NgangNhaBakien

 

 

Nam Dao

 

Ngang nh B Kiến

 

Cụ Cử đeo knh lo, bước chập chờ, mặt ci gằm. Trời đổ mưa, nh nhẹ. Cnh đồng xm sắc đng hn. Cụ vuốt mặt, ơ thờ:

-         Dn mnh khổ thật!

Cu ni động đến lng Trời, hẳn ở trn cao, cao tt. Mưa lớn dần, nặng hột. Cụ mc từ hầu bao mảnh ni-lng trong, trong suốt, qung ln đầu ln vai. Cụ thầm trch, ng b mnh xưa chỉ o tơi, sao cc cụ khng nghĩ đến ci vật liệu cng nghệ ny, made in China, vừa nhẹ vừa chắn được cả gi, dẫu gi đến từ phương Bắc. Cụ nghĩ, rồi lẩm nhẩm:

-         Khng ni nữa! Phải hnh động!

Cụ trượt chn trn vũng bn mu đỏ ối. Một bn tay đưa ra, đỡ lấy cụ. Một bn tay nhỏ xu, yếu ớt. Cụ lấy lại thăng bằng, nhn. Thằng b đẩy cho cụ thẳng người, ni:

-         Bn đỏ trơn tuột cụ nhỉ. Đi kho khng lại ng nữa đấy cụ!

Cụ cảm ơn, giọng chn thnh. Cụ hỏi:

-         Tn chu l g? Con ci nh ai m ngoan thế?

-         Chu l Ch, bu chu gọi thy chu l Pho ! Cn ở đy dn lng gọi chu l Phi, đồng ch Phi!

Chưa dứt lời, thằng b cha tay. Cụ chậm hiểu, ngước mắt . Thằng b, giọng ro hoảnh:

-         Tiền cng đỡ cụ?

Cụ định chửi, nhưng cầm lng. Cụ phải ứng xử theo nếp sống văn minh đậm đ bản sắc dn tộc chứ. Lấy giọng vui vẻ, cụ thốt :

-         Tin sư nh my, kinh tế thị trường c định hướng lung tung của chng bay l vậy hử?

Cụ mc ti lấy t tiền, mắt chng chọc nhn những con số rồi chọn một tờ giấy bạc c hnh bc Hồ, đưa v hỏi:

-         Nh B Kiến ở đu, chu?

-         Đến hay. Nh cụ B th ai m chẳng biết! Cụ đi đến chổ c lũy tre đng kia, rồi rẽ lề phải. Nhớ đấy, phải chứ khng tri đu nh...Hay l chu đưa cụ đi?

Cụ ngẫm nghĩ. Chắc thế no n cũng tnh tiền cng, cụ bắt đầu mặc cả. Thằng b cuối cng đồng , nhưng thắc mắc:

-         Cụ bảo phải truyền cho đời sau, nhưng m chu chẳng hiểu ci thằng đời sau l thằng no. Hỏi cng an x, họ c biết khng hả cụ?

Đưa hai tay ln, cụ thất thanh ku, trời ơi, rồi hạ giọng:

-         My đng vai thằng m, thấy g ni nấy từ đầu đến cuối ci lng Vũ Đại ny, cứ ngy ny qua ngy nọ l ci thằng đời sau phải biết!

Thằng b đi gi gấp đi, v kin tr ni cũng c gi thị trường của n. ng cụ mặc cả mi nhưng rồi cũng chịu, với điều kiện khi cụ chưa nằm xuống th cứ phải đi thng bo ci m thằng b sẽ chứng kiến tận mắt, nghĩa l một sự thực mắt thấy tai nghe, khch quan v khoa học đến thế l cng. Cụ đập tay nh nhẹ vo lưng thằng b, ngọt ngo:

-         Cứ thế, chu nh. Người ta hỏi, th bảo chuyện tao lm l phản biện B Kiến, chu ạ!

Đến trước một dinh cơ đồ sộ uy nghi, cụ nghim giọng:

-         Nh B Kiến l đy, phải khng chu?

Thằng b gật. Cụ dặn:

-         Thấy g ni nấy, trung thực chu nh. Khoa học l vậy, nhớ nghe khng!

Thằng b lại gật.

Rt từ hầu bao một con dao bi, Cụ Cử đưa ln ngang mặt. Cụ nhn trn trn ci lưỡi dao cn. Cụ ngập ngừng, buột miệng lẩm bẩm thịt da ai cũng l người', rồi hạ dao xuống. Cụ ko mắt knh cho ngay ngắn, đốt một nn hương, th thụp xong th đến trước ci dinh cơ của B Kiến, ht :

-         Tao phản biện, tao khng sợ my!

Cụ ht ba lần cho cư dn lng Vũ Đại đều nghe, rồi nhổ nước bọt.

Thằng b chứng kiến, vỗ tay, ngập ngừng hỏi :

-         Cụ ơi, cụ nhổ ln trờiC phải miu tả chuyện nước bọt rơi xuống cho đủ tnh khch quan khng hở cụ?

(Từ một cu chuyện với NƯ, 21/11/2010)