Lua

LỤA

Một trăm mười su bậc thang dẫn xuống hầm rượu. Hơi lạnh chch o ma h gy gy. Tối. Thỉnh thoảng bng đn nhỏ chiếu nh sng vng xỉn khng soi đủ ng ngch, hồi hộp kinh dị. Lại sắp thm một đời rưng rức thịt da. Phải qua nhiều đời. Cn bao nhiu đời nữa?

Người đn ng du qua nhiều khc quanh, khng rắc rối nhưng kh nhớ. Giải thch mỗi hầm mang tn kỷ niệm một xứ b cố anh chinh phục thị trường. B cố đ cho nối lại mười tm cy số đường hầm ngang dọc cho chồng thời La M. Rng r mười năm. Như gả con cưới chu. Như hn gắn bất ho tộc họ. Chng gặp nhau như những con người bất ngờ chạm trn trn đường. Xa lạ nhưng cng dng. Cch chia nhưng tiếp nối. Hầm no cũng từng ni sm banh chờ ngy đưa đi tiu thụ. Chai nhỏ bảy lăm xăng ti lt đến chai lớn chn lt. Chất chồng đủ kiểu: nằm ln nhau cao vi thước, hoặc chc đầu trn kệ Trong những ng ngch ny, c thể giết người dấu xc.

Ti vẫn đều chn những bước mộng du. Chưa giọt rượu no đ thấy ngy ngy. Anh kể chuyện về ging di mnh vẻ dửng dưng kiu hnh. Một b cố đ thnh huyền thoại nhờ ti tin phong chế tạo sm banh, tr thng minh v lng can đảm . Cơ ngơi mỗi ngy cứ tăng dần theo tuổi cố, huy hong bề thế. V mnh, đứng đu được trong nh anh, trong tim anh m hoi vọng? Ti chợt rng mnh.

-      Vous lạnh hả?

-      Vng. Hơi lạnh.

Giờ đ quen cch xưng h. Vous. Chẳng thn mật, dn qu tộc khng suồng s bung tuồng. Sung sướng cảm gic mnh cũng đưọc tn vinh trn trọng. Người đn ng cởi o vt khoc vai ti, siết thm vng tay.

-      Sắp đến rồi, vous sẽ khng lạnh nữa.

Anh dắt ti băng băng dọc ngang thế giới. Từ New York đến Barcelone. Từ Rome đến Qubec. Từ Franfort đến Moscou. Hầm Glasgow c tấm nệm cố x rch. Đang ma triễn lm. B cố say m nghệ thuật, muốn khng gian dng họ ny như quyển sch mở, mở ra thế giới, mở với thời gian. Tấm nệm rch kỷ niệm Glasgow ngho kh cuối thế kỷ mười chn, thị trường tiu thụ rượu thứ mười lăm của cố. Tưởng sẽ ngả người ln ấy. Nhưng anh ko ti đi nhanh hơn về pha bắc Manchester. Nghệ sĩ no đ dựng tm mươi con ma o trắng. Bước vo nghĩa địa khng mồ mả. Ti khựng lại. Anh cười:

-      Ma giả m. Ta vo trong ny.

Ti len lỏi giữa tm chục con ma. Đứa cười đứa mếu. Đứa trợn ngược trng chăm chăm h doạ. ứa vừa ăn thịt sống miệng cn b bết mu. ứa trnh n cho qua. ứa dang tay cản đường. ứa ỡm ờ liếc mắt đưa tnh. V c đứa suồng s vuốt ngực sờ mng khi ti lch người bn cạnh. Nhủ thầm đang dan du ci v hnh, n sẽ chứng kiến điều mnh sắp lm. Ti dừng lại cuối hầm, tm mươi con ma che pha trước. Đẩy ti vo tường, c ci hốc nhỏ chnh vnh như cuộc đời, anh cao lớn che chở ti khỏi bầy ma. Liếc nhn ba tc dợn sng cao trn mnh ci đầu, mu nu sng ng nh. o vt anh trn vai ti rơi xuống. Hầm nhờ nhờ nh sng từ rừng thng triển lm bn cạnh leo lt đổ về, khc khuỷu. Ti rướn người. Tm mươi con ma trắng tinh đẩy đưa bng tối. Thỉnh thoảng gi luồn từ đu rung rinh tm mươi chiếc o, m kh lởn vởn chung quanh. Nhướng mắt tưởng tượng b cố nhập vo đm ma im lặng di mnh từng cử chỉ. Lo lin tm b cố. Mi anh khp mi ti lại hơi thở dồn dập p st m mi. Người đn ng tao nh qu phi biến dạng thnh ni sng sục lửa, thch tr đấu vật. Hai cnh tay quyền uy mạnh mẽ nhịp nhng theo điệu nhạc ring hơi thở. Ti nghn nghẹn, nửa hoang th nửa gi lẳng lơ. Thịt da sưng sững. Đắm đuối, ti nhoi người tựa vo hốc nhỏ, lao chao bềnh bồng cưỡi cuồng phong. Tm mươi con ma ha theo từng cử động, nhấp nh, nhấp nh, ln xuống, chao đảo trng trnh quay cuồng chng mặt.

Anh hn xuống cổ, ti liếc đm ma. Con bn tri đi mi ướt t ci nhn người đn ng thời ti con gi - ci nhn dạy con th nhỏ hoang mang tập tễnh chuyện đời. Lớp học đ ra về, mnh ti loay hoay đy quần ướt đỏ. Giấy học tr x, v mềm, lau lt. Chợt đụng phải ci g trong vng lau lch đn b, ti giật nẩy lạ lẫm, kinh hi, thch th. Tay bỡ ngỡ m m man man, ngập ngừng hối hả rứt từng sợi từng sợi tấm lụa hồn con gi Từ đy khng chỉ bấm phm dương cầm. Khi mở mắt ti sut r: anh gc dan đứng trước mặt tự bao giờ, nhy mắt cười cười. V sỗ sng khng ngờ, anh gh hn hối hả, sờ soạng khắp nơi. Liếc tay anh vấy đỏ. Ti đắm đuối lịm người. Xấu hổ bỗng long tan theo mu. Tuần lễ sau ti nấn n trong lớp trống vắng. Cửa phng học mở ra, kho lại. Mỗi chiều xc ti trn ghế, da thịt lừng lựng chỉ mong hết giờ, đầu c lang bang nhớ cy phượng sn trường loang lổ hắt bng ln mặt anh cai trường thật st mặt mnh, thn anh đổ ập ln người ti sẵn sng hứng đỡ. Thầy giảng bi sốt ruột, chỉ mong nghe m thanh hừng hực trn bụng, rin rt chn ghế chao đảo dưới lưng. Mẹ bảo con gi v to xấu hổ lắm, con phải khom lưng xuống. Ti đi lom khom, gh cặp sch trước ngực p dấu phần da thịt rất người. Trn hai băng ghế học tr k st, ti rướn người bay bổng, ngực thnh thang phơi phới ưỡn cao. Lm được điều cấm đon, ti tự do sảng khoi, đm ho sảng mời anh dằn vặt thn mnh suốt mỗi cuối chiều. Nghiện giờ tan học. Anh cai trường thnh anh cai nghiện cơn đồng bng th hoang quẫy đạp trong ti. Trn ghế nh trường, đi tay gỗ rừng lau vội giọt mu nhỏ đo hoa trinh nữ - khắc ấn một đời... Con ma miệng bết mu ăn mn thịt ngựa xay đỏ tươm, dặn ti bỏ nhiều tiu v m tạt. Ti lắc đầu chịu thua, bn nh bố thường ăn tiết canh cũng ton mu Con ma trước mặt biết ti vụng dại, siết tay dịu dng : cha mẹ cho vous du học chắc chắn muốn vous học ci g, khng phải lm nghề ny. Rng học đi, cần g lin lạc với ti. Đặt tờ giấy bạc v bưu thiếp trn bn quy quả xoay lưng, mắt người đn ng trong suốt y ny. Tấm bưu thiếp cn giữ đu đ trong ngăn ko, bao nhiu lần cần chẳng hề dm gặp. Bao nhiu bng ma đ trượt vo đời. Lng đng. Chẳng qun chẳng nhớ. Ma bố đứng kia, nghim khắc lạnh lng. V xa xa lẻ loi ma mẹ buồn tăm tối...

Từng đứa, từng đứa từ từ quay nhn ti, uyển chuyển dợn sng lao xao. Từng cnh tay dang ra, dang ra mi, v tận, kết lại thnh cnh tay di ngt tận trời. Cnh tay ma tập thể quay vng vng trn đầu người trần thế tru chọc, doạ dẫm, kch động. Mi anh xuống ngực. Quay cuồng. Xuống. Rốn thuộc phần trn. Anh trở về cắn mi ti đau điếng. Cnh tay di ngoằng trắng nhỡn từ từ nhỏ lại, nhọn hoắc, nh biếc mu thp, bổ thẳng xuống đầu anh. Ti r ln. Sức lực tm mươi mốt đn ng đn b đm xoy người ti. Đau thốn. Cố ơi. Cuốc xẻng cố sai thợ cy xới một trăm hai mươi mỏ phấn trong mười tm cy số địa đạo đang nghịch ngợm dy xo thn con. N xuyn suốt ra sau, đục vo hốc vch, đục thủng cả tường. Đất gạch loảng xoảng rơi, bụi phấn mịt mng Sut t. Đi mắt lẳng lơ trữ tnh nhắm riết. Kho b cố trn ngập giấy bạc, đơn đặt hng, sung tc, hạnh phc, phơi phới, huynh hoang, lm lịm Đi mắt lẳng lơ mở ra khng nổi. Thm được nằm. Căn phng độc thn anh sực mi trưởng giả. Chiếu chăn sẽ ươm hoan lạc ko di.

Người ti nho trn tay anh. Hụt hơi. Ngay cả lc tm mươi mốt người rt cuốc xẻng về sau tiếng tru rng rợn ho lẫn ci m dương. Tiếng tru chạy vng suốt mười tm cy số đường hầm c một trăm hai mươi mỏ phấn. Vang vang. Vang vang. Trong tận cng từng ng ngch. Rồi n trở về, mệt mỏi đứt hơi, hắt ra rin rt, chia nhỏ trả lại tm mươi mốt đi mắt đợi chờ. Từng giỏ, từng giỏ nho đủ mu xanh vng đỏ tm o ạt đổ vo vựa. Thợ hi nam nữ leo ln xắn vy xắn quần ra sức đạp, đạp, cười, cười. Chất lỏng mu mu hối hả tun xuống bồn chứa (hệt nước ấm p hai đi sau chn thuốc năm mười su tuổi). Mt lạnh. Ngọt ngo. Nồng nn

Ti mở mắt. Đm ma đ quay lưng tự lc no, văng vẳng cười khc khch. Thầy tướng số gọng knh gy một bn, đi mắt hing hiếng trn mu da nghệ chiếu ti suốt chn đến đầu rồi ngược lại, lắc mi khng chịu ni. Mẹ năn nỉ nhiều lần, thầy cứ ni đi, biết trước c g xấu th cn liệu giữ gn. Thầy cười, muốn th tui ni, nhưng khng giữ được đu. Con b ny nghiệp nặng lắm. Mắt ướt t trữ tnh lại hay liếc l người lẳng lơ, tnh cảm dồi do, sẽ trun chuyn lắm. Năm Thn, v phc tản mạng, hữu phc thm người. Phải qua nhiều đời mới mong yn ấm. Khng chừng... ng bỏ lửng. Vặn mi khng trả lời. Hỏi đời l g. Ni đời l đn ng. Giản dị qu, đời l đn ng. Mắt mẹ tối tăm hơn đm ba mươi quanh ngọn lửa nấu bnh chưng ngy tết

Đời thứ mấy rồi khng đếm được nữa. Nhưng c tnh yu th mới lần đầu. Con đường đến miền yn ấm ngắn đi một cht.

-      C ai tắm sm banh như vous chưa?

Ti giật mnh v ướt lạnh. Liếc chai trn tay anh.

- Rượu ny sang năm sẽ nằm trn kệ hng.

Sẽ nằm trn kệ hng tức đ nằm hầm hơn ba năm, đ được tho nt kim loại, gạt bỏ cặn đng. Chưa, chắc chắn chẳng ai được tắm sm banh như ti, ngay cả b cố đ cng kh tm ti chế biến đưa tn tuổi dng họ ln hng đầu thế giới. Ướt đẫm từng sợi tc, từng lỗ chn lng. Mi sm banh thơm phức. Ti liếm rượu đọng trn mi. Say. Tnh v rượu.

Nước trong vắt vng nhạt sủi bng trn da. Trộn với nhựa người. Tiếng cười đn ng mạnh mẽ vang dội len lch giữa cc đường hầm. Ti nhoi nhuyễn cũng cố bịt mồm anh.

- Lỡ c ai nghe?

- Khng ai cả, trừ những người xoay chai cc hầm bn kia, cch đy cả cy số.

-      Ngy nghỉ mỗi tuần?

- Khng, mỗi năm, kỷ niệm ngy b cố ra đời loại sm banh brut, hai mươi hai năm sau b cố mất cũng ngy ny. Mọi người đều trong nh nguyện.

-      Sao vous khng đi?

Khng trả lời, đi mắt đẹp nheo nheo chế riễu. Ti rướn người đứng ln, khua chn tm giy trong tối:

- Vous c biết phong tục chng ti, chu đch tn phải thế no khng?

Anh chỉ nhn vai, cuối xuống nhặt o vt khoc ln vai ti, bảo mnh ln, dưới ny lun lun mười độ, coi chừng vous bị cảm. Chưa muốn ln, chẳng muốn ln. Mỗi lần trong tay anh ti ước ao tan long, nt ngướu, dnh vo anh mi mi. Ti chồm hn trn, bọc khun mặt thn yu vo lng tay run run. Muốn khc. Cảm gic lần đầu sau bao lần vật v đn ng. Nhưng ti im lặng.

Cả hai vuốt lại o quần. Ti rng mnh thấm lạnh. Trong ngoi ướt đẫm.

 

X

 

Con được tin mẹ mất một sng ma đng, c tuyết. Bức điện tn mu xanh bầm giấy xấu mang chiếc dao găm lao trong băng gi cắm phập ngực con. Căn phng sụp xuống, vật dụng tan tc khắp nơi. Tối m vy quanh. Con rũ trn giường, khng một giọt nước thot ra khỏi mắt. Mẹ đi khng c con bn cạnh, con khng nhn mẹ lần cuối, khng nghe mẹ tiếng no. Buổi sng dẫn con về qu ngoại, đến nh b lang xa lắc x xỉnh nh qu, mẹ nhỏ to với b trong khi con tẩn mẩn ngắm mấy củ khoai m nằm bn cnh liếp, nghĩ cuộc sống thn qu buồn b cch g. Đm trằn trọc trn chng tre xa lạ, mẹ th thầm sng mai phải cố uống chn thuốc thần, chn thuốc sẽ cứu con khỏi khổ v gia đnh khỏi nhục. Năm đ l năm Thn, con trn mười su, đ biết hơi đn ng v mắt lẳng lơ hay liếc.

Mẹ bưng chn thuốc ni nỉ, dỗ dnh, hăm doạ. Con uống từng ngụm, mẹ gật gật nửa y ny nửa hi lng. Con nhăn nh cố uống. Sut i nhiều lần. Những chiếc l kh queo, những cnh cy rộc rạc bẻ ra từng nhm, từng nhm nấu mi, keo lại thnh chn thuốc nhiệm mầu cứu gia đnh ta. Đắng. Cht. Nồng. B lang m thầm t ni, to nhỏ dặn d mẹ điều g rồi cặp nn ra đi. Cn lại hai mẹ con trong căn chi chnh vnh giữa đồng, chẳng biết ni g, chỉ nhn nhau vừa thương vừa ngại.

Buổi trưa theo di cơn đau bụng, mẹ dặn nếu thấy kinh nguyệt phải đưa mẹ xem, đừng vất mu. V mẹ thở ra như cất xong gnh nặng ngn đời, thấy trn chiếc xi lp nhỏ xu trắng tinh c ci g lợn cợn bất thường. Bầm. Bầm hơn mọi lần, mỗi thng. Bầm hơn bữa thi lm con gi. Chiếc xi lp nhỏ như con đi tm, trắng phau như cuộc đời v vật g gồ ghề giữa mu đ lm mu trắng thnh nhơ nhuốc. Mẹ săm soi vết nhơ cẩn trọng, mắt từng cơn chợt tối sng bất ngờ, con thấy tim nhi buốt. Giọng b lang thật trầm, chắc nịch:

-      Ngoi gc vườn kia b. Chỗ đ yn tịnh.

Mẹ chặt cnh l chuối, tay vẫn cầm xi lp, ra vườn. Dng tay xới lớp đất xốp mềm nhiều ct, đo khoang nhỏ su su. Mẹ xẻ nửa tu l chuối đặt xuống lỗ, x thm một mảnh để ln trn, mảnh nhỏ khc khều khều cht lợn cợn trn xi lp xuống. D c vẻ an lng, tay mẹ cũng run run dưới nắng. Knh cẩn th thầm, chắp tay ci đầu. Mẹ đắp tu chuối lại, lấp đất vun vun, chẳng khc ngy b con chơi chn con c nhỏ, tưởng tượng l đm ma người. Chợt hiểu con đ đẩy mẹ vo tội lỗi. Vậy l con chưa chết, nh cũng chẳng thm người. Thương mẹ qu, con khc, xanh xao ẻo lả như lau trước gi. Nắng chiều xuyn qua tc mẹ anh nh mu nu. Soi chn qua mấy vồng khoai kh đất nứt, l quắt queo dnh cuống vng a mỏng manh lng con với mẹ. Mẹ m con nhn từng chặp sợ con t chết bất ngờ. V by giờ mẹ chết, con khng được nhn mẹ lao chao ng xuống. Trn đường lng ra về lần đ, mấy đứa nhỏ chạy theo rủa xả  đồ đĩ, đồ đĩ . Vẫn biết trẻ nhỏ nh qu thường gọi người phố về bằng tiếng ấy, nhưng khng ngờ đ l lời tin tri định mệnh.

Con tung cửa lao ra dưới tuyết, tm kiếm hnh ảnh mẹ m giải lụa bay bay trn trời như đ tnh cờ nhn thấy trước đ mấy hm. Chẳng thấy mẹ đu, chỉ c tuyết lất phất từng cụm bng nhỏ trắng phau nhức mắt. Tuyết bm tc, phủ vai con, tan chảy ướt t khắp người. Con vẫn đứng ngoi trời tm mẹ. Nước len ln chui vo o như nước mắt dội ngược vo lng. Ngy tiễn con mẹ khc như đm tang ng ngoại. Mẹ đứt ruột phải để con đi, con siết cứng mẹ trong vng tay mười bảy. Mi mẹ run lắm, mi mới thnh lời, dặn qua ở với d, cố học hnh v giữ thn cho đến khi gặp người tử tế yn nơi yn chốn hẵng về. Con chưa bao giờ yn nơi yn chốn. Nn chưa bao giờ về từ ngy bước ra khỏi cửa. Mẹ dặn con đừng bắt chước mấy đứa hoang đng. Con khng bắt chước ai, chỉ cư xử theo nhịp tim mnh. Bố nhn con căm phẫn, khinh bỉ. Mẹ buồn rầu nhỏ nhẹ  Con gi trả nợ cha. N trả nợ bịnh ng trăng gi . Bố thi khng thở di xỉu mặt, vội lo giấy tờ cho con xuất ngoại. Đm trước khi đi, bố mời ngồi, như khch, pha cho chn tr v thuyết một hồi thế no lm con gi. Con gi như tờ giấy trắng, phải giữ tinh tươm. Nhưng thế no l  giữ tinh tươm ? Tức đừng bao giờ yu cả? Nếu cnh cửa mọi giấc mơ đều mở rộng, nếu thực sự mu trắng của giấy tượng trưng cho tm hồn trong sạch, th tất cả đều lệ thuộc vo nhịp đập cục thịt treo trong lồng ngực. Con khc. Tại bố mẹ thương, đặt con ngồi cao qu, giờ con vấp t, ko cả gia đnh vẫn lun nề nếp.

Con đứng đy một mnh trn xứ người, nghe tin mẹ mất m khng khc, chỉ c tuyết tan thấm suốt đy lng. Ma ny bn nh gần tết. Hơi ấm chung quanh nồi bnh chưng giao thừa ngy xưa khng gip con bớt lạnh. Cy ma đng chơ vơ trụi l, con cũng trần trụi cả linh hồn, trống hoc, dửng dưng. Trời trắng đục mệt mỏi, thầm lặng, rải bng dệt thảm khắp nơi. Nhưng khng nơi no lạnh buốt như con. Cố hnh dung con chẳng nhớ mẹ ra sao, chỉ nhớ đi mắt xa vắng rất buồn bay theo giải lụa mu gạch đỏ mỏng tnh nhẹ hẫng, n mang mẹ ngang qua phng con rồi biến mất giữa trời

 

X

 

Ti chầm chậm mở từng hạt nt nhưng tn đn ng khot tay, bảo thch chnh g lm. Đi mắt mu hạt dẻ sng quắc sắc sảo, mũi hơi khoằm chiếc cằm vung đỡ đi mi dy nhục cảm trơn ướt. C cảm tưởng g vừa xong bữa chưa chi miệng.

Nhưng chẳng lm g, g chỉ ngồi đ nhn ti như nhn bnh hoa, quyển sch, chai rượu hay vin sỏi, dửng dưng m mắt khng rời. Chẳng cho cởi thm chẳng cho ci lại. G cứ nhn, v cảm, nh mắt khng say m khng khinh bỉ: cửa sổ mở toang m chẳng linh hồn. Ti vuốt nếp chn chim trn kho mắt trữ tnh. Sợ con gi rỗ hoa chẳng lấy được chồng, bố mẹ đ tốn cả kho tng. Bốn lần sang Nhật ti hả h vuốt ln da mịn mng mỗi sng. Giờ n đ ỉu

Để đỡ kh chịu, ti nhn ci chao thủy tinh l ru rủ bao quanh chm bng đn trn tri nho sắp chn. Giống chao đn phng tr đầu tin ti đn mỗi tối sau khi ra khỏi nh d. nh sng mờ mờ ảo ảo v nhạc dập du quấn qut chn ti cng lc cng su vo con đường gập ghềnh khc khuỷu. Thấy ti liếc, g đến cạnh cười cười:

-      Vous sốt ruột ? Ti trả theo giờ m, đừng lo.

Khng lo, nhưng thi độ g rờn rợn m kh rừng Amazonie. nh mắt nu hừng hực lửa địa ngục chưa hề thấy từ ai. Mi g lờm lợm khng vật chất kh kham thoang thoảng khắp phng. Liếc quanh, đồ đạc v cch trang hong sang trọng chẳng như phng mnh tối tăm chật hẹp. Mnh đ bn thn trong những căn phng đn ng như thế ny đy, để chng hưởng thụ mọi điều: giu sang v khoi cảm. Chợt mọi thứ tnh lẫn lộn ngn ngụt dng ln: ght g, thương mnh, căm phẫn đời. Đu l cuối đoạn đường oan nghiệt ti phải bước qua, mỗi ngy, để chẳng dẫn dắt về nơi no cả? Ti uể oải vuốt mi tc hy cn mượt di, nu nh rừng thu, lơi lả vi tp mu vng la mạch chưa tới ma, chn vội. Ko ra trước che bớt phần thịt hở hang. G lắc đầu chậc lưỡi ra dấu bảo đừng. Ti thỏng tay, chẳng hất tc ra.

Khng biết g lặng lẽ nhn như vậy bao lu, một khắc, một giờ hay cả đời ti tri nổi, đến cạnh vn tc ti ra sau bắt đầu sờ m. G sờ m cực kỳ nhẹ như sờ thủy tinh qu hiếm. Nhẹ tới nỗi pht nhột. G chẳng vội vng g, c cả thời gian nấu vuốt ve thnh lửa. Lu lắm, rồi dễ dng như m đứa b, xốc ti đặt trn bn, đẩy đống sch bo xuống đất. Bằng cử chỉ nghệ sĩ mn m cọ vẽ, g từ từ cởi từng cc o nhưng lại bứt phăng xu ching th bạo. Chẳng hiểu sao ti cho tay m ngực. G bĩu mi cười cười. Đi mi ươn ướt bẩn thỉu dục tnh. May l g khng đặt n ln ti. Hay chưa. Mở ngăn ko, g li chiếc cặp da đen sng bng, liếc thấy ton c vạt thẳng tinh tươm.

Lun lun chầm chậm, g nhẹ nhng lấy từng ci buộc hai tay ti với lụa vng, xanh biển, l cy, vẽ nhạc hnh kho sol đỏ sậm. Như thể mười ngn tay bị tri sẽ bng nốt thnh lời. Bồng ti đến bức tường trống gắn ci mc, treo ln, li lại nhn. G nhn từ trn xuống dưới, dừng lại một vi chỗ lu hơn, lươn lướt khắp nơi. Rồi sự im lặng trở lại, ko di. Vẫn chẳng ni chẳng rằng, chỉ ngồi trn chiếc ghế gỗ bng long chạm đầu sư tử nhe răng, nhn ti như vật tế thần Da rờn rợn. Cảm gic sức nặng tr xuống, cnh tay rướn ra, thn thể lửng lơ trn khng, v từ trn cao nhn xuống chiếc mũi hơi khoằm cũng c phần th vị. Ti mỉm cười. Ngồ ngộ. Chợt nhớ Cha Jsus. Người nghĩ g khi bị thin hạ treo trn thập gi? Xin Đức Cha Cha hy tha tội thế nhn, v chng khng hiểu những g chng lm. Ti hiểu g biết r những g g lm. Bỗng cơn ham muốn đn ng ập tới ran rực khắp người. Giờ thng cảm bố hơn, sao khng trọn lng thủy chung với mẹ. Mẹ ơi, xin mẹ tha tội cho con. Xin mẹ tha tội cho con. Nếu chỉ trả nghiệp cha ng th hẳn con khng qua những cơn cuồng dục. Con khinh bỉ mnh, như bố. Con thương con, như mẹ. V thịt da sường sượng mỗi ngy l con, mnh liệt hơn lng yu lng ght. Sao khng bắt chước dn Phi Chu, cắt bỏ phần g trong lau lch đn b, để quả lựu đạn trong con khng cn ngi nổ

Đn rắn từ vườn địa đng ta xuống chui rc vo thn, trườn trượt từng mạch nhỏ, quẫy đạp mu cuồn cuộn trn trề từng lỗ chn lng. Nhắm mắt nghĩ đến người anh con cậu của g đ đưa qua triền min cực lạc. Tự nhủ thi đy lần cuối, sẽ giữ thn tể cho người mnh yu. Ti gọi anh khe khẽ, thật khẽ giữa tiếng ku rn. Muốn cầm tay anh đặt ln đi để cảm nhận sức rung điện ton thn. Ngực ti sẽ nưng nức căng phồng, tim ti sẽ dập dồn ta mu nng lan trn từng tế bo rượn đực ham yu, sẽ tựa đầu ln vai anh, nhắm mắt cho ngũ quan dập dờn khoi cảm. Cha đi trong phố, vc thập gi ln đồi tử nạn, ti khoc khăn lụa đi giữa bạt ngn đồi nho ngy hai đứa nắm tay chạy su vo giữa. Cha vấp t tự gượng đứng ln, đất xm xốp gập ghềnh ti chưa vấp t anh đ siết vo đi tay vững chi, cuộn vo hoan lạc. Dưới nh nắng ấm p năm giờ chiều thng tm, hi tri nho xanh đặt ln rốn ti, cười sảng khoi:

- Vous xem, cứ như hạt ngọc trn tấm lụa ng

Chiếc giy chn tri lỏng lẻo rơi xuống, m thanh kh ngắn đnh thức cơn mơ mng. G bật dậy lột vy, giật mạnh nm xuống đất. Ti thấy mu trắng xi lp. Khng giữ được mnh như tờ giấy tinh tươm, ti dnh mu trinh bạch ny cho mẩu vải che phần thn thể vẫn thường gy phiền nhiễu. Tuyệt khng được để g lợn cợn dnh vo. Bởi v thước đo phẩm hạnh căn cứ vo số đn ng cng khai đu địu bn trn Ti khp mi. Muốn say sưa nghĩ đến anh con cậu g hơn nhn vẻ dửng dưng th bạo. Mu trắng xi lp trn trề trong mắt. G xoay người ti mở dy ko vy, ti hơi đong đưa chng mặt. Lnh đnh, lnh đnh

Lại mở mắt nhồn nhột: g chọt ngn trỏ vo xi lp ti, ko ra rồi thả. Ko ra rồi thả. Cng lc cng nhanh. Tch. Tch. Tch tch. Tch tch tch... Tiếng cao su bng da vang dội căn phng, m thanh chua, sắc, gắt gỏng đến nỗi tấm gương bầu dục treo cạnh tủ sch ran rạn nho nhỏ rồi bựt đứt lm hai. Liếc thấy thn thể mnh cắt đi khng đổ mu G tuột chiếc xi lp trắng từ từ, từ từ như e lm da sướt. Với cử chỉ trn trọng đầy kịch tnh, g chong xi lp ln đầu:

-      Đy, ti ban cho vous một vng nguyệt quế.

Cha đội vng gai chuộc tội thế gian. Mnh đội vng nguyệt quế...

 

X

 

Ti gục đầu vo cnh tay t điếng mỏi mệt. Hy vọng từ nay được yn ấm

Cảnh st tm ra thủ phạm chẳng kh khăn g. Dấu vết để lại khắp nơi. Con dao rọc giấy cn cẩm thạch xanh lục. Những sợi tc nu trong bồn tắm. Ma ny đang ma tc rụng. Cũng tn ti xế Pierre ngy no đn ti đến cho anh dẫn xuống thăm hầm rượu su ba mươi thước lun lun nhiệt độ mười, c hai triệu rưỡi chai nằm ỉm say mm v bụng chứa nước nho ln men cao độ đ đưa ti đến với g nhiều lần. Pierre khai c gi da vng c mặt hm tang lễ bố anh tựa hạt đậu phộng v duyn trong ly rượu. Chnh g ra dấu bằng nh mắt cho Pierre theo di. Từ đ khng chỉ chiếc xe knh đen đn đưa ti, cn thm xe knh trắng. G con c, khng mang họ danh tiếng nh anh. Cũng chẳng c dng vẻ bn ngoi phong nh.

Cảnh st hỏi v sao giết g. Ti khng giết, chỉ trả th. Hỏi th g. V g đnh, bảo mẹ my l đĩ. Ti ci khng phải. G bảo cm mồm. Nhưng my khng được ni động đến mẹ tao. Tao giết mẹ con my cn được nữa l! Mẹ no con nấy, mẹ my đĩ my mới lm đĩ. Thứ chintoc tụi my! Ci g trong bụng trườn ln, trườn ln, tro ra. Nước nhờn bữa cơm trưa chưa tiu xối ln người, mi lợm giọng. G cười sang sảng khoi tr. Nhn ti chăm chăm cười khoi tr. Mắt g long lanh ch si. Trang trọng giữ thn ti trng trnh, g liếm những cộng rau chưa nt, những mẩu thịt chưa tan. Nhột. Ti liếc, cười theo, thch th, hả h nhn g lm cng việc con ch nhỏ sau bữa cơm trưa hi cơm tanh c năm mười su tuổi...

Cuộc hỏi cung lu qu. V nhảm nh nhiều điều. Ti mệt, ngp lia. Trong mơ thường đnh ti thức giấc mỗi đm, những ci ngp cũng triền min khng dứt. Ngp rồi rơi rơi rơi rơi xuống ci g đen ngm nhầy nhụa. Dưới đ hng vạn cnh tay lng l th bạo tm lấy ti, tung ln thả xuống cười h hố. Sau tiếng tht ti chong dậy hoảng loạn một mnh, trong đm, c độc tận cng. Nhn quanh, căn phng nhỏ xu u m, ti b bỏng bơ vơ giữa mnh mng tăm tối

Vin cảnh st đứng ln quay lưng, nhn qua cửa sổ. Tấm lưng ngang ph, ti nhớ lại tảng lưng g khi quay đi cởi o. Nốt ruồi to nu như đnh hạt hạnh nhn, rung rinh mỗi cử động. G treo ti ln đnh rất đều tay, nhịp nhng điệu nhảy ring trong chiếc đầu tc bờm xờm ngang ngược. nh mắt g lc rừng rực căm hờn, lc u m thin tht tối tăm. Mỏi nhừ mới ko xuống cưỡi ln. Ti dang tay nhn chỗ đỏ au khuỷu tay bị tri. G nhăn mặt ko tay ti vất ln tấm lưng dy cộm. Đau điếng. Ti nhăn mặt rn siết. Trong đớn đau hay khoi lạc, đn b đều nhăn nh rn siết như nhau. G hng hục nặng nề cng việc thợ mỏ. Anh phiu lng tung ti ln tận ba my, dm xuống vực su, ngụp lặn bềnh bồng đứt hơi, nhịp nhng cuồng dại. Tự nhủ thi đy lần cuối, sẽ giữ thn thể cho người mnh yu. Ti nghĩ đến anh tm khoi cảm. N đến. Hung hn. Bạo liệt. Đau dần từng thớ thịt... G ực một tiếng, mắt chỉ cn trng trắng đứng sững. Mắt ti liếc con dao rọc giấy. V khi g đổ người bn cạnh ngy lm rm như kinh nguyện, ti lặng lẽ chồm ln chộp con dao bu vật. Trong đầu thong nhớ phim g, để tn khổng lồ một mắt khng bắt được mnh, cả bọn phiu lưu trn đảo tm ci sống đ đốt cy chọc vo mắt hắn. Ti chọc vo mắt. G r ln, chiếc miệng đỏ lm ươn ướt mở rộng. Ti đm mạnh vo mồm. G ht phọt mu. V cứ thế bổ xuống, bổ xuống chẳng ngừng. Nhớ lần anh cai trường cười cười: em mạnh dễ sợ! Chợt hiểu v sao g thch th, chợt hiểu v sao ngy nhỏ cc bạn thch chm kim vo con bp b nhồi bng của b tiệm may m mnh lại sợ. Dao rọc giấy khng sắc, khng cắt được, ti đm nt phần thn thể đn ng vẫn rủ r đn b rắn rồng thin đng địa ngục.

Chỉ l tr chơi, nhưng chưa bao giờ chơi ngy cn b.

Mỏi nhừ. Mu đỏ vương vi. Lấm tấm chấm đỏ trn da ti khng quần o. Mi g kh kham khi ny by giờ đ c vật chất dnh vo. G chẳng cn ku rn. Chẳng cn cử động. Tiếp tục tr chơi, ti đ đống thịt ngả nghing phải tri, hả h vo phng tắm nhn trong gương lộng lẫy đồng ct vng lưa thưa hoa mo g tươi ri. Mở nước tun xối xả, gột rửa hết tội lỗi nhơ bẩn tổ tng Mơ hồ nghĩ c đng mnh lm vật th thn trả nợ cha ng trọn kiếp? Khi mặt mũi khng cn son phấn, trong gương thấy mẹ đối diện. Da mặt mẹ xanh v mắt rất buồn

Thnh xe lạnh ngắt. Một năm sau ngy mẹ mất. Ci lạnh trở về nhưng khng c tuyết, kh khốc, nghiệt ng hơn bao giờ. Khng phải ci lạnh lần tắm sm banh được đưa vo cung cấm nh anh qua từng dy hnh lang di đầy tranh ảnh. Ti đ đối diện ng cao ng cố, b cố b cao, với lung tung b con nội ngoại. Đ nhn thấy hnh cưới anh bn c vợ tn thời qu phi, chợt thấy mnh hn mọn chẳng ra sao. Năm thế hệ cao sang sắp hng trn bức tường gỗ bng nhẫy. Ti đưa tay chạm được lịch sử một danh gia vọng tộc. Giờ sắp bước vo hnh lang t di hơn m u hơn, chẳng c lịch sử no ngoi mảnh rch đời mnh.

C ci g đo đỏ vướng bn cửa xe bưng bt. Mơ hồ thấy ging mu vọt ra từ cổ g đỏ tươi, hay ci g lợn cợn trn xi lp trắng tinh ngy thơ dại Ti chồm ln gọi thất thanh Mẹ, Mẹ ơi. Bởi v ci g đo đỏ lơ lửng ngoi kia l giải lụa vừa chở mẹ bay qua. M lạ, mẹ bu hai đầu, gi thổi giữa lụa căng căng chiếc xi lp đỏ. Ti rng mnh. Chỉ vướng một lần, sao cn mu mi?

Chẳng sợ bị t, chỉ sợ thịt da khng kham nổi c đơn. Xe chạy vun vt, tch người yu mỗi pht một xa. Xin php mẹ, con sẽ thay thế anh cai trường bằng anh cai ngục - mảnh lụa đời con sẽ rứt đứt tận cng

 

MING

Paris, Aot 2004