ApollinaireVN

L

La maison des feuilles

Mark Z. Danielewski

Nxb Denol, trang 564

Nguyn tc : The house of leaves, USA

 

Những giấc mơ cứng rắn về hnh thức sẽ học cch cưỡi mi,

ịnh mệnh ta nơi cỗ xe vng nh sẽ hướng dẫn mi,

Sẽ cầm cương căng thẳng tới m cuồng những vần thơ ta,

Mẫu mực của hết mọi thi ca.

Apollinaire

Diễm Chu dịch

 

 

Khi ấy l ma thu. L ma thu v l ma chinh chiến. Em cn nhớ chiến tranh khng ? Anh, cng ngy cng qun. Nhưng anh nhớ ma thu. Anh cn thấy sương m trn những cnh đồng bn cạnh nh v, ở đằng xa, những cy sồi cm lặng giữa hong hn. L đ rơi rụng từ hồi thng chn. L ngả mầu nu, l khơi hồn tuổi trẻ, khơi cả hồn thời gian.

Thủa ấy, anh thường đi dạo trong rừng. Anh băng qua những cnh đồng, lạc rất lu dưới những cnh cy, trong bng tối, giữa l. Một lần, trước khi vo rừng, anh cn nhớ, c một con ngựa đen nhn anh chng chọc từ xa. N đứng ở cuối một cnh đồng nhỏ. Anh tưởng tượng n nhn mnh tuy chắc l n đang ngủ. Sao anh lại nghĩ tới n lc ny ? Anh khng biết. C thể v cng l do khiến anh nghĩ tới những ngn từ ny v đồng thời viết chng.

Anh vẫn giữ  một cnh l của thời ấy, ghi nhận những điều anh đ nghĩ. Thuở đ, anh tưởng chng l của mnh, nhưng by giờ anh biết anh đ nhầm. Mỗi lần đọc lại, anh thấy mnh chỉ sao chp những điều ai đ đ kể cho anh.

Em đừng sợ. Anh sẽ khng dừng bước. Anh phải tm ra khoảng trời trong giữa cnh rừng ấy. V anh sẽ khng dừng bước khi chưa kiếm ra. Em c biết điều g khiến anh tm n khng ? Ừ chẳng ai cả. Vợ anh đ chết. Vợ anh, con gi anh v con trai anh đều đ chết. Em cn nhớ họ chết như thế no khng ? Anh, cng ngy cng qun. Anh chỉ cn nhớ thời gian thi. Những vết thương xưa đ hết giết người, nhưng anh sợ. Anh sợ khng tm được khoảng trời trong ấy.

Anh đ đứng đ một lc, anh ngắm bng tối, những cnh l v cnh cy. Thế rồi, khi rời cnh rừng, anh chỉ cn thấy sương m bao quanh. Anh khng thấy được nữa ngi nh v những cnh đồng, chỉ cn thấy sương m. V dĩ nhin, con ngựa đen đ biến mất.

 

[khng đọc được]

Phan Huy Đường dịch

để đăng bản tiếng Việt trong bản dịch tiếng Php trn

Nguyn tc, trong The house of leaves :

La Feuille

 

Mes durs rves formels sauront te chevaucher

Mon destin au char d'or sera ton beau rocher

Qui pour rnes tiendra tendus frnsie

Mes vers, les parangons de toute posie.

‑ Apollinaire

C'tait l'automne. C'tait l'automne et c'tait la saison de la guerre. Te souviens‑tu de la guerre? Moi, de moins en moins. Mais je me souviens de l'automne. Je vois encore les brouillards sur les prs ct de la maison, et, au‑del, les chnes silencieux dans le crpuscule. Les feuilles taient tombes depuis septembre. Elles brunissaient et m'voquaient alors l'esprit de ma jeunesse, et aussi l'esprit du temps

Souvent j'allais au bois. Je traversais les prs et je me perdais pour longtemps au‑dessous des branches, dans les ombres, parmi les feuilles. Une fois, avant d'entrer dans le bois, je me souviens qu'il y avait un cheval noir qui me fixait de loin. Il tait au fond du petit champ. J'imaginais qu'il me regardait, alors que probablement il dormait. Pourquoi pense‑je maintenant ce cheval? Je ne sais pas. Peut‑tre pour la mme raison je pense tous ces mots j'ai crit au mme temps.

J'ai gard la feuille o j'avais not tout ce qui m'tait venu l'esprit. A l'poque, je croyais qu'ils m'appartenaient, mais maintenant je sais que j'avais tort. A chaque fois que je les relis, je vois que je copiais seulement ce que quelqu'un m'avait racont.

‑N'aie pas peur. Je ne m'arrterai pas. Je dois dcouvrir cette clairire. Et je ne m'arrterai pas tant que je ne l'aurais pas trouve. Sais‑tu ce qui me pousse la chercher? Eh bien... personne. Ma femme est morte. Ma femme, ma fille et mon fils sont tous morts. Te souviens‑tu comment ils sont morts? Moi, de moins en moins. Je ne me souviens que du temps. Mes blessures ne sont plus mortelles, mais j'ai peur. J'ai peur de ne pas trouver cette clairire.

Je suis rest quelque temps regarder les ombres, les feuilles et les branches. Ensuite, quand j'ai quitt le bois, je ne voyais que le brouillard autour de moi. Je ne pouvais voir ni la maison, ni les prs, seulement le brouillard. Et bien sr, le cheval noir avait disparu.

 ‑ [illisible]

564