8-VQ

 

tm

trước hai con đường, phải chọn!

 

 

35

 

Tư tung cửa cắm đầu chạy một mạch ln cha. Ch  sủa dọc con đ ngoằn ngoo đệm vo tiếng chn nện trn nền đất vang ln thnh thịch. Vầng xm đỏ một vết chm ngang cần cổ nhiễu xuống chn my những vết hồng tươi ri  rỉ từ trời xuống biển. Đến cổng cha, Tư thất thanh gọi. Khi Sư bước ra sn, nng khuỵu chn, chi ng, thở dốc.

 

Phải bắt Tư nhắc đi nhắc lại, Sư mới hiểu ra cu chuyện vừa xẩy ra. Đăm chiu, Sư ci đầu suy tnh, nt lo u hiện ra trn một  khun mặt xưa nay dy dạn sống cn. Lt sau, Sư ko Tư vo ci ngch cạnh bồ đon, tay lần một ci chốt ngang lẩn sau đống kinh kệ mục nt, khởi  động cnh cửa ngụy trang đắp lớp đất th bề ngoi  nhn cứ tưởng l vch. Đy l căn hầm b mật, nơi Ba Tri giấu mnh thot  những trận truy qut  trong cuộc chiến giữa Mỹ với ta trong nhiều năm. Đẩy Tư xuống, Sư ra sau bếp tm cht đồ ăn v hai can  nước, đưa Tư, dặn d. Đng lc đ, tiếng người lao xao, chn bước rậm rịt, vẳng lại. Sư khp cnh cửa b mật, vội vng theo lối sau ra khỏi  sn cha.

 

Đi một mạch đến căn nh chi, sản vật duy nhất Thẻo thừa hưởng từ Tm Hớn, thỉnh thoảng Sư nhn ra sau, tai lắng nghe, quai hm bạnh ra trn khun mặt căng ln như sắp phải đối ph với những bất ổn. Đẩy cửa, Sư nhn, nt hn hoan thong qua khi Sư thấy Thẻo nằm cho queo trong một  gc. Lay Thẻo, Sư ni như ra lệnh :

 

- Dậy ngay...Đi theo tao !

 

Nhn Thẻo ngơ ngc, Sư nắm o ko, qut:

 

- Khng đi, tụi n đến bắt th chuyện rầy r lắm đ!

 

Sục dậy, Thẻo hiểu tụi n l những  ai. Giắt vội con dao bầu, Thẻo theo Sư xuống chn nh chi, hỏi:

 

- Chuyện chi dzậy thầy?

 

- Cn chuyện chi nữa, khng phải my rt dao tnh giết người ?

 

- Nhưng con đ giết ai đu! - Thẻo đp, giọng chừng tiếc rẻ.

 

Sư khng ni g, đi trước, miệng lầm bầm, hnh như l niệm Phật. Mỗi lần đến những ng rẽ, Sư dừng chn, lắng tai. Nghe ngng khng thấy động tịnh, Sư lại tiếp tục bước nhanh. Lẽo đẽo theo chn Sư, chặp sau Thẻo nhận ra đường đi về pha Cửa Lớn, nơi c mồ chn hng trăm người xm Mũi bị chết bom trong đ c mẹ n. Sư vạch cỏ, mắt đăm đăm nhn quanh để xc định, một lt th đến trước hai thn cy chụm vo nhau, dưới l một ci hốc. Sư xuống, tay vẫy ra sau, chn lội trn vũng nước men pha tri,  cứ thế chừng trăm thước. Đợi Thẻo đến gần, Sư chỉ tay:

 

- Đy, xưa tụi tao nhận xuồng giấu giặc...

 

Sư xăn quần,  xăn o, biểu:

 

- Lội xuống ko xuồng ln coi!

 

Thẻo y lời. M mẫm một  lt, Thẻo vu được một mảng gỗ, h ln rồi ko ngược vo chỗ nước nng. Chiếc xuồng hiện ra, nguyn vẹn, chưa mục. Lật lại, xuồng nổi, hai mi cho buộc dọc mạn xuồng vẫn đ. Mỉm cười, vẻ hi lng, Sư thở pho chỉ tay ra biển, giọng trở lại hiền ha:

 

- Bơi  xuồng ra c lao nhỏ, ở đ khi no ổn th tao cho gọi my về. Chớ loạng quạng, ho lnh tụi n bắt được th mệt... Ăn, đm c. Cn uống th tao biết c nước ngọt ở mấy ci c lao lớn, nghe chưa!

 

36

 

Biết phải đối ph với cng an xm Mũi, Sư khng đi khất thực ngay, thẳng ln bến xe, do dc tm một anh xe m. Anh nầy biết Sư, v khi Sư dặn d ln huyện nhắn Năm Đởm về gặp Sư gấp th anh ta gật, rồ Honda chạy. Ngay lc đ, cng an ập tới.Một anh ra dng chỉ huy, qut:

 

- Thằng Thẻo ở đu?

 

- Tui khng biết!

 

- Dzậy l chống nhn vin cng quyền thi hnh nhiệm vụ heng! Ln trụ sở để rồi tnh, tu hnh chi m hổng biết tng phục chnh quyền Cch Mạng!

 

Sư im lặng đi theo cng an, mặc nh mắt ngạc nhin của những người trong xm o ra coi. Đến trụ sở, Bảy Tới ra đn Sư, xởi lởi:

 

- Mời anh Ba ln đặng giải quyết ci vụ con Tư với thằng Thẻo. D Su ku con Tư đi đu mất tiu, trong lc n phải theo d ln Cần Thơ v ci giấy đăng k kết hn c chữ k của n ưng lấy một người nước ngoi đ anh Ba. Cn thằng Thẻo, n cố st thương d Su, rt dao kề cổ... Anh biết tụi n đi đu khng  h?

 

Sư nghim giọng:

 

- Thằng Thẻo chưa lm mu đổ, cn con Tư, n trốn v n k m đu biết k ci g! Ci vụ ny, tao gọi l lừa đảo để p duyn lấy tiền, tao gọi l mẹ bn con lm đĩ!

 

Thnh lnh, như khng  cn nhịn được, Sư qun diệt hỉ nộ i ố, gầm ln:

 

- Thằng Bảy, my khng ngu nhưng my cố tnh khng  hiểu... By giờ my cũng chỉ tiền, tiền v tiền... m qun hết lời Bc dạy l đầy tớ nhn dn, cn bộ phải cần kiệm lim chnh. Để rồi coi tụi bay ph ci nước ny tới đu. Ngụy ngy xưa cn tử tế hơn tụi bay, c luật c lệ chứ khng đục khot nhn dn, g cũng ăn, cũng nuốt...

 

Mặt ti ngot, Bảy Tới đứng dậy. Đến trước mặt Sư, hắn bất ngờ sng một bạt tai, nghiến răng:

 

- Chửi cn bộ  hả, cho biết!

 

Khi đ  bn ngoi tiếng người cất ln lao xao. Chừng ba chục dn xm Mũi ko nhau đến trụ sở, rồi một người đn b lớn giọng hỏi:

 

- Tại sao mấy người  bắt Sư?

 

Một anh cng an  đp:

 

- Việc Nh Nước, hỏi ci con c...

 

Nhưng Bảy Tới đ ra, lấy giọng nhỏ nhẹ:

 

- B con ni bắt chớ c bắt ai đu. Tụi tui mời Sư lm việc thi m, xong cht xu nữa l về cha...Thi, b con giải tn gim!

 

Dn xm Mũi vẫn đứng đ. Người đn b hồi ny lại cất tiếng, giễu:

 

- Tụi tui đợi. C mỗi một  ng Sư, ổng bị bắt rồi lc chết ai tụng kinh siu thot cho đy!

 

37

 

Sư về cha, nhưng cng an gim st, lảng vảng xung quanh nhm ng. Sng hm sau, Năm Đởm từ huyện xuống xm. Đởm từng l dũng sĩ diệt Mỹ, một  thời oanh liệt, nổi tiếng gan dạ mưu tr khắp miệt Đất Mũi. Chỉ một mnh, Đởm cầm chn cả một trung đội Rangers, đnh nghi binh khiến địch khng dm phiu lưu tiến vo xm, giải  vy cho du kch khi đ bị dồn vo đường  cng. Hiện nay, Đởm l Trưởng ban Kiểm St, v khả năng trở thnh Huyện Ủy một  ngy khng xa l c. Đến gặp thẳng, Đởm nghe Sư thuật lại chuyện Thẻo v Tư, cho gọi d Su v Bẩy Tới ln cha. D Su trần tnh:

 

- Từ ngy anh Su v thằng Ba nh  em chết, đng l em xin anh Ba Tri cho Thẻo về nh đỡ đần nhưng chưa bao giờ xin chuyển hộ khẩu cho n. Khi con Hai bỏ đi, em chỉ cn con Tư, ngặt l khng  biết lm chi để sống, tương lai thiệt mờ mịt. Em c lm ăn, tnh sang căn tiệm trn Năm Căn, hn hạp với chế Lềnh, nhưng khng tiền, em nghe lời chế để con Tư đăng k lấy chồng ngoại, nếu xong xui th trừ đi chi ph gần ngn đ em mắc nợ chế, em dư được một ngn  đ... By giờ khng biết con Tư đi đu, chế Lềnh ln Cần Thơ ni thc với người ta l con Tư đi lm lễ vu quy đng hong với b con lối xm cho nở my nở mặt...

 

- Nhưng tại sao d đuổi thằng Thẻo? - Năm Đởm ngắt.

 

- Tại...tại n thương con Tư...

 

- Cn con Tư, chắc n khng thương thằng Thẻo th đu c chuyện. Đng khng?

 

D Su bật khc, nghẹn giọng:

 

- Mấy anh người lớn hiểu gim cho em, hai đứa đ m lấy nhau th lấy chi m ăn. Chữ khng, nghề cũng khng, chỉ cn nước đi chăn vịt thu, m vịt th nhiễm virt chết nhan nhản. Đn vịt nh em khng cn một con, đổ xuống đất lấp vịt như lấp mộ mnh. Em biết lm dzậy tội với Trời Đất, nhưng khc sao được! Nay nợ nần, khng trả được th chỉ cn cch chết hai anh ! Thi, em rt đơn khai thằng Thẻo tnh cứa cổ em, nhưng n phải để con Tư đi...N sang Đi Loan, thng thng gởi một, hai trăm đ về l c tiền nui đứa chu ngoại con Hai mới ẵm về, dzậy may ra con chu nh anh Su em c cht tương lai. Trước khi con Tư đi, cứ cho n sống mươi bữa với thằng Thẻo như vợ chồng cũng chẳng sao...

 

Năm Đởm nhn Sư, thở di. Tới giờ vẫn chưa ni một cu, Sư buột miệng thốt:

 

- Giặc ngho khng như giặc Mỹ, đnh kh hơn nhiều. Khi ngho, giặc người mnh nổi ln, đng v kể...

 

Quay nhn d Su trừng trừng, Sư gằn giọng:

 

- L mẹ, đi bn con để lấy tiền su mỗi thng sống tuổi gi, lại lớn giọng ku l lo cho đời sauVong linh thằng Su chắc khng yn được đu!

 

D Su khc rấm rứt, đầu gục giữa hai vai, tay m mặt. Năm Đởm lại thở di, bảo:

 

-Thi, d về đi. Tui sẽ rng giải quyết cho c tnh c l!

 

Đợi d Su đi khuất, Năm Đởm m vai Sư, nhỏ nhẹ:

 

- Anh Ba bỏ qua cho em t. Em ku thằng Bảy Tới thi ci tr rnh rập cha...

 

- Chuyện đ nhỏ. Cn chuyện thằng Thẻo con Tư th tnh sao đy? - Sư hỏi.

 

Năm Đởm im lặng, nhn ra xa. Sư tiếp, mắt nhắm lại:

 

- Chỉ c hai con đường, v phải chọn...

 

Con đường thứ nhất l con đường ra khỏi huyền thoại.  

 

Tiễn Năm Đởm xong, Sư quay mặt vo bức tường ru phong tĩnh toạ. Qu khứ, thi qun đi. Vị lai, c thể thấy, như một hiện thực phng chiếu từ ci tm linh đạt đến mức v chung v thủy. Năm Đởm chẳng c thể no thay đổi được bản chất một Năm Đởm từng l dũng sĩ diệt Mỹ. Từng tuyn thệ dưới l cờ đỏ sao vng để trở thnh một chiến sĩ Cộng Sản, trung với Đảng hiếu với Dn, mang tnh mạng ra bảo vệ đất nước. Năm Đởm sẽ khng truy bức thằng Thẻo v ra lệnh cho Bảy Tới ngưng quản chế Tư. Năm Đởm sẽ thng bo Thường Vụ Tỉnh Ủy C Mau nguy cơ bun người đang đe dọa khắp nơi, yu cầu lin hệ với cơ quan hữu trch Tỉnh Cần Thơ, đề nghị  hủy bỏ mọi  thứ giấy tờ đăng k kết hn, giải tn cc l nui gi qu cho những nh mối v trừng phạt những kẻ đang bn người  mnh cho người  nước ngoi. Dĩ nhin, những đồng ch trch nhiệm ở mọi cấp đều trung kin nn chẳng chỉ C Mau, Cần Thơ m nơi nơi đều ln n việc coi người  l thương phẩm mang ra đổi chc. Dĩ nhin, mục tiu tối hậu của Giải Phng l giải phng con người th mấy ai dm vỗ ngực xưng l chiến sĩ cch mạng m lại đi  chấp nhận mang con em mnh bn lm ti đi n lệ. Rồi Trung Ương được thng bo. Đồng ch Tổng B Thư tuyn bố, đi cho sạch rch cho thơm. Mấy trăm tờ bo o ln vạch mặt chỉ tn đm bun người, v Đảng ra tay trừng trị những kẻ lin đới trch nhiệm...

 

Đ, con đường ra khỏi huyền thoại l vậy. Một khi hiện thực khng l ung mủ lm độc tm linh th chẳng  ai cần huyền thoại, liều thuốc an thần để sống m khng ha đin ha dại.

 

 

 

38

 

Sư đẩy xuồng ra, rt chiếc so ln, v Tư quơ mi dầm. Nước giạt về phi sau, thnh xoy, lm nổi những ci bọt trắng hiện rồi vỡ lch bch. Từ chn my rm hồng, mặt trời l ra, quết những vệt sng long lanh trn sng nước. Gi hiu hiu lay  động những bng rau muống nhỏ t, tm sẫm, đong đưa cạnh những mảng bo lềnh bềnh. Xuồng ra đến m biển, dọc theo bờ. Sư ngước nhn Trời. Vẫn ci vm bao la trn ấy, nhưng dưới đất, đ bao đổi thay. Khng phải khng cn rừng hoang cy đước đua nhau vồng ln. Khng phải khng cn những cy mắm cắm su giữ ph sa bồi đất. Ci khng cn, l lng người. Thi rồi, c thật đ mất những ci nhn hồn nhin, ci nắm tay thẳng thắn, ci dũng mnh tự nhin của dn khai quốc sui đến nơi cuối đất ny? Chua cht, Sư lẩm bẩm tn Năm Đởm, đứa đn em Sư cưu mang từ những  ngy xưa nhọc nhằn khốn kh. Khi hắn quay trở ln Huyện, Sư đ hy vọng. Tuy thi khng bao vy nhm ng cha, nhưng Bảy Tới vẫn giữ lệnh truy n  Thẻo. Tư ni: Thầy , con phải ra coi sao, chớ thế ny th anh Thẻo lm sao sống nổi với tụi n. A, đau đớn thay, hai chữ chng ta đang ha thn thnh tụi n. Tư leo ln cửa hầm b mật xưa giấu cn bộ cch mạng. Sư kể những  g d Su ni bữa Năm Đởm c mặt. Tư đi thẳng về nh. N qut: Bộ m muốn giết anh Thẻo hả?. D Su qut lại:

  

- Tao chưa giết n, nhưng n đ kề dao vo cổ tao, c chị Hai my chứng c. By giờ, muốn n yn th my ln Cần Thơ ngay...

 

Tư khc nức. Chị Hai n tới bn, cầm tay, nhưng khng  ni chi. Thằng b Dũng thức giấc, r ln. Tư thấy mnh thừa thi như một thứ đồ vật phế thải bn tống đi cho ch Khch mua  đồ ve chai. D Su dịu giọng:

 

- Tư , khng  phải m khng thương con đu. M nghĩ tới tương lai con, l chnh. Sẳm Lềnh cho m biết l ng Tseng, ổng giầu c, cn trẻ, ga nhưng rất trch nhiệm. Ci chuyện như nhỏ Thy bạn con kể, chắc khng c đu. By giờ, giấy kết hn c, ng Tseng về xm Mũi mnh cưới xin đng hong, rồi con ln Cần Thơ lm giấy xuất cảnh, sau th lm giấy nhập cảnh vo Đi Loan l xong...Tiền cưới dư được, m tnh cho Thẻo hai trăm đ để n lm ăn, cho n lun căn hộ nh mnh, chớ m đu muốn n t tội chi cho cam... Con đi tm n, tụi bay ăn ở với nhau t ngy, lỡ c bầu th cứ đổ cho ng Tseng...N lớn, th cho n biết cha thiệt của n l ai, biết đu chừng khi Thẻo gi lại c con  đỡ đần. Sẳm Lềnh ni, người  Tầu với người  mnh cng văn ha m, cũng biết phụng dưỡng cha mẹ...

 

Nghe, Tư lợm giọng, gập mnh nn thốc nn tho. Giờ đy, m n muốn n đi lừa người  ta! D Su tiếp tục to nhỏ, chắc Tư c thể hng thng chu cấp một, hai trăm đ, nhận thằng b Dũng lm con nui, sau ny hy vọng cho n đi du  học ngoại quốc, v thế l Tư trả hiếu cho cha n, kẻ đ chết trn biển để lại ba đứa con cho d Su nui. Trời cao đất dầy ơi, Tư thầm ni, sao m sống nhục thế ny?  Giấc mơ sống với Thẻo, nui một vung tm, đẻ hai  đứa con, ăn khng  cần ngon nhưng đủ no l được...lướt trong đầu như một  cuốn phim bị cắt đứt ku loạch xoạch trước khi chỉ cn l một mn đen hun ht. 

 

Lại ln cha, Tư nhn Sư, khc ngất.

 

- Phải lm sao đy, thầy?

 

Sư bi ngi:

 

- Đi tm thằng Thẻo!

 

Suốt đm khng chợp mắt, Tư đợi g gy sng, vng ngồi ln. Ra ngoi, Sư đ ngồi dưới gốc cy, lẳng lặng đứng dậy. Hai thầy tr ln đường, chn bước trn con đường  mấp m ra Cửa Lớn. Nhn biển mnh mng, Sư ni:

 

- Đến tm n ở dy mấy ci c lao xa kia ka!

 

Cho st bờ c lao, hai người  nhướng mắt nhn ln. Cy xanh um tm che tầm mắt trong nh nắng bắt đầu chi chan. Bồn chồn, Tư cất tiếng ro gọi:

 

- Anh Thẻo ơi, Tư  đy...

 

Xuồng vng c lao. Tư vẫn gọi, nhưng khng hồi đp. Cứ thế, hai thầy tr lại thẳng tới c lao thứ nh. Nước mắt rng rng, bỗng như nhớ ra, Tư cất tiếng h:

 

Ầu ơ ớ  ơ

Sng đưa , sng đưa (m) hoa sng tri xui

Sng đưa xa lắc mặc tui giữa dng

Ầu ơ ớ  ơ

Ầu ơ, v dầu

 

Tư h một lần, rồi hai lần, ba  lần.

 

Sư  ngy người, mắt đăm đăm, hồn lạc vo những  mất mt thế gian. Lng vng một lt, tiếng Thẻo đng sau cất ln :

 

- Tư ơi, anh đy n...

 

Ngưng tay cho, Tư ro tn Thẻo, lộp chộp:

 

- Thầy ơi, tm thấy ảnh rồi...May qu!

 

Thẻo ra sức cho , cập xuồng bn cạnh, nước mắt ứa ra. Thấy Sư, Thẻo thưa:

 

- Thầy ơi, khng thầy th tụi con biết tm nhau ở đu...

 

Sư mỉm cười, khoan ha:

 

- Tư sang xuồng bn kia đi. Để tụi my hội ngộ, thầy cho xuồng ny về thi!

 

Khng nhn lui, Sư cho, nhắm bờ đm vo, thầm nhủ, tm được  nhau nhưng rồi sau  như my trời, tụ rồi tn, biết thế no được.

 

39

 

Chiếc xuồng chao nghing khi Tư vội vng nhẩy qua, tay m một  bọc trong c gạo, c kh, c nồi, bt  đũa... Trước khi đi, Tư biết Thẻo tay khng, chắc chắn mấy bữa ry khng c một  hạt cơm vo bụng. Hai đứa nắm tay nhau, nước mắt trn ra, nhưng khng  ni được  một  lời, qun cả cho Sư đang g mnh cho về pha đất liền. Lt sau, Tư nghẹn ngo:

 

- C đi khng, anh?

 

Thẻo gật. N chẳng những đi ăn. Ci đi nhất l đi tiếng người. Đi tiếng g ban sng. Đi tiếng lăng xăng con nt trn đường  đến trường. Thẻo lấy giọng vui vẻ, quơ mi dầm, cất tiếng:

 

- Dẫn Tư tới ci chi anh lm để đợi Tư về đ...

 

Về, i chao, chữ về sao m nhi lng. Em c thật về khng? Siết tay Thẻo, gặng khng hỏi, về đu h Thẻo? Một  ci chi mới lợp trn  c lao kia chnh vnh sng nước c thể l nh ư ? Chuyến vu quy  cho con b ở cuối đất ny, trong thời đại internet, với những  khẩu hiệu x hội văn minh, dn giầu nước mạnh,  lại l chuyến cho xuồng đến một rẻo đất khng bng người?

 

Cặp xuồng vo chỗ nước cạn, Thẻo m bọc đồ nhẩy ln. N đưa tay cho Tư vịn, bắt chước tiếng Bắc chọc cho Tư cười :

 

- Em h để anh biết thiệt hết chớ thấy xuồng lạ từ xa anh đ lủi vo bụi trốn rồi...

 

Hai đứa vịn vo nhau, vạch cỏ tranh, cứ thế luồn qua bờ bụi. Khoảng hai trăm thước xa bờ, Thẻo ku, tới nh rồi. Nh đng ba lớp cọ lm mi chống trn bốn ci cọc kh bự, nền  l đất trải l đước kh, khng  tường, khng  cửa. Thẻo vui vẻ:

 

- Đy đu lo trộm cắp. Với lại anh c ci chi để lấy...

 

Tư m chầm lấy Thẻo, th tho:

 

- C  em, coi chừng đ anh Thẻo...

 

Linh tnh bo, Thẻo sững sờ, khẽ đẩy Tư ra, nhn su vo mắt.

 

- Em nấu cơm cho Thẻo nghen...

 

Dứt lời, Tư giơ nắm gạo ngang mặt, cười thật tươi. Thẻo nắm tay giắt Tư ra sau, chỉ mấy hn cuội xếp tam gic, ni:

 

- Bếp nh mnh n!

 

Thẻo đm c rồi chỉ biết nướng, ăn với củ đo, ruột st, mấy ngy rng nn thm cơm v kể. N đi lấy nước ngọt ứa ln từ một  con suối, chụm những cnh kh thổi lửa. Tư vo gạo, bắc nồi cơm rồi đun nước sối những con c Thẻo bắt nhốt trong một ci vũng nhỏ. Lần đầu, Tư lm cơm  như một người vợ lm cơm cho chồng ăn. N cảm động, nước  mắt ứa ra, nhưng khi Thẻo thấy th Tư ku:

 

- Khi qu chừng, chảy hết nước  mắt!

 

Cơm xong, hai đứa nhn nhau. Tư khc khch:

 

- C ci bi no mnh ra tắm được khng Thẻo?

 

Thẻo gật. Khi hai đứa đến một cồn ct trắng lưa thưa điểm những cnh sậy non mới mọc, mặt trời đứng bng hắt nắng rực rỡ. Biển lặng, mặt bao la xanh mầu ngọc thạch, xa xa lượn lờ cht sng trắng lăn tăn biến  hiện v thường. Nắm tay Thẻo, Tư hỏi, giọng rưng rức:

 

- Anh c nhớ bữa cua ln bi khng?

 

Qu khứ thoắt hiện như thần thoại. Thẻo nhắm mắt, cảnh hai đứa năm nao đuổi bắt nhau trong sng nước chợt nh ra từ ci u minh. N khẽ gật đầu, c cảm tưởng phục sinh một cơn mơ đang kết nụ. Thnh lnh, Tư cởi o. Rồi quần. Hai tay che ngực, Tư  khng dm nhn Thẻo, quay mặt ra biển. Nhn Tư khng một  mảnh vải che thn, Thẻo bng hong. N nghe mng lung tiếng Tư qua gi:

 

- Cởi quần o xuống tắm với em nghe anh...

 

40

 

Trăng soi. Biển lặng, mặt nước  nhn như đng băng, lạnh ngắt, trơn trượt. Sau một ngy trnh động đến cơn phong ba ập xuống đời hai đứa, đợi khi mặt trời lặn Tư mới kể cho Thẻo nghe những  chuyện xẩy tới trn đất liền. N nghẹn ngo:

 

- Bẩy Tới nhận tiền lt tay, nhất quyết sẽ truy n anh, dzậy anh m c em th lm cch no tụi mnh sống nổi với tụi n? Em lấy thằng cha Tseng, t ra l anh sẽ sống...

  

- Nhưng cn em? Em nhớ bức thơ con Thy bạn em chớ? - Thẻo run giọng.

 

- Em th coi như chết rồi l xong.

 

Im lặng một lt, Tư tiếp, giọng quả quyết:

 

- Em ra đy với anh l để lm vợ anh, v như người chồng, em để anh quyết định hết. Đi, em chết nhưng anh sống. Ở, hai đứa cng chết chứ tụi n khng cho mnh sống với nhau  đu...Em đi  hay ở, l do anh, anh hiểu khng!

 

Thẻo bưng mặt. Lt sau, n m Tư, thầm th:

 

- Bộ em khng sợ chết sao!

 

- Khng. Sống nhục th  th chết.Nhưng em chẳng  muốn xuống ci m m l ma khng chồng. V dzậy, em đi tm anh... Hy cho em thnh đn b!

 

Vừa dứt lời, Tư gh lấy Thẻo, mắt dại ra m hoảng dưới nh trăng xanh lớt. Hnh ảnh Tư  trưa nay ập về. Ra khỏi nước, Tư chạy ln triền ct. Tm một gốc cy rm mt, Tư ngả người nằm, vồng ngực căng cứng,  hai chn co ln, thn thể ướt  nhẹp như bi dầu dưới nh mặt trời. Tư vừa vẫy vừa gọi Thẻo. Khi chạy tới nơi, Thẻo sững sờ nhn hai tay Tư mở rộng đn mời. N ngồi xuống cạnh Tư, mu rần rật ln mặt, hạ bộ cương ra. Khng cht kinh nghiệm, Thẻo luống cuống vụng về, hn từ trn xuống dưới ci cơ thể đang oằn ln nhấp nh bồng bềnh nhục dục. Hai  đứa lăn từ triền xuống, người lấm trắng ct, dnh vo nhau thnh một, hổn hển thở.

 

Tư th thầm:

 

- Đm nay động phng c ng Tơ b Nguyệt chứng cho vợ chồng mnh. Vậy nghen!

 

Nghe Tư tiếp tục th tho ku tn mnh, Thẻo ngỡ ngng như ai đ vừa nhắc đến một người  lạ. N gỡ nhẹ tay Tư. By giờ, đầu n rối bung ci chọn lựa Tư vừa ni. Chết một đứa thi, đứa no chết? Chết cả hai, chết thế no? Thẻo buột miệng:

 

- Hay l tm cch đi trốn...

 

Tư như tỉnh ra, nhn trời thở di, giọng ngao ngn:

 

- Hết sch rồi anh. Tụi n vy mnh như c bỏ rọ, trốn đu được!

 

Bần thần, Thẻo nhổm dậy bật miệng go, Trời hỡi Trời, phải lm sao đy hả Trời. Đp lại, chỉ c tiếng cn trng rn rỉ. Tiếng gi vi vu lướt qua rặng mắm. Tiếng sng  dập dềnh ngoi khơi. V tiếng Tư tht tht mơ hồ. Thẻo c cảm tưởng mnh đang ha ra một con giun. Giun mềm nhũn, chi  đầu chui vo đất, bất lực dưới gt chn bất cứ lc no cũng c thể giẵm ln giy xo. N lại go, lần ny go đến rch cổ, tiếng go chới với  theo gi bay vo tịch lặng. Tư sợ, nu Thẻo tựa hồ Thẻo sắp tan vo gi. N nức nở:

 

- Anh Thẻo ơi, anh Thẻo của em...

 

41

 

Trăng lưỡi liềm lơ lửng treo ngang đm my rm bạc lững lờ tri theo gi. Tuy đ lợp hai lớp l chắn lm tường, gi vẫn thốc vo, v ci lạnh của biển dần d ngấm buốt đến xương. Thẻo chm thm củi, tiếng lửa nổ t tch đệm vo khc giao tấu của sng, của gi, với mun loi sinh vật  tm được  sự sống trn mỏm c lao lạc loi giữa mun trng xa khơi.Tư ngủ. Sau một  ngy dao động đủ điều, n thiếp đi, chn co, đầu rc vo tay, nằm cng queo, thở phập phồng. Thẻo đắp ln mnh Tư chiếc chăn dạ mang theo. Nhn Tư, Thẻo thấy một nửa  đời mnh, ci nửa chịu đọa đầy. N lẳng lặng ngồi bn cạnh, tay vuốt đọn tc Tư rơi ngang. Khi Tư mới từ Cần Thơ về, gặp Thẻo, n ni ngay : Đừng trch chi em, tc cụt để t ngy sẽ di ra cho anh, nghe Thẻo!. Nhưng từ khi đ, biết bao nhiu chuyện đả xẩy ra. Đến tm Tư để đi trốn, n đ cầm con dao bầu g vo cổ d Su, v vẫn cn tự hỏi, c thể no n lia ngang để kết liễu đời một con người, d ci con người  đ đ đẩy n vo cơ sự trớ tru ny?

 

Thẻo rt con dao bầu ra. Dưới  nh trăng, lưỡi dao sng long, xanh rợn. Thẻo thầm nhủ, ci kỷ vật cha n để lại chưa lấm mu, chắc hương hồn cha n đ ko tay n lại, v lời cha về ba điều nhơn - tr- dũng lại văng vẳng. Nhưng nay, cứ như Sư dạy, ba  điều ny th hai chẳng cn g. V ci dũng thời thế ny chỉ c thể l lui về, ẩn sau, v khng  để mnh giy bẩn. Chọn lựa Tư ginh để n quyết định mới kh lm sao. Sống nhục, Tư ni th l chết. Nhưng nếu chết l trốn trnh, tất chết hn, chết v ch kỷ. Thẻo nhớ hm Sư ni về ci chết của mẹ n. Về chết c ch v chết v ch. Giữa sống nhục v chết hn, phải lm sao đy? 

 

Tư ớ ni m. Thẻo vn tc Tư, cần cổ trắng ngần huyền hoặc dưới  nh  trăng. Tay kia , vẫn con dao bầu sắng quắc. Thiệt dễ, Thẻo nghĩ, đm vo thật  nhanh, chắc Tư chẳng  kịp đau đớn,  đng  một chớp mắt đủ để Thẻo ni anh yu em. Rồi đến lượt mnh, Thẻo sẽ thọc vo ngực, pha tri,  nơi quả tim nếu cn đập chỉ l đập những nỗi niềm oan khin ngược ngạo. Hai ci xc ny quạ sẽ rỉa cho đến khi chỉ cn hai bộ xương kh, Sư sẽ ra c lao, đọc kinh Thủy Sm, đo mồ chn cất. Bấy giờ, d Su chẳng lm g được. Chế Lềnh chẳng lm g được. Bẩy Tới chẳng  lm g được. V khng  một  ai gặt hi  được g  ngoi hai ci chết của Tư v Thẻo, hai  ci chết tức tưởi c gi v my ấn chứng.

 

- Anh ơi, lạnh qu!

 

Tư thều tho, giọng ngi ngủ. Nhưng đ l tiếng ni của một người  sống. Ca sự sống. Thẻo bng hong, tự hỏi, lấy quyền g n c thể quyết định sống chết cho một người. Bụng quặn đau như ai đ thc vo, Thẻo thở di, vứt con dao bầu sang một  bn, ko thm l kh vo ủ, nằm xuống. N m Tư, sưởi  cho Tư ấm bằng tất cả  thn thể của một  kẻ bất lực trước ci chọn lựa oi oăm m Tư ph  thc, sẵn sng sống hay chết, một  mnh hay với n, sau khi trở thnh đn b. Thẻo mơ mng, lạc vo một ci hư thực. Tư chạy, n đuổi, v những con cua ln Bi Bng giơ cng ma  may. Dn xm Mũi đến chc mừng đi trẻ ngy tn hn, đốt pho hồng, rồi thả ln trời những  con diều đủ sắc đủ mầu trn đề hai chữ cung hỉ. Sau, đến ma tm, mẻ no mẻ nấy lc nhc, tm cong đui nhẩy lch tch. Rồi đng l dn giu, nh gạch mọc ln tựa cỏ dại, người người  h reo vui cười như Tết. Trẻ con thi chăn vịt, thi lm rẫy, lm vườn, đứa no cũng sng sng cắp sch tới trường. Thiệt lạ, b t m con vịt tơ đi đầu, vừa đi vừa h xy dựng x hội chủ nghĩa, sống nếp sống văn  minh .

 

42

 

Tảng sng, Thẻo tỉnh giấc khi gi ln. Gi hung bạo, đến từ tm hướng. Những cy đước vặn mnh răng rắc chống trọi. Những cy mắm rạp xuống trnh  n, c lc quay trn như  ma một vũ khc đệm bằng tiếng chim vỗ cnh tất tả bay về pha đất liền. Tư cũng ngồi dậy. N ngước mắt nhn ra xa. Chn trời  đục một  mầu đen sạm của những cụm my cuộn lại, vỡ ra, tứ  tn . Thẻo đứng nhn trời, trầm ngm:

 

- Điệu ny chắc bo lớn  đ em!

 

Tư khng ngờ l Thẻo lại nghĩ  đến ci chọn lựa khiến n trằn  trọc khổ sở đm qua. Cơn bo ny c thể ko di. Tay trắng, lm cch no tr ẩn trn ci c lao nhỏ xu khng g che chắn. Chẳng c lẽ ng Trời  lấy quyết định gim cho Thẻo? N nhn Tư, chua xt nghĩ  thầm, Tư cn trẻ măng, lại vẫn chưa thnh đn b. Ngửng nhn trời, Thẻo khng ni chi. Lt sau, n nghiến răng, giọng thnh lnh quyết liệt:

 

- Mnh về thi, Tư !

 

Nước mắt chẩy quanh, Tư ấm ức:

 

- Anh quyết định dzậy sao?

 

m lấy Tư đang run cầm cập, Thẻo đau đớn, nhưng r rng:

 

- Thấy ci chết m bung tay để chết cho xong, l chết hn. So với sống nhục, chẳng  hơn g, em !  Em sống cho anh, nghe chưa!

 

Nắm tay Tư, Thẻo li  về pha bờ c lao. Ko chiếc xuồng xuống nước, n đỡ cho Tư  ln, cắn răng g mnh lấy sức đẩy ra rồi co chn nhẩy ln. Khng lng dạ no nhn Tư, Thẻo quơ mi giầm, nhanh tay  cho. Tư  khc. N nghĩ, c lẽ no nghe n kể v hai trăm đ v ci nh d Su hứa cho m Thẻo đnh lng nuốt lời với n l sống chết hai đứa c nhau? Về xm Mũi, chắc chắn  Tư phải lấy ci ng Tseng, kẻ đ vạch miệng Tư xem răng như khi người ta đi mua tru, mua b. Nhn về pha chn trời, my đen ngm ngm. Vẫn gi, lc cng hung  bạo, bốc nước  ln thnh những  ci cột cao hng dăm ba  mt. Tư thở di, chua cay:

 

- Trời cũng như người, nổi đin hết rồi!

 

Thẻo vẫn  nghiến răng cho, khng  đp. N vẫn chẳng dm nhn thẳng mặt Tư, chỉ sợ nhn rồi nhụt lng đổi , cho ngược ra khơi, lao vo những cột nước xoy vng ht cả n lẫn Tư vo đy  biển.

 

Hng giờ sau, bờ Đất Mũi hiện ra trong tầm mắt. Thẻo thở pho, quệt mồ hi, tay mỏi nhừ như bị dần. Bấy giờ, n ngước nhn trời, thầm nhủ, vậy l sống rồi. N ngơi tay cho, nước đẩy, chiếc xuồng từ từ cặp vo bờ. Lấy can đảm, Thẻo nhn Tư, giọng trầm hẳn xuống, dịu dng :

 

- Bữa qua em ra, anh đ tnh hm nay kết cho em một  vng hoa Tinh Khi. Hoa l hoa dại, mọc giữa c lao, trắng muốt, thơm hơn hoa li. Tn Tinh Khi l tn anh đặt, nhớ c bữa thầy đọc kinh Kim Cương, dậy rằng ci g l tinh khi th khng m c, c m khng... Nhưng em  coi, gi như sng nay, anh chắc hoa đ tơi tả hết, nn đnh nợ em một vng hoa, c kiếp sau th anh sẽ trả... Thi, em ln bờ đi!

 

Tư quay mặt, nức ln khc. Lt sau, Tư nghẹn ngo, cay  độc:

 

- Anh cũng ln lnh hai trăm đ với ci nh đi... 

 

Ni xong, Tư nhẩy khỏi xuồng, ngược con dốc cắm đầu chạy ln bờ.

 

Người đầu tin Tư thấy l chị Hai n ngồi m b Dũng triền bn kia con dốc. Chị cuống qut vẫy Tư. Khi Tư đến gần, chị hớt hải:

 

- Thẻo đu? Tụi n rnh trn bờ, thấy thằng Thẻo l bắt, đợi lm lễ thnh hn cho em v ng Tầu xong  mới thả. Ổng sẽ tới chiều nay, đi cưới ngy mai v đưa Tư ln Cần Thơ liền. Chị nghỉ kỹ rồi...

 

Tư ngước ln, nước  mắt chan ha.

 

- ...Chị  nghĩ em đừng v b Dũng con chị cần tương lai, hay du học  ny nọ m hy  sinh. D n m bn mnh nui n th mới sanh ra n đ sống nhục, lớn ln chỉ c thể l su bọ chớ lm người chi  đặng...Nhưng thằng Thẻo đu? -  chị do dc nhn quanh.

 

Tư chỉ tay xuống bờ. Khi  đ, tiếng người lao xao văng vẳng. Chị Hai hớt hải ku Chắc tụi n đ!. Hai chị em chạy  vội ln đầu dốc. Nhn ra biển, Tư  hiểu ra, thất thanh go:

 

- Anh Thẻo ơi, quay lại đi!

 

Khi  đ, chiếc xuồng con chỉ cn l một ci chấm đang xng vo những cột nước  xoy đang cao dần. Tư biết mnh đ ni oan cho Thẻo. V khng  nhn lại, Tư lao xuống dốc, lội ra biển.

 

Từ đ, bắt  đầu  một  huyền thoại.

 

V chỉ c hai con  đường, v phải  chọn một.

 

 

_________________________________________________________________

 

Bạt về một huyền thoại

 

 

Ngy xưa, c một thằng nhỏ tn Thẻo, vo cha  mi dao. Trước khi  dao sắc, Thẻo chỉ l một người bnh thường, rất bnh thườngN thương một  giọng h v yu người con gi  h những cu h mộc mạc đầy ắp nghĩa tnh. Người con gi đ, tn Tư, buộc phải bỏ ruộng đồng ln thnh phố. Những cu h chất phc bắt phải hội nhập vo phồn hoa đ hội cht phấn bi son trong cuộc phấn đấu cộng sinh ngy một kịch liệt. Cuộc cộng sinh ny c nguy cơ thnh phế phẩm của mọi niềm tuyệt vọng khiến sống  l một tội lỗi. Tội lỗi với x hội giữa người  với người,  một x hội  c  ci g - khc đi - v nằm ngoi - quan hệ hng ho  trong diễn biến ton cầu của một  thế giới đang chuyển động về mức tận cng mọi  lịch sử, mức tận kiệt của mọi động thi tiến ha.

 

Huyền tch về những  trang hiệp sĩ từ Đng sang Ty đều kể lại những  tấm gương thế thin hnh đạo. Hiệp sĩ thời nay, đng truyền thống, sẽ l phải kẻ  gy ra ci chết  của  tất cả những cuộc sống v tnh. Chết, bởi sống v tnh l tội lỗi. L sống nhục.  V thế, chết c thể l giải thot. Nhưng chỉ chết cho mnh, l chết hn.  Mi dao, dao rồi sắc, nhưng tuyệt vọng, Thẻo chẳng thể đm chm bất cứ ai, kể cả người yu đ sẵn sng cng sống cng chết. Chỉ cn sức tự xử, n xng ra khơi khi ging cao bo cả, để thn xc vỡ vụn lắng xuống đy nước,  kết  thnh một con trai biển. Người con gi tn Tư khng kịp cất tiếng h một lần cuối, cũng lao ra khơi, khc để từ đấy trai thnh trai ngọc, lng đơm những hạt long lanh  nước mắt con gi ngy vu quy, đnh dấu một thời bằng huyền thoại.

 

Một thời lẽ ra khng  cần huyền thoại.

 

 

 

Nam Dao

    Quebec 2-11-2008

    Puerto Vaillarta 21- 2 2009