫy gọi, ku cứu, trn thuyền vừa kịp hiểu ra th m một ci, Dũng lặn chm. Tiếng thất thanh hoảng loạn khiến ch li chạy ln boong v khi biết chuyện, phng nho xuống nước. Ti tắt my, con tu hục hặc tiến thm một qung quanh do Ti bẻ li, rồi dừng lại giữa mnh mng. Mặt trời vừa đm xuống chỗ chn trời mặt biển giao nhau. V đm my đen trn cao s xuống, che mất cht nh sng d xẻn cn lại cuối ngy. Trời sụp tối

 

 

X

 

 

ng cụ ngừng lại trước những đi mắt sững sờ, gỡ knh dụi mắt, mỉm cười:

- Thm một xc nữa nh, lại thấy hấp dẫn rồi phải khng?

 

Cả bọn bng hong cũng mỉm cười, c phng vin thở di;

- Thương qu hả cụ! Thật kỳ cục!

- Đ nhằm nh! Hồi đ lm g c điện thoại cầm tay lu lo cả ngy. May c thuyền dn chi đi ngang, hai ng nhảy xuống m tm, cn một ng li tu về ku cứu. ờ, thế l dn chi lại cũng hăm hở chạy thuyền con ra nho xuống kiếm. Nhưng trễ qu rồi. Ci xc cũng hai ngy sau mới tm thấy b nhỉ?

- Cũng hai ngy. Anh chị ạ, n cũng như cu Hải

- Thưa cụ, nghĩa l cũng bị

 

B cụ ngn ngẩm lắc đầu:

- Đng vậy. V đ l l do dn lng từ đ về sau đm ra th ght con Ti.

- Ủa, sao thế ạ?

- V cch chết đ l do bị trừng phạt.

 

Nhm truyền hnh ngỡ ngng hỏi dồn:

- Ai trừng phạt hả cụ? Trừng phạt ci g ạ? M tại sao Ti lại bị ght?

 

B cụ lại lắc đầu:

- Tội nghiệp con b, no phải n muốn vậy đu. Chẳng l anh chị biết khng, cc b lo kể rằng, thiệt tnh ai cũng chỉ nghe kể lại thi, rằng trn đảo c điều kỳ dị lắm. Từ cả bao nhiu trăm năm hay nghn năm trước, hnh như cứ mỗi trăm năm lại trở lại một lần, m lần no cũng từ người khng phải dn gốc gc trn đảo, chỉ l dn lục địa ra lập nghiệp.

- Nhưng trăm năm trở lại ci g hở cụ?

- , chẳng l, nghe ni thủy cung muốn một c trinh nữ. Thường l dn lục địa ra v đẹp. Đ chấm c no rồi m thanh nin đụng tới l chết thi.

- Trời ơi chuyện hoang đường!

- Đ!

- Nhưng cu Hải hay cậu Dũng chỉ l con nt m

- Th vậy, nhưng dn đảo ni thủy cung c phn biệt như mnh khng? Bởi v chng n c hn nhau, vậy l bị quở rồi.

 

Nhm lm phim nhn nhau nhu my nghi ngờ. ng cụ cười:

- ờ, kh tin nhỉ. Hồi đ chng ti cũng chả tin đu, c khi cn bực mnh nữa. Khổ thế, c những chuyện trn trời dưới đất cứ can thiệp vo đời sống của mnh.

- Thưa cụ, nhưng nếu quả thế th b Ti l nạn nhn chớ đu phải cố tnh?

- Th thế. M dn đảo phần đng l dn chi t học, m tn dị đoan một phần, một phần đời sống họ thấp hơn mnh. Bnh thường th tử tế thi, nhưng đụng chuyện th họ cũng c mu phn biệt gốc gc. ờ, nội việc chng ti đều c xe hơi, vo thời đ l hiếm ngay cả trong đất liền huống chi ở đảo, v nh c điện thoại, đối với họ l lạ lắm, giu sang xa hoa lắm. Cho nn bữa đ thuyền vừa cập bờ k, biết thằng Dũng v con Ti c tnh với nhau, họ nổi cơn thịnh nộ ngay.

- Tội nghiệp b Ti qu! Thưa, thế hai cụ c tin lời đồn đại ấy khng ạ?

 

Cụ ng cười:

- Khng. Nhưng tin hay khng cũng thế thi chị ạ. Họ ni phải dn lục địa khng ra sinh sống ở đảo th c thể thủy cung khng đi ai nữa. Nhảm thế. ờ, họ cũng bảo l c no thủy cung chấm rồi th được ban cho đặc n tự nhin c uy quyền ngầm, như trường hợp con Ti. C đ chắc chắn nhan sắc hơn người v khn ngoan cung cch hơn người, như trường hợp con Ti.

- Đ hẳn đu cụ nhỉ. C người trời sinh ra vậy chứ ạ.

- Th đấy. M tự nhin l con gi như thế th cậu no chả ao ước, chả thương. M thương th mang họa vo thn.

- Cũng lạ cụ nhỉ.

 

B cụ ni như phn bua:

- Như vầy anh chị ạ, hai hm sau tm thấy thi thể thằng Dũng y hệt thi thể thằng Hải, th họ quyết đon rằng đng l con Ti mang tai họa. Bởi v xc cn lại kiểu đ l kiểu của mỗi trăm năm

- Trời ơi, chuyện vu vơ. Đảo ton chuyện buồn cụ nhỉ.

 

ng cụ trn mắt:

- Lm g bi quan thế, nơi no m chẳng c chuyện buồn chuyện vui. Chng ti chỉ kể chuyện buồn v n lin quan trực tiếp đến nhm chng ti lm đau lng kh qun. Cn chuyện vui th nhiều chứ. ờ, v dụ mỗi năm tết, đảo tổ chức nhiều tr chơi hay lắm, như rước kiệu hai b Trưng. Con Ti năm mười hai tuổi lm b Trưng đấy. Cn nhiều tr b nhỉ?

- Nhiều. V dụ rằm thng ging tết Nguyn tiu, trời sụp tối l cả lng cho thuyền ra cửa biển thả đn. Cho nn cn gọi l tết Hoa Đăng. Tục ny của Tu ấy m, mnh bắt chước chơi cho vui. Cả một vng biển bao la đen ngm, ng nh trăng vằng vặc, đn nổi trn nước đẹp v cng. G nữa hả ng, , Tết lun lun c đnh cờ người. Vẽ bn cờ trn sn ta thị trưởng, mỗi qun cờ l một người. Trước khi qun no thua, cũng ma may đnh kiếm hng hồn lắm rồi mới chịu t xuống chết chớ. Dn đảo thch tr ny lắm. Hay l Trung thu, huy hong lắm, con nt người lớn rước đn cả cy số đi vng gần hết đảo. Hay l ma cua, dọc di bi biển cả cy số đn đuốc sng trưng, dn đổ ra đi bắt cua chỉ để ăn chơi thi, họp hnh nấu nướng bi bạc vui cười, suốt đm! Những dịp đ vui lắm anh chị ạ. Cn tết th bi bạc xc đĩa th ko di cả thng.

- Giờ cn khng thưa cụ?

- Cn chớ. Đ l cc sinh hoạt quan trọng của đảo m. Mặc d nhiều ci cũng thay đổi rồi. Lại nữa hồi mới sau bảy lăm, chuyện ăn chơi cũng giới hạn bớt. Sau ny mới trở lại, chơi b (Cười).

 

B cụ vịn tay ghế đứng ln, đến tủ lấy quyển album khc. Những tấm hnh lễ lạc vui chơi được Thy ghi vo ống knh, sống động hn hoan như đời sống trn đảo lun lun l những cuộc vui.

- Lm g cũng dn cả đảo hưởng ứng ạ?

- Hưởng ứng hết. Họ ham vui lắm. Vậy đ. Vui chơi th cng đng cng vui, chuyện chẳng may cng đng cng sợ. Lạ lắm, c một người no nu g ra l như cả lng đồng thanh nghe theo hết, d dở d hay. Nn đm đ, tội nghiệp con Ti qu

 

 

X

 

 

Dn lng rất đng dưới bi. Họ tụ thnh nhm nhỏ gần mp nước, bất động chờ đợi d biết l ho huyền rồi, chỉ mong cnh đn ng về bến an lnh. Trn biển đm lặng lờ, nh đn du thuyền lung linh xa xa ngoi khơi như con đom đm nhỏ, như nh ma trơi trong nghĩa địa. Khng một hạt gi. Ci nng thất thường đổ xuống đảo mấy hm nay ngột ngạt nặng nề. Ngoi bi biển m trn mặt những pho tượng người lấm tấm mồ hi, của oi bức, của lo u. Những chiếc o lấm lp đen xỉn dn chi xen kẽ những chiếc o mu dn kh giả, nhn thong qua như tấm vải sọc khng đều, lung lay lung lay. Ring mẹ v mấy chị em của Dũng th quỳ trn ct, b lu b loa sấp ngửa lạy ra pha biển. Đứa b nhất đứng vịn lưng mẹ đang gục xuống rung giật từng cơn.

 

Mi rồi sức người cũng thua. Cuối cng chiếc du thuyền v thuyền con trở về, khng ai ni lời no, mắt đỏ hoe, mặt đăm chiu. Nhm trẻ lặng lẽ bước ln bờ k, đ c nhm dn lng chờ trn ấy. Mẹ Dũng hớt hải:

- C thấy n chưa? N đu?

 

Khng đứa no trả lời. Em gi Dũng nho vo lng mẹ khc tức tưởi, lập bập:

- Con thấy ảnh đứng ở mũi thuyền với chị Ti rồi hn chị Ti, con tnh tới lu lu th mấy đứa ku con phụ dẹp đồ đạc Rồi nghe anh Dũng gọi tụi con tới nhn nước xoy, con vừa chạy tới l ảnh đ nhảy m xuống nước rồi.

 

Mẹ Dũng t bệt xuống bờ k. Thin hạ vực ln, bỗng c người buột miệng:

- Lại cũng từ du thuyền của người đất liền hết cả!

 

Mọi khun mặt chợt quay về pha Ti, trong đm cũng nhận thấy mu da trời biển của đm đng đỏ rựng. Trong nh sng chập chờn đuốc biển, Ti đảo mắt nhn mọi người vẻ kẻ cả, thch thức v thương hại. Tự nhin thin hạ lấm lt quỵt xuống hoặc nhn chỗ khc v Ti hờn dỗi bỏ đi. Bước chn Ti in trn nền ct ẩm lung linh nh đn đm chẳng khc những con s rng mnh trong vỏ. Trung v Trinh chạy theo km hai bn. Tiếng lao nhao pha sau chợt nổi ln như khng bao giờ dứt, bảng lảng giữa mnh mng bờ bi

 

Hai hm sau tm ra xc Dũng cũng đau đớn như tm thấy xc cu Hải. Cả dn lng tụ họp bn bạc th thầm, mọi người đều giữ im lặng, ci im lặng đng sợ. N lm cho người ta nổi gai, lạnh xương sống, n khiến người ta co ro cm rm liếc lo đảo đin, n ngầm bảo người ta biết rằng tai họa đang để mắt xuống đy. V đ l điều im lặng ồn o nhất của đảo. Ai cũng c vẻ thất thần. Điều g đ từ lu nay hầu như qun bẵng giờ sống lại, dữ dộị. Cứ mỗi trăm năm. By giờ đ đng thời điểm cho sự gh gớm ấy trở về với đảo, một hn đảo nhỏ yn lnh nằm thỏm giữa trời biển mnh mng với cư dn chất phc.

 

Lại cũng c người bn nhau : mẹ thằng Dũng ấy m, bn quan ti. Thỉnh thoảng khng c khch, mẹ n đốt phong long, cầm tờ bo cũ với ngọn lửa xo huơ qua huơ lại dưới dy hm nằm ngang dọc cửa hng, miệng lầm rầm xua đuổi oan hồn tưởng tượng no m ảnh chuyện bn bun.

 

Đốt va đốt vang

Đốt thằng l gan

Đốt con l ruột

Va lnh th ở,

Va dữ th đi...

 

Rồi cuối cng vất tờ bo chy gần hết ra sn. Thế l y như rằng sẽ c người tới mua o quan. Đy l tiệm quan ti duy nhất của đảo. B chị Cả của mẹ Dũng hầu như ngy no cũng gh cha, ngi cha cũng duy nhất, lm cng quả, cầu siu cầu an cho mọi người, th b em lm điều ngược lại. Trn đảo, ai bịnh ai chết m chẳng c tiếng cầu kinh của d Cả gp vo. V ai đột ngột từ trần người ta cũng nghĩ l do mẹ Dũng đốt phong long, nhất l những ngy mưa bo, hn đảo nhỏ chm trong nước, dưới nước. Nước trn trời dập dồn đổ xuống, nước ngoi khơi o ạt dng ln, nước l nước, dầm dề, buồn thiu, vắng vẻ. Mọi sinh hoạt ngừng trệ, dn chi khng ra biển, phố x lặng ngắt khng một bng lại qua.

 

Bố mẹ Dũng dnh chiếc quan ti đẹp nhất cho con, gỗ cẩm lai bng lng chạm trổ tinh vi. Bn trong lt lụa trắng tinh, chn thn thể đ nt của Dũng bằng những gi thuốc thơm của ng thầy lang độc nhất trn đảo. ng thầy ny theo bố mẹ từ lục địa ra, ban đầu dn đảo nhn họ với con mắt nghi ngờ mun đời, lun lun tị hiềm, cch biệt. Từ thời cn để chỏm, ng thầy đ dắt đm trẻ con của đảo đi tm nấm mỗi ma mưa, nhiều v kể, rất nhiều loại nấm lạ. C lần gia đnh kia ăn phải nấm độc xi bọt mp sut chết, may l cn một người đi chi về chưa ăn nn cấp tốc mời thầy lang cha đến, cứu kịp. Từ đ gia đnh ng mới được dn đảo qu trọng tin cậy. Rồi cứ thế thầy lang con lớn ln nối nghề v cũng được lng dn đảo. ng đ cứu được nhiều người nhờ đm cy thuốc hi trn rừng. Người th bảo chẳng qua chỉ chưa tới số, chớ tới số th thuốc g cũng chết, phước chủ may thầy. Chnh ng bảo phải chn nhiều thuốc cho thn thể Dũng thơm tho, linh hồn cũng nhẹ nhng siu thot.

 

Hm tẩn liệm, mẹ Dũng can đảm tham dự suốt từ đầu tới cuối, từ lc bao bọc bộ xương lom mom đ đy vi mẫu thịt tm ngắt, đến lc đậy nắp quan ti v đng sp hnh con c. Một nửa mặt Dũng cn st lại bằng miếng thịt ti ngắt rung rung mỗi lần cuộn vải luồn qua bọc bộ xương nguyn vẹn, khng bị mất chn như cu Hải. Khc l xương sườn nơi con tim e ấp bn trong dập nt như bị đnh tn nhẫn khiến ngực sụp xuống, nhưng khng mất miếng no. V con tim khng cn nữa, người ta xầm x chắc c ăn mất rồi. Gan ruột lng thng ngoằn ngoo luồn qua bộ xương, by giờ đ cuộn gọn gng, nhưng bữa khing Dũng về nhn trng kỳ dị. Khng phải người cũng chẳng phải l vật g cả. Chỉ l gớm ghiếc. Bất hạnh. Mẹ Dũng khng khc, mặt đanh lại, mắt long lanh sng sọc dễ sợ, răng nghiến tro trẹo từng hồi nghe rợn cả người. Nhn b, người ta thấy kinh hơn l thương cảm một người mẹ mất con.

 

Hm đm tang Ti lặng lẽ giữa Trung Trinh, đi tụt pha sau, chm lẫn trong đm bạn học. Nhiều ci đầu quay lại x xầm rồi c của Dũng đi ngược lại ni với Ti giọng cứng rắn:

- Chu đi đi, chỗ ny khng phải của chu.

- Chu muốn tiễn bạn

- Chu đ tiễn hm trước rồi, n đi lun đ thấy chưa. Đng lẽ chu chết th tốt cho mọi người biết mấy.

 

c qu. Tội nghiệp, Ti đẩy Trung Trinh cứ bước. Nhưng Trung can đảm nhn thẳng vo mặt c của Dũng:

- Thưa c, đy chỉ l tai nạn.

- Ờ th tai nạn, nhưng do ai đem tai nạn tới?

- C khng tin vo số mạng như bữa trước c ni rằng vợ chồng c gặp nhau l do số mạng ?

- Đ l chuyện khc. M thi, cc chu khỏi đi đưa.

- Dũng sẽ hiểu cho tụi chu. Cn c, trời sẽ trừng phạt c về ti ngăn cản tnh bạn của tụi chu.

 

Lần đầu tin thấy Trung phản ứng cứng rắn can đảm, Ti ko tay Trung. B c Dũng ht ln:

- A, vậy chưa đủ sao, tụi by cn muốn tr ẻo cả dng họ tao ?

 

Mọi người quay lại, c người tới li c Dũng đi. Ba anh em Ti dừng sững lại giữa đường, nắng đổ xuống khun mặt trẻ thơ chưng hửng ngơ ngc. Nắng đảo ma h qui c khng lm kh nổi nước mắt của gia đnh Dũng nhưng lm kh quắt hồn Ti. Đm o tang trắng lung linh lao chao di chuyển chậm chạp như con ra nằm ngửa, tiếng kn bt m ro rắt cht cha lan di trn đường, những tờ giấy vng bạc m phủ tung rải dọc đường, tiếng khc của đm đn b, tru tro, thảm khốc rờn rợn cả một qung đường. Mi run run km nn, Ti nhn theo đm rước rắn rồng quẹo qua gc phố rồi quy quả ra về, nằm vật ra giường vi mặt vo gối. Sau nhiều năm thiếu mẹ, đy l lần đầu tin Ti khc thực sự, khng r khc v thương nhớ Dũng hay bị gia đnh Dũng v tnh ght bỏ. Trinh nằm bn cạnh vụng dại qung m Ti, cũng sụt si. Trung ngồi ngoi phng khch giận dữ lật qua lại tờ tạp ch m mắt chẳng thấy chữ no.

Lời ni c đ chẳng khc chiếc gai nhọn co sướt tm hồn trong trắng của Ti. N rướm mu. Nhn đu cũng thấy lng bất mn của người khc dnh cho mnh, rất t bạn cn dm giao thiệp v bị cha mẹ cấm, Ti thu mnh trong chiếc vỏ c đơn với nghĩ dn đảo khng ưa dn lục địa v n gip Ti qun Dũng dễ dng hơn. Con trai th tuyệt đối nhn Ti như nhn một sản phẩm nghệ thuật đặt trn cao v cấm sờ m, chỉ chim ngưỡng từ xa.

 

Cng ngy nhan sắc Ti cng lạ, c ci g mơ huyền trong mắt với ci nhn xa xi hờ hững m quyến rũ, khiến người ta băn khoăn hồi hộp. Thường, đm con gi vừa thm thuồng vừa cố bắt chước mọi cử động ơ hờ rất qu phi của Ti. Vẻ cao sang của Ti khiến người ta vừa knh trọng vừa sợ, kho nhau rằng n che giấu bn trong ci g b hiểm kh lường. Mọi người đều c vẻ m thầm tn trọng d chừng, Ti như sở hữu thứ quyền lực ngấm ngầm no đ c thể sai khiến v người ta khng c lựa chọn. Đầu Ti lung linh kn đo ho quang, rọi xuống gương mặt lc no cũng rực nt thng minh, cương trực.

 

Ti lớn ln như cấy cối giữa rừng, mạnh mẽ hin ngang đối chọi gi mưa sấm st, vượt cao ln bất cứ chướng ngại no. V giữa rừng bao la, cy Ti sừng sững cch biệt, nhn xuống đm cy rừng như vua cha nhn đm thần dn.

 

Chiếc du thuyền gia đnh từ bấy giờ mới thực sự nằm im một chỗ, khng bao giờ được dng đi chơi hay sinh nhật nữa. Nhm Tuấn bn nhau khng nn gợi cho dn đảo chơn chất qu ma nỗi ganh ght v ch. Họ thường nhỏ to về tai họa m dn đảo lấm lt bn tn. Thời gian ny nhm bạn Tuấn rất lo ngại, khng biết hư thực ra sao, nếu ko di th tội nghiệp con Ti bị gim xiểm cả đời. Họ bn bạc v hai năm sau nhn dịp linh mục Thuần đổi về đất liền, Ti được gửi vo trọ học tại nh chị ruột của ng. B ny độc thn, từng muốn nhập vo đon th thiếp của Cha nhưng khng được chọn. B sống m thầm, cực kỳ ngoan đạo, cực kỳ kh tnh.

 

Ban đầu mỗi tuần Tuấn vo thăm con, khi mọi việc an ổn th gặp ma mưa bo nn c khi cả thng mới vo, thường với hai gia đnh Dương v Cường. Ti chỉ về đảo vo dịp lễ lạc v h, như thể đảo v đất liền cch nhau xa xi lắm. By giờ trong căn nh rộng ri mọi sinh hoạt của Tuấn thu hẹp lại nơi phng khch. Tuấn lm việc ở một gc, ăn ở xa lng v ngủ lun trn ghế di. Vắng Ti, b gip việc cng chăm nom Tuấn hơn, từ miếng ăn giấc ngủ như con mọn, thường p Tuấn ăn uống kẻo con Ti về n lại trch tui khng chăm sc ch. Căn nh vẫn ngăn nắp tinh tươm nhưng thiếu sinh động. Vẫn giữ lệ cả nhm gặp nhau mỗi tuần một nh, nn cứ ba tuần một lần b gip việc mới trở nn hoạt no.

Mỗi lần về, Ti chạy rng khắp nh gọi tu tt bố mẹ như thể Thy cn sống, hi hoa by biện khắp nơi, đổi bức hnh chỗ kia, bức tranh chỗ nọ. Tuấn lăng xăng để con sai bảo đng thm ci đinh chỗ ny, dịch lại ci bn hướng khc. Thy như hiện diện đu đ trong nh. Những tấm hnh chụp chung cả bọn khng muốn nằm yn trn tường m lay động, tung tăng. Dy phơi sn sau phất phới chăn mền quần o. Thế no Ti cũng soạn ra ci g đ để cho, để hong nắng cho khng c mi buồn thảm bm vo. Ti mở hết cửa sổ cửa ci, ko mn những tấm mn mẹ may mỗi phng một mu hoa m bố con Ti vẫn thường tru mẹ pha mu như họa sĩ. nh sng chan ha. Để căn nh thm sinh kh, Ti mở nhạc ồn o, mặc d đy khng phải loại nhạc Ti ưa thch. V buổi sng chim ht gin d rộn rng hơn, bữa ăn đậm đ hương vị đầy ắp tiếng cười. B gip việc hớn hở trng thấy, tất bật rộn rng, nhanh nhẹn trẻ trung chạy ra chạy vo, gọi Ti ơi Ti hỡi d chẳng chuyện g, chỉ để thấy l căn nh ngập trn sự sống

 

 

X

 

 

Ma h năm mười bảy tuổi, Ti về nh trước khi ln đại học. Vo đn con, Tuấn mời c Hai cng ra đảo nghỉ ngơi, c hứa sẽ ra khi đứa chu trai học ở Si gn thi xong về, đến trng nom nh. Thằng chu sinh vin y khoa năm thứ tư ny lần trước đến thăm c, gặp Ti, n bị hớp hồn. Trước một con b Ti hồn nhin tươi tắn như đa hồng m c ci g xa cch, cậu ta mất cả tự chủ, chỉ biết lng vng phụ Ti xch nước. Hoa hồng vườn c Hai chăm bn mỗi ngy v Ti lnh nhiệm vụ cho uống nước, xch ci bnh đi dọc ngang, thch th tưới xuống mảnh đất ht nắng kh khan gặp nước liền nhả ra từng hơi nồng nồng v ln khi mỏng lan tỏa, rồi đất im lm thưởng thức ci mt mẻ do nước ngấm lịm vo thn thể. Cậu lăng xăng chạy lấy cy ko khi Ti bảo đng lẽ cnh ny c Hai phải cắt bỏ; hay lấy ci xẻng nhỏ khi Ti muốn vồng chỗ đất cao hơn để nước khỏi trn ra. Nhn Ti say sưa ngắm mảnh đất bấy giờ c vẻ thư gin, mềm mại, tay Ti thoăn thoắt lướt nhẹ trn nụ, trn l hồng nn n sinh lực, cậu muốn gợi chuyện m chẳng biết ni g, ngập ngừng mi mới hỏi được một cu:

- Ti yu loại hoa no nhất?

- Hoa hồng. Cn anh Qu?

- Qu cũng yu hoa hồng nhất. N sang trọng v c gai tự bảo vệ, như Ti vậy.

 

Ti cười dn d:

- Anh thấy Ti c gai ?

 

Qu thnh thật phn bua:

- Th đ l cch ni vậy m. Trng Ti vui vẻ m nghim khắc.

- Thật ? Mu thuẫn qu.

- Ừ thật, nhưng rất thu ht.

- Lạ qu, Ti chưa hề nghe ai ni như vậy.

- Th by giờ nghe rồi đ.

 

V tối đ trong bn ăn, Qu cũng mau mắn phụ dọn bn, xới cơm, so đũa. C Hai tinh thấy ngay, e hm:

- Thằng Qu cứ như giẫm phải lửa.

 

Ti nhn Qu cười cởi mở. Hơn Ti những năm tuổi m trng Qu lại gi dặn đĩnh đạc khng bằng, cứ như Ti chỉ cần bng ngn tay l Qu sụm. C Hai lại kể chuyện những buổi ht lễ ở nh thờ, giọng người đn b vừa bị chồng bỏ cao ngất ra sao, trong veo, như thần thnh nhập vo. Những nốt nhạc kh ht nhất chỉ một mnh b ta diễn được, vậy m chuyện tầm thường trong đời sống vợ chồng l bớt cằn nhằn tra khảo những lần chồng về muộn để anh ta c thể vui sống an lnh th b ta khng thể. Cho đến một ngy như dy đn căng qu, anh đứt phựt để khng cn m thanh phối ngẫu no du dương được nữa. V thế l giọng b vợ cứ cao vt ln, vt ln tận trời, như bo cho trời biết, như trt hết ci giận dữ ci chua ngoa đanh đ với chồng biến thnh nốt nhạc gửi cho trời. Chuyện thằng b gip lễ o xống xnh xang trắng tinh bỗng dưng ng đng bất tỉnh trong khi đang theo gt linh mục lm php rải hương. Vo bịnh viện, n bỗng nhin trầm tĩnh khc thường, khng ni năng hoạt bt vui vẻ như xưa m tỏ ra đăm chiu suy tư như người lớn, mắt lại cứ nhn mi vo khoảng khng m chẳng diễn cảm g. Cu chuyện ny Ti đ nghe c Hai ni đi ni lại nhiều lần, v lần ny cũng chưa c thm chi tiết g mới mẻ. Nhưng Qu th h hốc mồm kinh ngạc hay giả vờ kinh ngạc, bởi chắc chắn c Hai đ kể cho cậu rồi. Kiến thức bốn năm y khoa chưa gip Qu hiểu được hay giải quyết được tnh huống lạ lng ny. Người lạc quan kho nhau thằng nhỏ được Ơn trn chọn lm điều g đ, người nghi ngờ bi quan th e n bị quỷ m. M quỷ sao dm cả gan m ngay giữa lc n ở nh thờ, như vậy l thắng Cha rồi. Chịu, bn mi chẳng đi đến đu v thằng b th cũng chỉ nằm di, chưa chịu bước một bước hay c vẻ trn đường hồi phục. Cứ nằm thỏng tủm tỉm bng quơ, miệng chỉ dng cho việc ăn uống. Tịnh khng một lời.

 

Trước khi về đảo một tuần, vườn hồng c Hai thi nhau tặng Ti những nụ cười rạng rỡ, h hửng nở nang. Chiếc my hnh bố mới thưởng ln chức c T bấm lia từng luống rồi từng cnh hoa tuổi dậy th. Ti mang về đảo, nghĩ những kỷ niệm ny rồi sẽ c lc nhạt phai. Thật ra Ti l người chẳng mấy lưu tm đến kỷ niệm. Mỗi lần c g cần suy nghĩ Ti cứ hẹn để lc khc, rồi ngy mai ngy kia sẽ khng như lc ny, mọi suy nghĩ sẽ đằm xuống, chn chắn bnh tĩnh hơn, v kỷ niệm thường mờ nhạt sau một thời gian m tr nhớ mnh khng thể giữ hoi mọi chi tiết. Chi tiết cũng sẽ thay đổi, gai gc cũng sẽ trn trịa, niềm vui nỗi buồn cũng sẽ phi pha khng r nt. Kiều bảo ci tm của Ti chọn lọc qu nhiều để gip Ti khng bị lung lay ủy mị, m biết đu đ cũng l một mất mt, một khiếm khuyết cuộc đời. Nhưng cứ thế, Ti vững vng, sừng sững giữa cc dao động đời con gi...

 

Nn trong khi Ti thản nhin về đảo nghỉ h, bạn b đ c đứa sướt mướt lụy tnh. Khc quanh tr tuệ ny khng ảnh hưởng g nhiều về tm l của Ti, c chăng l c bạn thn cng lớp sắp lấy chồng. Ti cho l sớm qu với tuổi bẻ gy sừng tru, cn ham chơi bay nhảy v ngy thơ. Nhưng c bạn Kiều bất ngờ đang chờ lm mẹ, điều m Ti rất kh tưởng tượng c thể xảy đến cho mnh, trừ phi tai nạn. M tai nạn th kh thể xảy đến với một Ti nghim tc v trọ trong nh một b gi nghim khắc. V c Hai ở chỉ cch nh thờ hai dy phố, hầu như chiều no linh mục Thuần cũng gh thăm, với khẩu hiệu xem Ti học hnh thế no, thỉnh thoảng hỏi ring Ti c chịu nổi c Hai khng, Ti chỉ cười, ni Cha đừng lo, lớn ln bằng c Hai, c thể con cn kh hơn c Hai nữa.

 

Hm Kiều rủ đến nh, sau bữa cơm trưa hai đứa nằm loay hoay nghe nhạc, chợt Kiều nhảy phắt khỏi giường tắt my, ngập ngừng hỏi Ti:

- Mấy bữa nay tụi trong lớp ni g tao lắm phải khng?

- Đừng để .

 

Kiều si nổi, mắt sng rực nhn Ti thẳng thắn:

- M đng rồi Ti .

- Đng ci g?

- Tao tao mất trinh rồi!

- Ci g?

- Ừ.

 

V hai đứa cng ht ln, m chầm lấy nhau. Kiều khc, da Ti nổi gai. Nắng buổi trưa o qua cửa đổ ln giường, nung nấu cu chuyện thnh nỗi hi hng. Chưa bao giờ Ti run đến thế, ngay cả khi nghe ci chết. Vậy m by giờ Ti c cảm gic như một phần thn thể mnh bị đụng chạm, bị cướp đi, bị dy xo lm đau đớn cả tm hồn. Ti chưa hiểu chuyện đ, chưa bao giờ quan tm đến chuyện đ, chưa sẵn lng chia sẻ điều b mật về chuyện đ. Trong chốc lt Ti thấy mnh hoảng loạn tai, mặt đất trũng xuống su hoắm, chiếc giường ko di thnh thang v chỗ hai đứa con gi nhỏ nhoi đang nằm bỗng nứt ra, toc hoc. Ti bấu vu bờ giường sut sụp, mong ước mơ hồ điều đ nghe l khng thật, l Kiều chẳng thố lộ g, chẳng thay đổi g nhưng chỉ l Ti bấu bờ vai Kiều trn trịa, mạnh mẽ vừa mới biết đời.

 

Mẹ mất sớm, khng ai dạy Ti điều g phải giữ gn, bố th khng dm ni đến những điều nhạy cảm đn b. C Cc c Hiền hay c Hai, nhiều lần đ cố gắng giải thch kho lo cch no đ. Như năm kia, lần c kinh nguyệt đầu tin nhằm cuối tuần mọi người từ đảo vo thăm, tnh cờ trong lc đnh vũ cầu với Trung v Trinh bỗng quần Ti rỉ mu. Cc ng lm như khng thấy, cc b bắt đầu săn đn dạy bảo. Những cu chuyện chỉ giữa đn b to nhỏ với đn b được ba b c tế nhị đề cập đến, xa xa gần gần, kn kn hở hở. Cũng từ đ mỗi lần c dịp, cc c lun lun gợi ni đến vấn đề quan hệ với người khc giới, nhưng Ti cứ lướt bỏ qua đổi đề ti bởi v tnh m tận thm tm, Ti thấy đ l điều đương nhin phải biết mặc d thực sự Ti chẳng biết g cả.

 

Bực v Ti cứ cười cười lảng sang chuyện khc, c lần vừa ngồi vo bn ăn trưa, c Hai thẳng thừng d chẳng phải lc ni về vấn đề giao tiếp:

- N, con phải lưu d chừng bọn con trai nghe chưa, thằng no c rủ r đi chơi phải cho c biết, thằng no cho ci g khng được ăn nghe chưa, n bỏ ba m đ.

 

Ti cười cười:

- C khng sợ chnh con mới bỏ ba m cho n sao?

 

V đ nghe linh mục Thuần kể những chuyện xảy ra ngoi đảo, c Hai trợn mắt:

- Con khng được đa đ nghe. (Hạ giọng dỗ dnh) Thời buổi ny bọn con trai gh lắm, dụ dỗ ngọt như ma li, kho m giữ mnh. Lỡ con bị g c biết ăn ni lm sao với ba con v cc c ch. Ăn đi. Như con Thuận con ch Kiểm thấy chưa. Mũi dại li chịu đn l vậy đ. C con dại cha mẹ khổ lắm. Khn ba năm dại một giờ con , n dụ ngọt qu mnh xiu lng l chết.

 

Ti thấy thương c Hai qu, nhận cho Ti ở trọ c đ lăng xăng nấu nướng, tm những mn ngon cho Ti vừa miệng. Bữa no Ti lười ăn l c đ buồn lng rồi, cứ theo hỏi con thấy trong người ra sao, c kh ở khng..., nn Ti lun rng ăn bnh thường cho c vui, ăn nhiều hơn c cng thch, nhịn cả phần mnh cũng được. Lại thm nỗi lo cho tư cch số mạng Ti nữa. M c lẽ cc nỗi băn khoăn về Ti khiến c rộn rng bận bịu m vui. Cả đời c chưa hề lo lắng săn sc cho ai, chỉ được mọi người trong nh o bế. Bố mẹ mất khi c ở tuổi khng chồng con được nữa, duy nhất cậu em trai th đ vo trường dng từ b, c ai để c thực hnh tnh mẫu tử. C lại khng thch theo cc b trong nh thờ đi chăm nom trẻ mồ ci hay người lớn tuổi neo đơn, v c mắc bịnh cực kỳ vệ sinh, nhn đu c cũng thấy dơ bẩn đầy rẫy vi trng, nhn ci g của ai c cũng thấy cần phải rửa lại, lau lại, sắp xếp lại

- M ny, thằng no c tặng qu cũng khng được nhận nghe. Tụi đn ng bỏ ci g ra thường chờ đợi lấy lại ci g. Ci g đ n nằm trn người mnh, tụi n muốn lấy như vậy đ.

 

Ti bật cười nắc nẻ. C Hai lm như thể c kinh nghiệm sống cả mấy kiếp d từ nhỏ chỉ biết đi nh thờ đọc kinh cầu nguyện. Ngay cả o quần, c chỉ biết mỗi hai mu đen trắng. Hai mu ny nếu điệu đng c thể rất sang trọng thời trang, nhưng trn người c Hai n chỉ l sự đơn giản hầu như qu ma. V cả đời c chỉ biết nhn thẳng pha trước, khng hề một ci liếc mắt, khng hề ban pht một nụ cười dễ dng cho người khc huống g cho bọn con trai, vậy th từ ai m c tin chắc l bọn họ thường đi nợ bằng những g nằm trn thn thể đn b? Bằng sch vở ư? C Hai chỉ đọc Thnh kinh v loại sch học lm người. Cc loại ny khng hề ni đến cch đi nợ của đm nam nhi.

 

C nhướng mắt nhn, Ti nuốt vội, lng bng:

- Con xin lỗi c Hai. C yn tr đi, con khng nhận g của bọn con trai đu. M c Hai coi, ở trường hay ở đu, tụi con trai cũng c vẻ sợ con như sợ cọp.

- Ừ vậy cng tốt. C chỉ con sợ trẻ người non dạ, lỡ gặp thằng no khn kho con bị lụy th khổ thn.

 

 

V cho đến by giờ Ti chưa bi lụy. Ti cảm thấy c một người v hnh no đ lun lun bảo vệ che chở mnh v ngăn chận những điều xấu nhất. Ti nghĩ đ l mẹ, người m Ti lun lun tm sự khng phải chỉ mỗi lần về đảo ngồi bn mộ, m l mọi lc mọi nơi

 

Một lt Kiều ni:

- Anh ấy xin, ban đầu tao khng chịu. Rồi sau thấy thương qu. Vậy l mất trinh. Khi tụi tao vừa bước ra khch sạn, con Nhi đi ngang thấy. Tụi tao trnh khng kịp. N nhn tụi tao ngạc nhin, rồi quay đi tủm tỉm. Tao lạnh cả người m lm g được nữa. Liều. Chịu chết thi.

 

Im lặng. Ti nhớ nt mặt Nhi buổi sng hm đ nhy nh với mấy c khc v cả bọn ko ra ngoi. Khi họ vo lớp, vẻ hỉ hả mấy khun mặt non trẻ kia c nt g độc c. Th ra l thế. Ti thấy rụng rời, c ci g tạt mạnh như người chịu đựng cơn mưa bất chợt ồ ạt xuống, lạnh thấu xương v c độc giữa trời. Ti cứ nhn sững Kiều, c bạn lc no cũng tươi cười mau mắn với đi mắt thật to trn khun mặt trn, nước da ngăm. Nhớ cu nước da mầng qun cởi quần khng kịp, tự hỏi n nghĩa l g, l chnh người da mầng qun hay người khc... cởi quần khng kịp? By giờ Ti thấy nhỏ bạn đ bước vo một thế giới khc, thế giới của người lớn trong khi cn b, thế giới của hiểu biết trong khi vẫn ngu ngơ, thế giới của bất chấp trong khi cn sợ hi. By giờ Ti thấy bạn khng cn đồng hnh với mnh nữa, bạn đ rẽ ngang, bước qua ng tắt v khng g hứa hẹn bn kia đường sẽ sng sủa. Đi mắt to thường cười rạng rỡ giờ đ c lớp my mỏng phủ ln, y ny. V chiếc miệng với đi mi hơi dy thường chu cong cong mỗi lần ni by giờ hơi mm lại, chịu đựng. Ti thương bạn qu.

 

Nghĩ bụng Kiều ngu, nhẹ dạ, như c Hai vẫn ni. Rồi cn gia đnh bố mẹ Kiều sẽ phải chịu lời ong tiếng ve của x hội, v Kiều ở trường Trong đm bạn c Tm l bạn thn nhất của Kiều, từ nhỏ. Ngược lại với Kiều, mắt Tm nhỏ xu, ti h, mi lc no cũng đỏ tươi mỏng dnh, mặt di xương xương, da trắng trẻo. V cũng chnh c bạn thn nhất ny mấy hm nay đ rỉ rả cng cc c bạn khc, to nhỏ liếc xo Kiều. C ny từ b bịnh sut chết nn miệng nuốt thuốc nhiều hơn nuốt thức ăn, ngay cả k ninh cũng nhai ro rạo. Lớn ln hnh như miệng c dnh nhiều vo những cu chuyện m cch ni phải l r rầm, thỏ thẻ ngược với tiếng thuốc bể nt ồn trong miệng ngy xưa. Hm trước Tm đ mơm mớm với Ti về chuyện ny, nhưng Ti lờ đi như khng hiểu, lảng sang chuyện khc. Cu ngạn ngữ Một người bạn trong khi cần thiết l một người bạn thật sự lởn vởn trong đầu, Ti m chầm lấy Kiều như bảo vệ, như gip bạn thm sức bước đi mặc d biết bạn vừa tch khỏi tuổi thơ như tằm tch khỏi ci kn, đang tch ra khỏi vng tay bấu chặt của mnh:

- Đau lắm my ạ. Nhưng thương v cng.

 

Ti tỉnh người, chiếc giường khng c khoảng trũng no, khng c vết toc no, chỉ c lo lắng:

- By giờ lm sao?

- Tao sợ tao c bầu rồi.

- Lm sao my biết?

- Th gần đn ng con trai l c bầu rồi chớ g nữa!

- đng rồi. Vậy th lm sao?

- Tụi tao phải lo lm đm cưới, cng sớm cng tốt, trong dịp nghỉ h.

- My đ bn bạc với ảnh chưa?

- Rồi, liền bữa đ. Nhưng ảnh chưa bn với mẹ.

- Cn gia đnh my th sao?

- Chắc chắn phải lo cho nhanh, ai m muốn c đứa con gi chửa hoang hả my.

 

Ti lại im. Bỗng dưng thấy bạn gi dặn hơn hm qua, hơn mnh tưởng. Bỗng nhin thấy bạn cứng cp, quyết đon, biết mnh muốn ci g chớ khng lơ ngơ như mnh tưởng. C phải chỉ cần một bước từ con gi sang đn b l bước đi vạn dặm? Kiều liếng thoắng khẳng định:

 

- My về nghỉ h rồi vo ăn cưới, tao sẽ gửi thiệp mời.

 

Hnh như thố lộ điều gh gớm ấy rồi l trt được tảng đ nghn cn, Kiều hon hồn lại, kể chuyện lng mnh với giọng say sưa, mắt long lanh cười. Lc nhanh nhẩu hổn hển đứt hơi, lc mơ mng chậm ri. Ti im lặng lắng nghe, thấy những cơn thủy triều ln xuống, thấy ging bo v gi hiu nh nhẹ, thấy hoa tri nở tưng bừng v cũng c những chiếc l rơi R rng tnh yu vừa l vị thần mầu nhiệm vừa l vị thần tai qui. Ti nhn bạn đắm đuối trang trải nỗi lng, thong chốc như thot tục, như thăng hoa trong thứ tnh m con người khng thể sống thiếu. Chỉ l Tnh Yu, một thứ tnh giới hạn viết hoa giữa hai người nam nữ. Đừng như cc ng b thi sĩ muốn bỏ hơi sức ra tm hiểu v định nghĩa n l g. Ci g cn định nghĩa được l cn c bn chn của l tr bước vo, cn mở mắt ra nhn vểnh tai ln nghe. Kiều chỉ diễn tả giản dị l Đau lắm my ạ. Nhưng thương v cng. Sau đ khng c g thắc mắc hối tiếc, khng biết cả đoạn đường trước mắt sẽ dẫn đến đu, khng cn lời no nữa. Bởi v mọi ngn từ diễn tả n chỉ l thứ ba hoa văn vẻ, c định nghĩa no hay ho v hm sc bằng sống qua với n, d chỉ một lần để rồi tưởng nhớ trọn đời?

 

Đ gặp anh bạn ấy v qua lời kể của Kiều, Ti thấy r hơn lừng lững trước mặt mnh một thanh nin ho sảng, c trch nhiệm v sinh động. Trong thm tm Ti mong bạn được an vui hạnh phc. Điều duy nhất Kiều sợ l anh ta con một, sẽ phải ở với b mẹ chồng ga bụa từ tuổi thanh xun chỉ biết lm lụng chăm con, v sẽ khng phải l người mẹ chồng dễ di. Ti an ủi:

- Sao my biết b ấy kh tnh? Biết đu b ấy thương my nhiều hơn v my thương con b.

- Ảnh dẫn tao về nh, bả nhn tao từ đầu tới chn từ chn ngược ln đầu, khinh khỉnh, im lặng. Lc đ tao c cảm gic mnh l con b, người mua định xem c đng gi để xẻ thịt khng. Tao nhột.

- Th b ấy nhn đu c nghĩa l ch?

- C chứ. Rồi bả ni với ảnh l tại tao m ảnh mất vợ. Bởi v bả đ nhắm một đm khc cho ảnh rồi, m ảnh khng thương.

- Thời buổi ny m cn chuyện đ nữa!

- B ny độc quyền thằng con duy nhất m my.

- C chuyện g, my cứ ni như thường thấy trong phim ảnh, l chng ta cng thương một người, như vậy bả sẽ tỉnh ngộ.

- Tỉnh ngộ hay xi con bả bỏ tao?

- Bậy bạ, c mẹ no lại muốn con khổ.

- Bả hay lm tuồng lm tịch lắm, nhiều khi ảnh sợ. V dụ bả dm doạ nếu khng bỏ tao th bỏ bả, hay bả tự tử, th sao?

- Bộ ảnh nghe lời mẹ lắm hả?

- Ảnh rất thương mẹ v nghe lời mọi thứ, trừ chuyện ny th chưa.

- Vậy th cn lo g? My l mối tnh đầu của ảnh m.

- Giỡn hoi, by giờ vậy chớ lấy về ở chung sẽ khc, trước mắt chỉ thấy cơm gạo mắm muối chớ tnh đầu tnh cuối g nữa, ai biết được.

 

Ti cười, tiếng cười dn d như chuyện vừa nghe khng phải chuyện buồn:

- My ni như đ bao nhiu năm kinh nghiệm với cc ng chồng v mẹ chồng vậy!

 

V Ti lại nhn bạn. Liệu Kiều c chịu mười lăm năm đoạn trường v b mẹ chồng khng?

- Con cười g vậy?

 

Giật mnh, qun l đang rc vo nch bố như thuở xưa cn được ẵm bồng m lng chợt nhớ đến chuyện của Kiều, Ti ngồi thẳng ln nhn vo mắt bố:

- Bố , nếu con lỡ c bầu với ai đ, bố lm sao?

- Con ni g vậy?

 

Nghe giọng bố, Ti cười, thương v hạn. Những nếp nhăn đ nhiều trn khe mắt, ln da sạm nắng mạnh khỏe ngy no đ bắt đầu c nốt đen, xệ xuống. m mặt bố, mắt ngn ngấn lệ, c con gi ni với cha bằng giọng tru mến ngọt ngo như vỗ về con mọn:

- Bố đừng lo, con chỉ chọc bố thi. Con sẽ khng lm g để bố lo u đu, bố đ khổ nhiều rồi.

- Bố lun cm ơn trời về sự ngoan ngon của con. V cm ơn con nhiều lắm.

 

Xa xa hiện mờ mờ trong nắng lung linh hơi nước, ngọn đảo nơi mnh lớn ln với bao nhiu vui buồn khiến lng Ti như trầm xuống cng khc nhạc uể oải dịu dng. Lần ny nhn chăm ch đảo từ xa Ti thấy khc, hnh như n khng cao lớn lắm như xưa. Ngọn hải đăng sừng sững trn đỉnh đảo cũng khim nhượng hơn, im lm nhn biển bao la, n thấy hết, ghi nhận hết mọi điều, ngay cả nỗi lng Ti bị bạn b trnh n sau ci chết của Dũng. Ti đ kể cho ngọn hải đăng mun đời kn đo nghe nỗi lng mnh, rằng bạn b vẫn mời mọc nhau nhưng khng ai vồn v ngoi vi lời x giao cho hỏi, rồi Ti thường ngồi lặng lẽ một gc nhn bạn b hn hoan nhảy nht, khng cậu no mời Ti cả. Những buổi họp mặt sinh nhật như thế tri qua cho đến khi cảm nhận thực sự ci khng cần thiết mnh phải tham dự, Ti bắt đầu từ chối lời mời v giam mnh vo c đơn như chưa bao giờ. V ở lớp, Ti c hai c bạn thn nhưng chng c vẻ giấu giếm mọi người. Ti thng cảm nhưng khng hiểu, n đ khiến Ti nhiều đm mất ngủ, rồi tự nhủ thi đừng suy nghĩ nữa, chờ xem hm sau ra sao. Cứ thế nhiều hm sau tri qua cho đến khi Ti vo sống trong lục địa. Ngọn hải đăng đm đm thao thức nghe ngng mọi sinh linh trn biển, một cch v tnh đ hướng dẫn Ti cư xử với đời như n hướng dẫn thuyền b về bến: sự thinh lặng ban ngy v tỏa sng ban đm. Với Ti, đm l việc sch đn chăm chỉ v thổ lộ lng mnh một cch ngy thơ trn trang giấy học tr

 

Thuyền vẫn lướt đi gập ghềnh trn sng nhỏ. Bất ngờ lng Ti thanh thản hơn, như vừa bước vo thnh phng với nh đn m dịu v bản nhạc du dương mềm mại. Theo nhịp trng trnh nh nhẹ con tu, Ti nhắm mắt v thấy mnh đang m man khiu vũ, một vũ điệu lạ lng kỳ diệu m Ti khng dm mở mắt ra sợ chỉ l ảo gic. Trong tay một người đn ng, chắc l bố rồi v Ti đang ngồi trong vng tay bố, nhịp đong đưa thn hnh theo tiếng nhạc hư như thực, c ci g huyễn hoặc cực kỳ quyến rũ. Hnh như c ai ni g vo tai, m i nhẹ hẫng như ru những lời trai gi nn Ti chợt hiểu người đn ng no khc, khng phải bố. Mắt cứ nhắm, Ti để lng mnh thong dong hư hỏng dạo chơi, một thứ tnh cảm mới mẻ như truyền vo Ti niềm hn hoan cao cả

 

Nắng trng trnh đổi chỗ, gi mơn man uốn o, v hai bn thn tu nước vấp vp vỗ đều tanh tch. Ti nghĩ đến lc về nh, ra bi tắm, rủ bạn cng bơi ra xa, thật xa đến khi ủ rủ mệt mỏi th nằm thả lỏng người cho nước nng niu. Mỗi lần nằm trong nước Ti lun lun sảng khoi, cảm gic tuyệt diệu như được u yếm, được ru. Chẳng c g chạm vo người m ton thn được m ấp vỗ về. Khng một vng tay thịt xương, m ton thn mnh được gi trong ci bao la mềm mại. V tất cả khiến Ti qun hết mọi thứ trn đời, những lo u tuổi dậy th, những buồn phiền khng cn mẹ, những bận rộn học hnh Tất cả chỉ l bn lề khng bắt lng Ti vốn t băn khoăn, suy nghĩ nữa. Cứ thế, Ti nhắm mắt tri nổi giữa dng, cho đến lc bạn ro gọi mở mắt ra th đ về gần đến bi.

 

Từ ngy vo đất liền, mỗi lần về đảo đối với Ti l niềm vui, d khng cố giữ nhưng những kỷ niệm ấu thơ lun lun đu đ một gc tm hồn v chỉ cần một khơi gợi nhỏ lại trồi ln, sống động. Như cht bấp bnh ở bờ k đủ cho ci chết cu Hải mười năm trước hiện về, cơn xoy bnh li du thuyền đủ thấy hnh ảnh Dũng đang tuột xuống, biệt tăm. V tiếp theo, tiếp theo l cơn khủng hoảng những đi mắt thất thần, những giọt nước mắt như khng bao giờ ngừng chảy, những than thở như khng bao giờ im tiếng. Kỷ niệm đau buồn sao dai dẳng, c k ức l lợm bất thường d Ti chẳng cố tnh ghi nhớ. Nhưng by giờ n bớt gai gc, n khng cứa vo con người ở đảo những cơn đau x ruột. Mu cũng ngừng, vết thương khp lại, lnh da.

 

Với thời gian, dn đảo cũng qun đi sự hiện diện phiền h của người được thủy cung chọn lựa. Bạn b xưa thoải mi với Ti hơn khng cn y ny lo u. Nhm con trai th nhiều cậu cũng vo lục địa học hnh, phần cn lại nhn Ti như người ngoại quốc, xa lạ b hiểm gợi t m hơn l mơ tưởng. Nn by giờ mỗi lần về đảo đối với Ti v mọi người l một dịp vui, tiệc tng mời mọc thn tnh. Ti vẫn giữ thi quen ln thăm mộ mẹ mỗi chiều. Hai cha con huyn thuyn kể hết chuyện nọ chuyện kia với hy vọng Thy cng nghe cng chia sẻ, bởi v bố con hầu như gặp nhau mỗi vi tuần th chẳng c chuyện g l mới, nhưng họ vẫn vui vẻ nhắc đến như chỉ mới hm qua. Chuyện Ti c nhiều ch chng theo đuổi l bố Tuấn thch nghe nhất, l cch kn đo theo di kiểm sot con mnh. M đ cũng l điều Tuấn lo ngại nhất: lỡ đng như dn đảo vẫn tin l c thủy cung? Bởi vậy việc đưa con vo đất liền t nhất cũng trnh cho con trai đảo điều rủi ro, nhưng Trung đ vo đất liền năm trước, th sao, biết đu lỡ chng phải lng nhau? Tuấn dọ dẫm:

- Lần ny vo bố khng gặp anh Trung. Chừng no ảnh về hả con?

- Tuần sau bố ạ. Bố biết tại sao ảnh về trễ khng? m con gọi Trung l anh từ bao giờ hả bố? Tại bố cứ hỏi anh Trung anh Trung, chớ hồi nhỏ con gọi l thằng Trung m?

- Ờ, tại anh Trung lớn hơn con gần hai tuổi m. Hồi nhỏ th gọi sao cũng được. M tại sao ảnh về trễ?

- Ảnh c hẹn bố ạ.

 

Tuấn an lng, phấn khởi:

- Hẹn với ai m quan trọng vậy? Chuyện học hnh ?

- Dạ khng. Chị ny dễ thương lắm bố. Ảnh giới thiệu với con rồi.

 

Tuấn thở pho:

- Sao khng nghe con ni?

- Tại ảnh biểu giấu. Ảnh ni tuần sau ảnh về rồi rủ chị ấy ra chơi. Bố cho con rủ chị ấy ở nh mnh khng?

- Được thi. Như vậy c Hiền cũng chấp nhận dễ dng hơn. Con ci nh ai?

- Con nh tiệm sch bố , con chỉ biết vậy. (Ti cười cười) Coi bộ anh Trung kết chị ny lắm, cứ khen hoi. C bữa con ni phải ở chung ci đ mới biết, thỉnh thoảng gặp nhau ăn ly kem uống ly nước ngọt th đ biết g m khen. Ảnh ni con c miệng. Con c c khng bố?

 

Tuấn cười khoan khoi:

- ng b bảo trung ngn nghịch nhĩ con ạ. Ai cũng chỉ thch mnh ni điều họ muốn nghe. V dụ anh Trung chỉ thch nghe con cũng đồng lời ảnh khen bạn gi thi, khng thch nghe lời ngược lại d con c l.

- Cho nn con bảo rủ con đi ăn kem chung với chị ấy, ảnh khng chịu, ni lu lu mới gặp nn để hai người tự do tr chuyện linh tinh, c con thnh ph đm mất. (Cười to) Con ni tại chị ấy c g đng ch nn ảnh muốn trnh con. Ảnh ni Ti m c qu vậy hết c chồng nổi đ nghe. Con ni con c hong tử thủy cung, lo g.

 

Tuấn giật tht người. Cứ tưởng lớn ln ở đất liền, Ti khng cn nhớ kỷ niệm lăng quăng hồi xưa nữa. Vậy m Anh chợt lo sợ vu vơ, cảm thấy nỗi bất an xm chiếm lng mnh, mạnh mẽ dữ dội như chưa bao giờ. Con đ bước vo tuổi c thể lập gia đnh, m chuyện ban đầu bọn anh nghĩ l to lao lại hnh như thật đối với mọi người. V by giờ chnh miệng Ti gợi lại, vo lc ny, trn mặt biển, biết đu ở dưới đ họ nghe? Lng Tuấn thắt lại, rất buồn. Tay anh vuốt tc con m đầu c lan man v định. Nắng chan ha cũng khng đổi được mu đen u m chợt bm đi mắt đ nhiều nếp nhăn, sụp xuống.

 

Hai cha con nhn biển yn lnh n giỡn với ct dưới chn đồi, mu xanh nước thnh những cụm bng trắng tinh tp vo bi ct ng mun đời khng mệt mỏi Nhưng lng Tuấn chợt r rời. C ci g vừa vỡ toang văng mảnh tứ tung trong người khiến anh dại đi, cm nn