MuiThuocBacTrongNha

 

MI THUỐC BẮC TRONG NH

 

C gi lặng lẽ một gc bếp. Nồi thuốc bắc trn l than riu riu phả hơi thơm lừng. Mặt c điềm đạm buồn thiu, đi mắt to nhn l than khng chớp. Tn mu xm nhạt bao quanh than hồng, thỉnh thoảng vỡ rơi xuống để li chỗ trống hừng ln một t. C gi hầu như bất động, kể cả nh mắt nhn lửa cũng bất động. Khng biết c nhn v thấy g, c vẻ khng thời gian, khng cả khng gian, chỉ c xc c ngồi đấy. Gc bếp thấp xuống dưới cơn mưa rỉ rả ma thu, v gi len lỏi vo khe cửa sổ lung lay tấm mn mỏng đập khẽ vo khung sắt. Trời đ nh nhem, ẩm ướt, lnh lạnh.

 

C gi rướn thẳng lưng, mấy ngn tay chải tc di đổ xuống vai rồi quấn lại thnh bi sau gy, xin que củi giữ cho bi tc được chặt. Mắt c hờ hững. Đi mi nhỏ ửng hồng dưới nh sng hiu hắt của than m ỉ, chiếc o b ba mu tm c mới tinh sng sủa. Căn nh vắng lặng nằm im giữa vườn hoa chăm bn cẩn thận v mi dạ l hương thoang thoảng trong sn ẩm tối. N thnh thang qu so với số người xử dụng. Nhiều khi căn nh sững lại dưới nắng, ci nhn vo lng mnh l mấy căn phng trống trải vẫn tinh tươm ra trải giường trắng phau sạch sẽ. Chị người lm mỗi tuần đến một lần, biết c người m khng thấy người, giờ khắc chị đến qut dọn th ai cũng đ đi lm. C gi biết điều ấy, ni khẽ: Phng mnh lun tinh khi như khng ai ở Chợt tiếng kha lch cch v tiếng cổng sắt mở ra đng vo, tiếng kha vặn, tiếng cười đn ng đn b chạy nhanh vo h. Họ khựng lại khi vo bếp. Chắc thấy c ngồi đ. Người đn b nhanh nhẩu:

Anh đi tắm đi, em hm lại mấy mn rồi ăn cơm ci đ.

 

Ci đ. C hiểu từ ngữ đ đầy hứa hẹn. Rồi nước xối xả từ vi sen t tiếng mưa nh nhẹ ngoi kia. Người đn ng hut so rộn r căn nh cng nh đn sng trưng người đn b vừa bật khắp nơi. C muốn ni mẹ vẫn h tiện điện, chị bật đn chi lắm thế. Nhưng c im. Chị sẽ bảo tiền tao trả m, my xa vo lm g. C tần ngần, gip chị lm bữa tối hay chơi tr khm ph ? Nhưng chẳng cần suy nghĩ lu la, tr chơi vẫn thắng bởi v đy l người mới. Anh ta đẹp trai v c vẻ sang trọng. C đứng ln, nhn gt đi vo phng tắm. nh đn phng tắm dường như xanh xao run rẩy, hay mỗi lần c chơi tr khm ph đều khiến thin nhin bối rối? Đẩy nhẹ cnh cửa khp hờ, c chăm ch nhn thn hnh vạm vỡ đn ng loang long nước, nhn như nhn chiếc l than c nồi thuốc bắc m ỉ phả hơi thơm. Mắt chẳng diễn cảm g, nhn khng thấy, thấy khng cảm, c rt que xin thả tc đổ xuống vai, chạy di xuống lưng v nh nhẹ bước hẳn vo trong. Người đn ng vẫn hut so nhộn nhng, nước hối hả trn bắp thịt cnh tay cuồn cuộn, bụng săn chắc c nhiều đường lm. C gi vuốt tấm lưng mạnh mẽ co dn theo từng động tc cnh tay. Bằng cử động nhanh gọn, anh xoay người hất tay c. C nghĩ mnh đ nhn thấy bao nhiu thn hnh đn ng rồi, đ vuốt ve bao nhiu người rồi, vậy m rốt cục cũng chẳng ai đoi hoi. Chị chiếm hết cảm tnh của họ. Chị duyn dng xinh đẹp quyến rũ. Tử vi chị ni g nhỉ. , sẽ sớm c chồng nhưng c chồng rất trễ. B hiểm qu. Trn giường bịnh mẹ vẫn nơm nớp lo điều ấy, lo từ hồi chưa bịnh, lo tới chết

C gi ngồi ln chiếc ghế nhỏ gc phng tắm, vẫn nhn người đn ng lc ny đang lau v bận chiếc quần sọt trắng. Rồi anh đứng trước gương chải tc, những sợi lng đen ở nch lăn quăn bất an. C cũng đ từng hn cc bạn chị ở vng nch ấy, n c mi buồn buồn của chn nản chết chc hay mệt mỏi v qu sức khiến c buồn nn. By giờ trng anh tinh tươm thơm lừng nước hoa đn ng. Mắt anh rạng rỡ dưới đn v khoảng lưng trần nằm vng bng sẫm như hứa hẹn ci sắp xảy ra lt nữa đy, trn chiếc giường đn b rất mời mọc của chị. V c sẽ chứng kiến tất cả những tr chị lm với người ny như đ từng với bao người khc, rồi c vẫn sẽ lẳng lặng quay gt ra, thở di, dọn dẹp.

 

Anh bước vo phng ăn. Chị đang mc mn xo ra đĩa v anh hn vo cổ chị. C phụ by bn. Chn đĩa ku lanh canh, loại chn đĩa đắt tiền mẹ vẫn thch v truyền ci gu cao sang ấy cho chị. Với c th, mỗi lần rửa lại lo cẩn thận kẻo bể chị lại ngut ngoy ch chiết. Căn nh chứa ba mẹ con, hai thi cực, hai đẳng cấp. Mẹ v chị mang dng mu quan liu thống trị thm thứ mu khc nhiu kh rắc rối, cn c dng di bnh dn bị trị đơn giản của bố. Mọi thứ ở nh ny đ hết ln vai c từ thời bố mất v khng ai binh vực cho sự ngy thơ dn gi. C vừa quản gia vừa l con sen. Cho đến ngy một cậu em b con của mẹ đến nh, sau ba hm, cậu nghim mặt ni: D sao n cũng l con chị, chị phải cho n đi học, nếu khng em sẽ đem n về nui. Lc ấy trm trm bảy tuổi, c bắt đầu bập bẹ i tờ.

 

Bố gần chết gọi c đến, thều tho bố khng n hận đ lấy mẹ nhưng n hận đ sinh con. Bố biết dng mu bn nội cả đời th thầm bn tai ngựa chỉ gy xc động c tiểu thư lc đ thi, khng tạo cho c lng thương yu hậu duệ. Mỗi sng anh nui ngựa dắt sẵn ngựa đ bắt yn cương, u yếm g g vo tai n rồi đỡ tiểu thư ln. Anh cưỡi con ngựa khc lặng lẽ theo sau cch vi chục mt. Khi tiểu thư muốn dừng lại giữa khu rừng bạt ngn hoa dại của cơ ngơi dng họ, anh cũng km dy cương, đỡ tiểu thư xuống nếu c muốn, v đ bao lần c t ng vo anh, vo tấm thn lao động cường trng lun lun c mi hăng hăng của ngựa.

 

V rồi lần anh đưa tiểu thư đi dự Hội lng Ngồi ở ghế danh dự dnh cho mnh, c cho php anh vui chơi thay v đứng sau lưng c như thường lệ. Điệu vũ dn gian g c khng biết, m anh nhảy nht với mọi người một cch hăng say. Thn thể anh như sợi dy thừng vặn vẹo nhịp nhng, mặt ngăm ngắm mu da mưa nắng ngước ln cao cười sảng khoi, chn nhn nhẩy v đi tay dang ra co vo, đưa ln hạ xuống ngoạn mục đến nỗi tận thm tm đ tước mất cht e d cuối cng c thường vin vo lm ro cản giữa cấp bậc tiểu thư v anh gip việc. Anh nhảy lin tục trong khi nhiều trai lng đ ngừng lại nghỉ ngơi, như thể cả đời anh chưa bao giờ được nhảy v phải chờ đm nay rồi sẽ kha chn đến ngy tận thế. Chưa bao giờ c thấy anh rạng rỡ trn trề sức sống v cởi mở vui vẻ dường ấy. V c giận dữ khi gi lng cứ quấn qut bn anh. Khng, anh chỉ được gần cạnh tiểu thư thi. C đứng phắt ln ra dấu gọi về, ngng nguẩy bỏ đi thoăn thoắt. Vội v chạy theo sau, anh đỡ c ln ngựa. Nhưng c cứ đứng đấy, nhn đu đu đm thủng bng chiều. Hiểu , anh khom người xuống, v tiểu thư thong dong bước ln lưng anh với đi ủng dnh đất đồng qu. Rồi trời đổ cơn mưa bất chợt m đường về th tối mịt phải qua một đoạn đo, c km ngựa, la to: Lm sao đy? Lạnh qu.

 

Họ buộc lng trọ qua đm trong căn chi duy nhất trn đường, của b lo m vẫn vo lng ăn xin. V trn nền đất ẩm ướt cơn mưa l lợm, anh đ sưởi tiểu thư của mnh suốt đm bằng tấm thn hực lửa cuồn cuộn bắp thịt nng dn.

 

Hoạt cảnh ny anh chưa hề dm nghĩ đến, mặc d nhiều khi bắt gặp nh mắt l lạ của tiểu thư hay những lần xuống ngựa t vo lng mnh, anh qunh qiu đỡ ln th c khiu khch cứ ra đấy. By giờ trong căn chi m ẩm mưa đm, c khng ra m hăng hi quấn siết anh. V anh đ c với niềm khoi cảm trả th. Anh đại diện giới nng n quần quật trn đồng cho đm địa chủ giu c m vẫn bị khinh khi, anh đại diện tầng lớp nui ngựa thường khom lưng lm bục cho chủ hoan hỉ bước ln với đi chn mang bốt, anh đại diện tầng lớp bị xem khng c g trn người ngoi cơ bắp. Vậy th anh dng cơ bắp đp lại tấm lng của họ, dy xo tấm thn trinh nữ của c chủ vẫn thường ương bướng oi oăm, để sức nặng của mnh ch đạp nỗi bất cng m người cng đẳng cấp mnh gnh chịu. Anh hnh hạ tiểu thư khng nhn nhượng. Sức lực ở đu chch vo người anh những mũi nhọn bắt c tiểu thư phải đau đớn. Ci c xm chiếm biến anh thnh ng thần tai họa, thch th nhn trong bng mờ c chủ chẳng cn o quần giy bốt, c chủ mắt chẳng sắc sảo lạnh lng, c chủ chẳng cn giọng ra lịnh bề trn C chủ chỉ giản dị l một thn thể trn trề sức sống v anh l người chế ngự. Cuối cng c chủ tả tơi, anh thở hắt: C thch vậy phải khng? Tiểu thư bật cười. Khng quen cch hỏi thẳng thừng v lễ kiểu ấy, v anh vốn lun lun kiệm lời, c tưởng t nhất cũng vng vo th thầm bn tai kiểu mỗi lần luyện ngựa. Anh hả dạ. V tiểu thư cũng hả dạ

 

Ở bn, người đn ng v chị u yếm mớm cho nhau những nụ hn v thức ăn. C ci mặt. M cũng chẳng ai quan tm đến sự hiện diện của mnh. Nuốt qua qut, c dọn chn đĩa bỏ vo bồn rửa rồi thoăn thoắt vo phng chị ko chăn mền, sửa gối, xịt thoang thoảng một t nước hoa. Nước hoa, thứ chất lỏng đắt tiền m chị khng chịu thiếu, một lần c v đnh vỡ khi dọn bn phấn v bị đay nghiến cả tuần d chị đ sắm về bnh khc. Tay chn my th lỗ vụng về như nng dn, lm ci g hư ci ấy. My c biết n bao nhiu tiền khng. Thứ như my đi lm cng cho người ta th cũng phải cả năm nhịn ăn nhịn mặc mới trả nổi một chai. C khng c niệm g về tiền, chỉ biết trng nom nh cửa lc no cũng phải tinh tươm v tao c thể dẫn bạn về bất cứ lc no. Như hm nay. Anh ny mới tinh khi. Dẫn về khng bo trước.

 

Đến lượt chị tắm. C mang khăn vo, nhn tấm thn trn lẳn mảnh mai uốn o dưới vi nước. Đi chn chị cong cong chụm lại, mắt khp, mặt ngước trn chiếc cổ cao vươn vươn v nước trn lan trng đẹp lạ lng. Những con nước nhỏ quằn quại trn thn thể chị, hối hả thi nhau đổ xuống đổ xuống hai bn chn thon thả c mng sơn bạc như những hạt trn chu vi trong nước lăn tăn. Rồi chị đưa tay rướn người như nu ci g từ trời xuống, l những sợi nước hn hoan, chng rượt đuổi nhau cười rộn rng trn da thịt chị. Ton thể sng bng dưới đn, chiếc bao tc ướt ng nh, chị ht nho nhỏ v uốn o thn hnh theo điệu nhạc. Chị thch nhảy chacha, ni đ l điệu nhảy độc lập, đn ng khng chạm vo mnh, khng m mnh được. Lạ, một người thch thay đổi đn ng để tặng v nhận, lại khng thch đn ng chạm vo khi nhảy.

 

Chị cứ nhẩn nha như thể qun bng người đn ng nằm di trn giường chờ chị ny giờ v đ hai lần ro hỏi em tắm g m lu thế. Chị kỳ cọ khắp người với loại nước thơm đặc biệt. Nhớ nh, đy khng phải loại nước tắm cho my. C đ thử vi giọt trn tay, thơm lừng, gợi cảm. Nhưng c hiểu khng phải cho mnh. Chị tắt vi sen, uyển chuyển bước ra khỏi tủ tắm phủ mờ hơi nước. C vẫn thường ngắm chị. Ngy xưa vua cha cũng thch nhn (qua khe cửa) cung phi mỹ nữ bước vo bồn nước rải hoa, cho t thiếp tắm. C thường nhn chị tắm v hiểu đn ng hơn. C cũng thch ngắm chị khi khng cn g trn người dưới vi sen hay bước ra khỏi đ.

 

C gip chị lau người v theo vo phng. Thấy chị, người đn ng như bị ci g chạm phải, bật khỏi giường gh chặt đ xuống giường hn xối xả khắp nơi. Những mục tiếp theo c đ từng chứng kiến. Chị lm từng ấy thứ v c hầu như thuộc lng mọi động tc. C nhặt tấm chăn họ lm rơi xuống nền nh, phng khi lt nữa chị cảm thấy lạnh. Trời vẫn mưa. Những cơn mưa ma thu thường dai dẳng v c gi. C khp cửa sổ phng nhưng tay yếu qu ko khng vo. Mn cửa sổ phập phồng lao chao như hơi thở hai người trn giường quyện lại, ht vo thở ra rất nhịp nhng m đứt qung.

 

C vo bếp tiếp tục canh nồi thuốc bắc. Lửa m ỉ. Than khng cn rực nữa, lớp tro xm dy thay những đm hồng, cht hơi nng yếu ớt khng đủ gip c sưởi ấm mỗi khi c gi la vo. C ấp hai tay vng quanh nồi thuốc. Cơn si liu riu bn trong chững lại, đuối hơi. Với kinh nghiệm từ ngy mẹ bịnh, c biết nước thuốc vẫn cn nhiều, phải sắc keo lại cn tm phn thi. C thm than v quạt. Tn tro bay bay rải đều một gc bếp. Nồi thuốc dửng dưng ngồi yn trn l đ bắt đầu hực nng nhiều hơn. C nghe tiếng cười của chị trong phng, thường bảo Muốn kh, my phải bắt chước tao đy n. Kiểu của my th ch n gặm. C bắt chước từng cử chỉ nhỏ, nhưng chẳng bao giờ duyn dng nhẹ nhng như chị. V mỗi lần vo phng nhn chị vui đa với bạn trai, c thường nghĩ gi m mnh c thể tự nhin được một phần trăm như thế. V lạ, sao mi mi chị vẫn chẳng bầu b. Chả b với mẹ, chỉ cần đm mưa ngy Hội lng v sau đ c tiểu thư thường ln lt xuống căn nh gỗ sau vườn bn chuồng ngựa, l ng ngoại đ thấy vng bụng con gi khc thường rồi. Mẹ lc đ vừa mười chn tuổi, l lợm nhận tội chẳng vng vo. Ngay trong ngy, anh nui ngựa xếp o quần vo ti xch nhỏ bước khỏi cnh cổng to m từ đời ng nội anh đ sng tối ra vo dạy ngựa. Nhưng tiểu thư thay v chỉ gi o quần, c gom gp tư trang đến căn chi l ven đồi gần chỗ Hội lng, ở với anh. ng ngoại phải thua, đnh xin lỗi linh hồn vợ qu cố l mnh bất lực với đứa con duy nhất. V v giữa rừng, đồi v nương rẫy, mẹ tiểu thư chẳng lm lụng tay chn lại chẳng c g giải tr ngoi việc trồng mấy luống hoa v m bố. Chị đ học tr chơi ny từ trong bụng mẹ

 

C hơ tay bn cạnh l by giờ than đ bn hồng. Bn ngoi đm đổ mực nhiều v gi vẫn rn khe khẽ. Cửa sổ gian bếp khng khp, khng bao giờ khp, để đm la vo mu đen hun ht. Đm mu duy nhất l chiếc l than kin tr phập phồng hơi thở ngắn. Trong bng tối lnh lạnh, l than hồng như lạc lng mất phương hướng. V c ngồi đy giữa trần gian người đời cũng lạc lng mất phương hướng. C lm g được, chị c cuộc đời của chị, c lun lun l bng hnh mờ nhạt, mờ nhạt nhất trong cc loại bng hnh. V cuộc đời cứ uyển chuyển bước chn hững hờ của n d bng hnh c c về với chị hay khng. Chẳng khc no d ng ngoại c thương hay vẫn trch, mẹ đ trở về hưởng cơ ngơi khi ngoại gần trt bỏ cuộc đời. Mẹ chẳng biết lm g với từng ấy đất đai nếu khng c bố nng dn. Lc đ c trn một tuổi v mẹ đ sẩy thai hai lần sau chị. Khng bao giờ muốn c con m vẫn bầu b, mẹ uống l cy tống khứ nhưng c l lợm khng ra nn ght, bởi lng ham muốn anh nui ngựa của tiểu thư đ giảm đi gần hết. Rồi ng địa chủ khc xen vo đời bố mẹ, v mẹ chẳng ngần ngại g khng trả bố về chuồng ngựa lc ny khng cn ngựa nữa. C quanh quẩn bn chn bố trong căn nh gỗ đ xiu vẹo v nước rc rch chảy xuống mỗi cơn mưa như con suối nhỏ trn đồi vắng sau nh. Rồi năm c ln bốn, bố mất

 

Mi thuốc bắc trn lan căn bếp. C nhớ những nồi thuốc cuối cng canh cho mẹ. Mẹ bị bịnh g nhỉ. C Kiều bn mnh chuộc cha tri nổi mười lăm năm đoạn trường. C cũng mười lăm năm đoạn trường nhưng với mẹ, tri nổi từ gc bếp đến căn nh gỗ sau khi bố nằm dưới đất. Rồi ng địa chủ bỏ rơi nn mẹ bn cơ ngơi của ngoại mua căn nh ny, ở phố. V c đổi lộ trnh, chạy như thoi từ bếp ln phng mẹ. Cho đến ngy canh những nồi thuốc cuối cngChị nghiến răng Tại my biết bị mẹ ght nn cố giết mẹ m. C khng khc, chỉ sững sờ nhn chị như hm thấy chị giận dữ x người đn ng ra, đng sầm cnh cổng sắt v bp nhanh ổ kha rồi quy quả vo nh mặc kệ người kia ro gọi. Chị c ci mạnh mẽ m c lun lun knh sợ.

 

By giờ c ngồi đy, trong gc bếp quen thuộc với mi thuốc cũng quen thuộc đ m ảnh c hơn một năm trời, từ khi mẹ mất. V c suy nghĩ nhiều về cuộc đời, điều m c chẳng biết t g. Gia đnh ny c truyền thống hnh hạ nhau hoặc hận th. C muốn thot khỏi guồng my bịnh hoạn đ, vậy th tốt nhất l mnh đừng sống với chị nữa ? Chị c đời của chị v mnh c đời mnh. C lẽ mnh cứ thong dong ra khỏi đời chị v lo liệu đời mnh. ng thầy tử vi đ ni g nhỉ, , con b ny yểu mạng, hưởng dương chẳng được bao nhiu, m c ci hận mang theo... Th mnh đừng mang nữa c được khng no ?

 

C vi mặt vo hai tay, ngồi im như pho tượng chết chc, tc la xa xui ngược như những chiếc rễ thời gian bm vo tường ẩm mốc rong ru. Cht tranh tối sng chập chờn từ l than bắt đầu dịu lửa giữa bng tối mnh mng c vẻ g ma qui. Với thn hnh vo trn ci ci, hai bn chn li ra khỏi gấu quần c mu trắng nhờ nhờ như mu da người chết. V trong ci tĩnh mịch đm khuya, hơi thở c nhẹ như bng cũng tạo thnh tiếng kho kho như gọi từ lng huyệt lạnh. Bỗng, bằng động tc nhanh v dứt khot, c vng đứng ln, hai tay xoa mặt. C xoa mạnh, dữ dội như muốn xa hẳn đường nt của mnh, như muốn khng cn mặt nữa, như muốn bằng động tc ny c xa sổ qu khứ đau buồn. V c ht su vo lồng ngực hơi thở của đm, vươn vai v ngước đầu ln : c khng cn mặt mũi. Tất cả đ tan biến với hnh động ch xt như người ta xa vết chn trn ct. V gi v nhạc ở đu trn ngập con tim vẫn đau đớn của c. By giờ cảm thấy thnh thang nhẹ hẫng. C vo phng chị.

 

Trn giường, hai thn thể duỗi di dưới lớp chăn mỏng phập phồng theo nhịp thở đều v su. C nhn một lt. Lng c dịu xuống. Cảnh ny cũng đ nhn thấy bao lần. Nhưng đy sẽ l lần cuối. C ngược vo bếp, dở nắp nồi thuốc cho mi thơm tro ra từ những cộng cy l kh queo v cạn nước, đem vo phng chị. Rồi đem vo phng mẹ. Rồi đem vo căn phng nhỏ của mnh cạnh bếp. Rồi đem ra phng khch. Rồi đem vo phng tắm. Rồi đem ra hin nh vẫn đặt chiếc ghế xch đu v bộ bn ghế nhỏ. Cuối cng những ngn tay xương xương bốc nắm xc thuốc kh khốc tung ra vườn. Trong bng đm khng thấy những cộng cy l rơi xuống đu nhưng mi thơm lừng lựng bay ln. By giờ mi thuốc bắc trn lan khắp vườn khắp nh. N thơm qu, sực nức những cam thảo, to tu, thục địa, sm, qui, huỳnh đản V c lại vo phng chị, trời sắp sng rồi nn gọi chị dậy thi. C lay chn, chị thụt chn vo chăn, c phải p tay mnh ln khoảng ngực trần cho hơi lạnh ko chị khỏi cơn say ngủ. Rồi c ra cổng, thnh thang bềnh bồng ln cơn đồng thiếp

 

 

X

 

 

Kẻ ra người vo tất bật dọn nh. Con đường từ cổng vo hin c ghế xch đu v bộ bn ghế nhỏ rộn rng tiếng h hụi của đm thanh nin khing vc. Những sợi nắng du dịu cuối thu v l vng rực đầy vườn khiến buổi dọn nh như cuộc vui chơi. Chị ngồi ở gc vườn dưới gốc cy ng đồng tng l xanh um xe rộng che rợp một khoảng vườn, nhn căn nh lần cuối, tiếc rẻ nhưng dứt khot phải dọn đi. By giờ chị sợ sự thnh thang trống vắng. Chị khng muốn gặp c em gi nữa. Chị sợ em gi về nh. Giống mẹ, mnh thật sự chưa bao giờ, chẳng bao giờ thương n. Mnh cũng chẳng muốn n ở chung. By giờ n c thể đọc được điều ấy khắp nơi, cả trong tim mnh. N sẽ trả th. N giết mẹ được th giết mnh cũng được

 

Chị nhớ buổi sng cch đy chưa đầy thng, trong khi hy cn say ngủ bn người đn ng m chị c vẻ biết yu lần đầu, cảm nhận bn tay lạnh ngắt của em đặt ln ngực. Em gi vẫn lun dậy sớm pha c ph v lm bữa sng. Nhưng chị khng muốn em gi đnh thức mnh, khng, l ai cũng được nhưng đừng l n. Vậy m d chưa tỉnh ngủ chị cũng nhn thấy gương mặt em gi ci st, đi mắt su v buồn, mắt n to qu, to hơn thường ngy v mi miệng hy cn m mờ trong bng tối căn phng. Khng ni g, chỉ để tay ln ngực trần của chị v mỉm cười. Vậy thi m chị bật dậy như chạm điện, đến nỗi người đn ng cũng chong tỉnh. Chị ngồi sững trn giường mắt chọc thủng mn xm mờ buổi sng, bng hong. Ci lạnh ập xuống người. Anh ni cn sớm m, ngủ t nữa đi. V ko chị xuống. Nhưng chị gượng ngồi lại, nghễnh mũi ht mi thơm bất thường, khng phải c ph, rồi lay anh:

Anh dậy đi. Anh c ngửi thấy mi thuốc bắc khng?

Ci g?

Mi thuốc bắc.

Ở đu?

Ở đy, ngay trong phng. Anh ngửi thấy chưa?

 

Người đn ng ngồi dậy, ht ht:

Đng rồi. Ở đu vậy? Em sắc thuốc ?

 

Chị li lại tựa lưng vo lng anh, giọng run run:

Anh dậy với em. Em cho xem ci ny.

Ci g m c vẻ b mật thế?

 

Nhn, d trong bng mờ buổi sng anh cũng nhận thấy nt mặt chị căng thẳng. Anh đỡ chị xuống. Chị đứng im cạnh giường:

Anh bật hết đn ln đi.

 

Từ phng ngủ rồi khắp nh, nh đn trn lan. Ci lạnh rờn rợn bất thường đm suốt thịt da khiến hai người rng mnh p st vo nhau. Mi thuốc bắc trong phng khch sực ln mũi. Người đn b trẻ ko tay bạn vo căn phng nhỏ cạnh bếp, của em gi by giờ khng cn em nữa. Ở đy mi thuốc bắc cũng ngạt ngo. Chị tất bật mở ngăn ko đầu giường lấy quyển sổ, trong ấy kẹp một phong thư. Chị đưa bao thư cho anh v ni đứt hơi:

Em gi em về.

Về đu? Ở đu về?

 

Anh chưa hiểu v chị th lng tng:

Anh đọc thư ny đi.

 

Anh ngồi xuống chiếc giường đơn tinh tươm ra nệm như chưa hề ai nằm qua từ lu lắm, mở thư. Chị đứng bn cạnh lo lin sợ sệt. Thỉnh thoảng liếc xem phản ứng anh trong khi đọc.

 

Chị Hai yu qu,

 

Em vẫn yu qu chị, chị Hai ạ, mặc d biết l chị cũng như mẹ, chẳng yu em.

 

Ở đy mọi thứ đều sẵn sng gip em toại nguyện: khng ai thăm viếng, bịnh viện cho thuốc vin v thuốc nước chch vo tay. Em bỏ thuốc vin vo bồn cầu, rt ống kim chuyền thuốc khi y t đi ra. Em lm đủ mọi cch để được chết, chết cho nhanh. Bởi v em khng thể sống với niềm oan ức khi chị cứ ni với mọi người l em giết mẹ!

 

V vậy em muốn chết. Để xem chị cảm nhận g về ci chết của em. Em nguyện d ở đu cũng sẽ canh nồi thuốc, nn khi no chị ngửi thấy mi thuốc bắc khắp nh l c em về. Nỗi oan của em, em sẽ trả lại chị hay khng cn ty tm em lc đ.

 

Em yếu lắm rồi. V em cũng đổ thức ăn để khng cn g nui em nữa. Khi liệm, mặc gim cho em chiếc o mới tm c.

 

Chc chị lun hạnh phc,

Em của chị, b Đen.

MING

Paris-NT, juin 2010