Khi ta gi

Madelaine Renaud từng c một lời thấm tha : Điều kh chịu nhất của tuổi gi l n tới từ bn ngoi, trong nội tm người ta (on) chẳng bao giờ thấy mnh gi.

Qu đng.

Cho tới gần đy, ta biết nhưng chưa hề cảm thấy mnh gi.

Ta thức ta đang gi, soi gương l thấy, ta đ từng, hai lần : da mặt bng nhin nhăn nheo, tc bỗng nhin nhanh chng bạc v rụng. Nhưng trong lng chỉ c một nỗi buồn mơ hồ, chẳng gi chẳng trẻ : người với nhau, chỉ thế thi sao ? Khi nỗi buồn ấy chấm dứt, da mặt ngừng nhăn nheo, tc ngừng bạc. Qu muộn, h h.

By giờ, ta biết v cảm r ta đ gi. Ta bớt tha thiết chữ nghĩa, tiếng Php v tiếng Việt. Để lm g với người đời nay trong tương lai sắp tới của họ ?

Ta chỉ thấy mnh trẻ khi xem Iris vươn tay m kiếm một vật g dưới tủ, bảo n : nếu tay chu khng lm được, nn tm một cng cụ, v đưa cho n một ci que để n khều vật n đang tm. Ta vui khi nghe n cười vang v đ khều ra được vật n tm. Tương lai trẻ của ta, c thể, chỉ cn thế thi. Cn hơn chỉ cn chuyện ho ?

2018-04-08