HySinh

 

 

HY SINH

 

 

Trời Si gn oi nồng, tức tưởi khng mưa. Bầu khng kh chỗ bn v xe đ ngột ngạt nặng nề với tiếng ồn o bụi bặm xng ln từ mọi pha. B gi gầy g tất bật chen lấn với mọi người khng bằng sức mạnh m bằng mớ tuổi đời

ph ra bởi đường rnh cy xới trn khun mặt v vng buồn b.

 

- B gi muốn mua v đi đu?

 

- Tui đi thăm con tui.

 

Chữ "tui" ko by tỏ quyền sở hữu thing ling kh ai chiếm đoạt.

 

- Ơ th b đi thăm con hay thăm bồ g cũng được, hễ cn chỗ th tui bn. Con b ở đu?

 

- Ơ La cu La g đ.

 

Người bn v nhy mắt:

 

- La cu la di.

 

Nhiều tiếng cười nổi ln. B cụ c vẻ qynh, nhếch mp ng ngh. Người bn v dịu gịong:

 

- Thi được, La di để lần sau. Lần ny tui bn cho b đi La cu. Mấy người?

 

- Tui đi mnh nh.

 

Trời hắt nước o ạt xuống trạm xe đ Pleiku. Bầu trời sụp xuống gần mặt đất. Từng cơn gi dạt do rn rỉ trn mi tn mấy sạp hng by lo to vi mn bnh tri rẻ tiền. B gi ngơ ngc m chặt giỏ qu bnh che cho khỏi ướt. ất đỏ cao nguyn nhầy nhụa bm vo đi chn thương nhớ tm con. Khng ai bận tm đến nt mặt lo u của b. i mắt c vẻ sợ sệt bi rối cũng khng gip b nhắc nhở mọi người về sự hiện diện của mnh. B hỏi thăm nhiều người với giọng hổn hển, ku cứu. Cuối cng một vin sĩ quan cũng đi đn thn nhn cho b qu giang xe jeep về trại bộ binh.

 

Tại bộ tham mưu, người ngồi ở bn c mang hoa mai vng trn cổ o lật tm hồ sơ v cho biết l con b đang hnh qun. B thất vọng hỏi nhẹ như hơi thở:

 

- Chừng no n di hả ng?

 

Trnh nhn nh mắt của b, người ấy ngần ngừ:

 

- C thể... một tuần. C thể lu hơn.

 

B ku ln:

 

- Một từng? Lm sao tui ngồi đy chờ n được?

 

Người ấy vỗ về:

 

- Tốt nhất l bc nn về nh, đừng chờ. Khi no cậu ấy c php th sẽ về thăm bc.

 

B thở ra:

 

- Ư th phải di thi chớ c guen biết ai ở đy đu m ở. ng lm ơn biểu n xinh php di thăm tui một chiếng. Lu gu hổng gặp, tui nhớ n gu chừng.

 

Hơn nửa năm sau, con b về thăm. N chạy o vo nh như cơn lốc trong khi b đang ngất ngư v sốt:

 

- M ơi, m, con được ln lon. Con đem di cho m n!

 

B lụp chụp m chầm lấy con, ngỡ ngng hỏi:

 

- Lon g con?

 

Dụi mắt nhn tờ giấy con cha ra trước mặt, b ngạc nhin:

 

- Ci g dậy? Lon m sao...

 

Thằng con cười:

 

- Lon l... l cũng như ln chức đ m, chớ hổng phải như ci lon đong gạo đu.

 

- Ư ư... ln chức. Chức g? Lớn hng con?

 

Thằng con vẻ kiu hnh:

 

- Chức hạ sĩ nhức m . Lớn lắm.

 

B cười, đi mi nhăn nhm gin ra p trn ln lợi:

 

- Nhức lậng? Con của m giỏi thiệc!

 

Sờ vo vai o bạc mu sờn rch của con, b chp miệng:

 

- Chng ơi, o xống g m rch bươm. M c dnh dụm cht tiềng, con đi may o mới đi.

 

Nhưng thằng con khng chịu, bảo quần o lnh l của qun đội cho, khng phải may. Cn tiền th phải để dnh lc m ốm đau cho c m chạy thuốc.

 

Cơn sốt bịnh trở thnh cơn sốt hạnh phc biến dạng b. Suốt tuần lễ c con ở nh, b trẻ ra chục tuổi. B cười ni huyn thin, nhn mọi người với nh mắt lc no cũng long lanh u yếm. B quấn qit bn con khng rời, trừ những lc hiếm hoi l la chốc lt bn hng xm cốt chỉ để ni về ci tốt của con. Con b xch nước, nấu cơm, giặt giũ cho mẹ. B hm hm cười:

 

- Con hy xinh cho m gu chời.

 

Rồi thằng con lại ra đi. B lại buồn, lại thơ thẩn vo ra một mnh t cười t ni. C mấy củ tỏi củ hnh ngy ngy bưng đi từng nh cho bn. Bữa được bữa khng. B sống hẩm hiu m thầm như một bng ma cho tới khi nhận được thư con gởi về. B hớn hở nhờ con b hng xm qua đọc gip. Hai mi tc hai mu chụm vo nhau dưới nh đn t m khng đủ sng.

 

- Ci g c chữ ku hả b?

 

- La cu. Ch ở La cu. ọc tiếp đi con, lẹ ln!

 

"La cu ơ ngy bảy thng hai, m ơi, m c khoẻ ơ mạnh khng, c ăn ngủ đều ơ khng m, hm qua con được thượng ơ cấp khen l anh ơ dũng, ổng hứa sẽ xin cho con ci ơ hun chương bội ơ tinh...". Con b ngừng đọc, hỏi l ci g vậy b? B cười sung sướng:

 

- L ci lon ci l g đ như kỳ chước ch đem di cho b đ m. Ch đứng nhức hoi . ọc nữa đi con. Cn di hng?

 

Khi con b đọc xong thư, b ko vạt o ln chặm mắt:

 

- Tội nghiệp thằng nhỏ. Ai cũng ni đi lnh cực khổ lắm m hổng bao giờ nghe n thang. Chắc ch my xợ b buồng.

 

Rồi lấy trn bn thờ thường được b knh cẩn thắp nhang van vi mỗi chiều, quyển vở bụi bm m b cầm n trang trọng như cầm nắm một sinh linh:

 

- Con bing dm b ch chữ gởi cho ch.

 

Con b trn mắt chờ đợi, b chẩm ri ni:

 

- Con bing l m l ược...

 

- Chấm xuống hng khng b?

 

- Ln xuống g t con. Rồi chưa? gởi cho con l Của...

 

- ể chấm thương i khng b?

 

- Con muốn để chấm g th để. M nhớ con lắm. Rồi chưa? Rng di thăm m. Rồi chưa? chiếng ny m phải lo chiệng dợ con cho con... Ci g? chiệng dợ con cho con. Rồi chưa? chớ m đơn chiếc... chết nay sống mai. Rồi chưa? m chờ ng chời ku biểu đi. Rồi chưa? l đi. Rồi ai lo cho con. Rồi chưa? con hy xinh cho m nhiều rồi. Rồi chưa? hun con. Nhớ di thăm m.

 

B chỉ l thư con trai gửi về:

 

- Con bing như dầy. Ch thường dặng l mnh cứ bing như ch bing chỗ người gởi, gởi cho ch th ch thnh người nhận.

 

Con b đọc bao thư, ku ln:

 

- B ơi, chắc ch Của viết lộn rồi. Con nghe ba con thường ni K.G.B. chớ sao ch lại đề K.B.C. hở b?

 

B hấp hy mắt xoay ngược xoay xui bao thư:

 

- Ư th ba con chữ nghĩa hơn ch chắc ba con ni phải. Con muống bing xao th bing.

 

- B ơi, ai ở K.G.B. l giỏi lắm đ b. Ba con ni.

 

B cười tươi tắn:

 

- Ư, ch cứ đứng nhức hoi .

 

Gần ba thng sau, một người đn ng v một người đn b cng bận đồ nh binh tới tm. Lc đ b đi bn tỏi vừa về. Từ xa, b vội quăng rổ tỏi, đi chn khẳng khiu cuống qut chạy về nh. Nhưng khng ai hớn hở gọi b bằng m. Họ ni một cnh nghim trang l con b đ hy sinh, v đưa cho b ci ba l ni l di vật của con b, km theo một số tiền.

 

B cười rạng rỡ, mắt sng như trẻ thơ:

 

- Tui biếc m. Thằng con tui bao giờ cũng hy xinh lắm. Tiềng nữa? , hễ c tiềng l n cho tui liềng h. Tội nghiệp, n hổng giữ lại, nhằm khi gi my.

 

Hai người khch i ngại ra về. Trời bỗng sụp tối. Vi cơn gi tri ma rung cy cho l ngập ngừng rơi. Tiếng trẻ con trong xm vẫn đa nghịch mỗi ngy bỗng c ci g sắc gọn hơn, đau nhức hơn. Mấy củ tỏi khi ny b vất rổ vội vng, đ m thầm để gi la tri xuống cống. V nước mun thuở đen ngm dưới cống chừng như qunh lại, ngừng tri. Nhưng những ci đ khng ảnh hưởng mảy may tới niềm vui bao la trong vắt của b cụ. B tất bật ra đầu hẻm mua ci bnh rn v gọi con b hng xm:

 

- N, ch Của gởi tiềng cho b nhiều lắm, b đi con ci bnh ngon. C giấy tờ g cả xấp, tờ no cũng c hnh ci cờ. Chắc l ch Của lại được thưởng ci g đ. Con di nhờ ba gua coi giấy tờ dm b.

 

- Ai tới thăm b vậy?

 

- Họ ni g b gun, m chắc l bạng ch Của. C l bạng th ch mới dm gởi tiềng di cho b chớ. C đ người Ang nam. Ngộ gh, con gi m cũng đi lnh. Cn ci ng đ th ni giọng trọ trẹ như ng Tư, b nghe hổng hiểu mấy.

 

Bố con b hng xm gật đầu mỗi cu b cụ hoan hỉ khen con. Mắt anh nhn b dịu dng bao bọc như ci nhn người mẹ. Khi đọc xong giấy tờ, anh xếp để vo quyển vở trn bn thờ, cẩn thận ngăn nắp như sắp một linh hồn. Anh knh cẩn đốt ba cy nhang cắm vo bnh, ni khng nhn b:

 

- Mọi việc tốt đẹp hết bc . Thi chu di. Cần g th bc cứ ku chu gua.

 

V anh về dặn con:

 

- Từ nay nếu b biểu bing thơ cho ch Của, con đưa ba nghe.

 

- Chi vậy ba?

 

- Ơ th... ba coi...

 

- Ba thường ni coi thơ ln của người khc l xấu lắm m?

 

- Khng phải ba coi ln. Nhưng ba bing địa chỉ... cho đng để thơ khng bị trả lại v... bing thm ch chữ dặng d ch bing... ci ny ci nọ cho b dui. Tội nghiệp, b gi gu rồi!

 

 

MING

Paris, 7 Mars 1995.